品读经典 · 传承文明

九月一日夜读诗稿有感走笔作歌

陆游

我昔学诗未有得,残馀未免从人乞。wǒ xī xué shī wèi yǒu dé,cán yú wèi miǎn cóng rén qǐ。 力孱气馁心自知,妄取虚名有惭色。lì càn qì něi xīn zì zhī,wàng qǔ xū míng yǒu cán sè。 四十从戎驻南郑,酣宴军中夜连日。sì shí cóng róng zhù nán zhèng,hān yàn jūn zhōng yè lián rì。 打毬筑场一千步,阅马列厩三万疋。dǎ qiú zhù chǎng yī qiān bù,yuè mǎ liè jiù sān wàn pǐ。 华灯纵博声满楼,宝钗艳舞光照席。huá dēng zòng bó shēng mǎn lóu,bǎo chāi yàn wǔ guāng zhào xí。 琵琶弦急冰雹乱,羯鼓手匀风雨疾。pí pá xián jí bīng báo luàn,jié gǔ shǒu yún fēng yǔ jí。 诗家三昧忽见前,屈贾在眼元历历。shī jiā sān mèi hū jiàn qián,qū jiǎ zài yǎn yuán lì lì。 天机云锦用在我,剪裁妙处非刀尺。tiān jī yún jǐn yòng zài wǒ,jiǎn cái miào chù fēi dāo chǐ。 世间才杰固不乏,秋毫未合天地隔。shì jiān cái jié gù bù fá,qiū háo wèi hé tiān dì gé。 放翁老死何足论,广陵散绝还堪惜。fàng wēng lǎo sǐ hé zú lùn,guǎng líng sàn jué hái kān xī。
陆游

陆游

陆游(1125—1210),字务观,号放翁。汉族,越州山阴(今浙江绍兴)人,南宋著名诗人。少时受家庭爱国思想熏陶,高宗时应礼部试,为秦桧所黜。孝宗时赐进士出身。中年入蜀,投身军旅生活,官至宝章阁待制。晚年退居家乡。创作诗歌今存九千多首,内容极为丰富。著有《剑南诗稿》、《渭南文集》、《南唐书》、《老学庵笔记》等。 陆游的作品>>

猜您喜欢

巴东遇小雨二首

陆游

西游万里亦何为,欲就骚人乞弃遗。xī yóu wàn lǐ yì hé wèi,yù jiù sāo rén qǐ qì yí。 到此宛然诗不进,始知才分有穷时。dào cǐ wǎn rán shī bù jìn,shǐ zhī cái fēn yǒu qióng shí。

秋风亭拜寇莱公遗像二首

陆游

江上秋风宋玉悲,长官手自葺茅茨。jiāng shàng qiū fēng sòng yù bēi,zhǎng guān shǒu zì qì máo cí。 人生穷达谁能料,蜡泪成堆又一时。rén shēng qióng dá shuí néng liào,là lèi chéng duī yòu yī shí。

秋风亭拜寇莱公遗像二首

陆游

豪杰何心后世名,材高遇事即峥嵘。háo jié hé xīn hòu shì míng,cái gāo yù shì jí zhēng róng。 巴东诗句澶州策,信手拈来尽可惊。bā dōng shī jù chán zhōu cè,xìn shǒu niān lái jǐn kě jīng。

记梦

陆游

梦里都忘困晚途,纵横草疏论迁都。mèng lǐ dōu wàng kùn wǎn tú,zòng héng cǎo shū lùn qiān dōu。 不知尽挽银河水,洗得平生习气无。bù zhī jǐn wǎn yín hé shuǐ,xǐ dé píng shēng xí qì wú。

倚阑

陆游

故山未敢说归期,十口相随又别离。gù shān wèi gǎn shuō guī qī,shí kǒu xiāng suí yòu bié lí。 小雨初收残照晚,阑干西角立多时。xiǎo yǔ chū shōu cán zhào wǎn,lán gàn xī jiǎo lì duō shí。

新蔬

陆游

黄瓜翠苣最相宜,上市登盘四月时。huáng guā cuì jù zuì xiāng yí,shàng shì dēng pán sì yuè shí。 莫拟将军春荠句,两京名价有谁知。mò nǐ jiāng jūn chūn jì jù,liǎng jīng míng jià yǒu shuí zhī。

谢张廷老司理录示山居诗二首

陆游

憔悴经年客瘴乡,把君诗卷意差强。qiáo cuì jīng nián kè zhàng xiāng,bǎ jūn shī juǎn yì chà qiáng。 古人三语犹嗟赏,况是珠玑满锦囊。gǔ rén sān yǔ yóu jiē shǎng,kuàng shì zhū jī mǎn jǐn náng。

戏题

陆游

走马平欺刺绣坡,放船横截乱丝涡。zǒu mǎ píng qī cì xiù pō,fàng chuán héng jié luàn sī wō。 从来倚个心平稳,遇险方知得力多。cóng lái yǐ gè xīn píng wěn,yù xiǎn fāng zhī dé lì duō。

留樊亭三日王觉民检详日携酒来饮海棠下比去花亦衰矣二首

陆游

留落犹能领物华,名园又作醉生涯。liú luò yóu néng lǐng wù huá,míng yuán yòu zuò zuì shēng yá。 何妨海内功名士,共赏人间富贵花。hé fáng hǎi nèi gōng míng shì,gòng shǎng rén jiān fù guì huā。

留樊亭三日王觉民检详日携酒来饮海棠下比去花亦衰矣二首

陆游

石卫尉家锦步障,移在樊家园馆中。shí wèi wèi jiā jǐn bù zhàng,yí zài fán jiā yuán guǎn zhōng。 醉到花残呼马去,聊将侠气压春风。zuì dào huā cán hū mǎ qù,liáo jiāng xiá qì yā chūn fēng。

唐长庆中南池新亭碑在汉高帝庙侧亭已失所在矣

陆游

池废新亭亦已无,遗碑半灭卧春芜。chí fèi xīn tíng yì yǐ wú,yí bēi bàn miè wò chūn wú。 文章绮靡虽非古,今代词人不办渠。wén zhāng qǐ mí suī fēi gǔ,jīn dài cí rén bù bàn qú。

闻杜鹃戏作绝句

陆游

半世羁游厌路岐,凭鞍日日数归期。bàn shì jī yóu yàn lù qí,píng ān rì rì shù guī qī。 劳君树杪丁宁语,似劝饥人食肉糜。láo jūn shù miǎo dīng níng yǔ,shì quàn jī rén shí ròu mí。

筹笔驿

陆游

运筹陈迹故依然,想见旌旗驻道边。yùn chóu chén jì gù yī rán,xiǎng jiàn jīng qí zhù dào biān。 一等人间管城子,不堪谯叟作降笺。yī děng rén jiān guǎn chéng zi,bù kān qiáo sǒu zuò jiàng jiān。

老君洞

陆游

丹凤楼头语未终,崎岖蜀道复相逢。dān fèng lóu tóu yǔ wèi zhōng,qí qū shǔ dào fù xiāng féng。 太清宫阙俱煨烬,岂亦南来避贼锋。tài qīng gōng quē jù wēi jìn,qǐ yì nán lái bì zéi fēng。

和高子长参议道中二绝

陆游

梁州四月晚莺啼,共忆扁舟罨画溪。liáng zhōu sì yuè wǎn yīng tí,gòng yì biǎn zhōu yǎn huà xī。 莫作世间儿女态,明年万里驻安西。mò zuò shì jiān ér nǚ tài,míng nián wàn lǐ zhù ān xī。