古诗词

壬子八月癸卯大风雨拔木飘瓦通夕不能寐

陆游

我昔浮江坐贪快,六十幅蒲船尾挂。wǒ xī fú jiāng zuò tān kuài,liù shí fú pú chuán wěi guà。
恶风吹到马当祠,出没蜿蜒舞澎湃。è fēng chuī dào mǎ dāng cí,chū méi wān yán wǔ pēng pài。
舟人失色急倒樯,共上芦湾望祠拜。zhōu rén shī sè jí dào qiáng,gòng shàng lú wān wàng cí bài。
风云昼晦性命忧,更复何心问薪菜。fēng yún zhòu huì xìng mìng yōu,gèng fù hé xīn wèn xīn cài。
颠危仅免葬鱼腹,至今常抱垂堂戒。diān wēi jǐn miǎn zàng yú fù,zhì jīn cháng bào chuí táng jiè。
岂知风雨有兹夕,屋破窗鸣纷百怪。qǐ zhī fēng yǔ yǒu zī xī,wū pò chuāng míng fēn bǎi guài。
直疑屋外即长江,九转得生那可再。zhí yí wū wài jí zhǎng jiāng,jiǔ zhuǎn dé shēng nà kě zài。
正襟默坐徐自思,忠信固可当丧败。zhèng jīn mò zuò xú zì sī,zhōng xìn gù kě dāng sàng bài。
鬼神虽恶技有穷,卷地破山真一噫。guǐ shén suī è jì yǒu qióng,juǎn dì pò shān zhēn yī yī。
明朝倚杖看晴云,兹夕惊心复何在。míng cháo yǐ zhàng kàn qíng yún,zī xī jīng xīn fù hé zài。
陆游

陆游

陆游(1125—1210),字务观,号放翁。汉族,越州山阴(今浙江绍兴)人,南宋著名诗人。少时受家庭爱国思想熏陶,高宗时应礼部试,为秦桧所黜。孝宗时赐进士出身。中年入蜀,投身军旅生活,官至宝章阁待制。晚年退居家乡。创作诗歌今存九千多首,内容极为丰富。著有《剑南诗稿》、《渭南文集》、《南唐书》、《老学庵笔记》等。 陆游的作品>>

猜您喜欢

冬初出游二首

陆游

蹇驴渺渺涉烟津,十里山村发兴新。jiǎn lǘ miǎo miǎo shè yān jīn,shí lǐ shān cūn fā xīng xīn。
青旆酒家黄叶寺,相逢俱是画中人。qīng pèi jiǔ jiā huáng yè sì,xiāng féng jù shì huà zhōng rén。

早饭后戏作二首

陆游

汤饼满盂肥羜香,更留馀地著黄粱。tāng bǐng mǎn yú féi zhù xiāng,gèng liú yú dì zhù huáng liáng。
解衣摩腹西窗下,莫怪人嘲作饭囊。jiě yī mó fù xī chuāng xià,mò guài rén cháo zuò fàn náng。

早饭后戏作二首

陆游

髯须主簿方用事,冰壶先生来解围。rán xū zhǔ bù fāng yòng shì,bīng hú xiān shēng lái jiě wéi。
蛮童取火炷香碗,不读南华谁与归。mán tóng qǔ huǒ zhù xiāng wǎn,bù dú nán huá shuí yǔ guī。

东村二首

陆游

野人知我出门稀,男辍锄耰女下机。yě rén zhī wǒ chū mén xī,nán chuò chú yōu nǚ xià jī。
掘得茈菇炊正熟,一杯苦劝护寒归。jué dé cí gū chuī zhèng shú,yī bēi kǔ quàn hù hán guī。

东村二首

陆游

野人喜我偶闲游,取酒匆匆劝小留。yě rén xǐ wǒ ǒu xián yóu,qǔ jiǔ cōng cōng quàn xiǎo liú。
舍后携篮挑菜甲,门前唤担买梨头。shě hòu xié lán tiāo cài jiǎ,mén qián huàn dān mǎi lí tóu。

倚阑

陆游

满庭晴日破朝寒,粥罢披裘小倚栏。mǎn tíng qíng rì pò cháo hán,zhōu bà pī qiú xiǎo yǐ lán。
残菊抱丛香欲尽,一株南烛独如丹。cán jú bào cóng xiāng yù jǐn,yī zhū nán zhú dú rú dān。

冬晴与子坦子聿游湖上六首

陆游

湖边细霭弄霏微,柳下人家昼掩扉。hú biān xì ǎi nòng fēi wēi,liǔ xià rén jiā zhòu yǎn fēi。
乘暖冬耕无远近,小舟日晚载犁归。chéng nuǎn dōng gēng wú yuǎn jìn,xiǎo zhōu rì wǎn zài lí guī。

冬晴与子坦子聿游湖上六首

陆游

村南村北纺车鸣,打豆家家趁快晴。cūn nán cūn běi fǎng chē míng,dǎ dòu jiā jiā chèn kuài qíng。
过尽水边牛迹路,岭头猿鸟伴闲行。guò jǐn shuǐ biān niú jì lù,lǐng tóu yuán niǎo bàn xián xíng。

冬晴与子坦子聿游湖上六首

陆游

道边白水如牛湩,知是山泉一脉来。dào biān bái shuǐ rú niú dòng,zhī shì shān quán yī mài lái。
会挈风炉并石鼎,桃枝竹里试茶杯。huì qiè fēng lú bìng shí dǐng,táo zhī zhú lǐ shì chá bēi。

冬晴与子坦子聿游湖上六首

陆游

海山山下百馀家,垣屋参差一带斜。hǎi shān shān xià bǎi yú jiā,yuán wū cān chà yī dài xié。
我欲往寻疑路断,试沿流水觅桃花。wǒ yù wǎng xún yí lù duàn,shì yán liú shuǐ mì táo huā。

冬晴与子坦子聿游湖上六首

陆游

老僧八十无童子,礼佛看经总不能。lǎo sēng bā shí wú tóng zi,lǐ fú kàn jīng zǒng bù néng。
双手丫叉出迎客,自称六十六年僧。shuāng shǒu yā chā chū yíng kè,zì chēng liù shí liù nián sēng。

冬晴与子坦子聿游湖上六首

陆游

一榼无时可醉吟,一藤随处得幽寻。yī kē wú shí kě zuì yín,yī téng suí chù dé yōu xún。
先须挽取银河水,净洗人间尘雾心。xiān xū wǎn qǔ yín hé shuǐ,jìng xǐ rén jiān chén wù xīn。

病愈小健戏作二首

陆游

路入江村跨蹇驴,鞍前分挂两囊书。lù rù jiāng cūn kuà jiǎn lǘ,ān qián fēn guà liǎng náng shū。
兴来到处沽新酒,不为闲愁要破除。xīng lái dào chù gū xīn jiǔ,bù wèi xián chóu yào pò chú。

病愈小健戏作二首

陆游

入市归村不跨驴,蝇头细字夜钞书。rù shì guī cūn bù kuà lǘ,yíng tóu xì zì yè chāo shū。
身安自胜闲官职,不是虚名暗折除。shēn ān zì shèng xián guān zhí,bù shì xū míng àn zhé chú。

湖水愈缩戏作

陆游

瓜垄从来几邵平,镜湖复有一玄英。guā lǒng cóng lái jǐ shào píng,jìng hú fù yǒu yī xuán yīng。
今秋雨少烟波窄,堪笑沙鸥也败盟。jīn qiū yǔ shǎo yān bō zhǎi,kān xiào shā ōu yě bài méng。