品读经典 · 传承文明

九月一日夜读诗稿有感走笔作歌

陆游

我昔学诗未有得,残馀未免从人乞。wǒ xī xué shī wèi yǒu dé,cán yú wèi miǎn cóng rén qǐ。 力孱气馁心自知,妄取虚名有惭色。lì càn qì něi xīn zì zhī,wàng qǔ xū míng yǒu cán sè。 四十从戎驻南郑,酣宴军中夜连日。sì shí cóng róng zhù nán zhèng,hān yàn jūn zhōng yè lián rì。 打毬筑场一千步,阅马列厩三万疋。dǎ qiú zhù chǎng yī qiān bù,yuè mǎ liè jiù sān wàn pǐ。 华灯纵博声满楼,宝钗艳舞光照席。huá dēng zòng bó shēng mǎn lóu,bǎo chāi yàn wǔ guāng zhào xí。 琵琶弦急冰雹乱,羯鼓手匀风雨疾。pí pá xián jí bīng báo luàn,jié gǔ shǒu yún fēng yǔ jí。 诗家三昧忽见前,屈贾在眼元历历。shī jiā sān mèi hū jiàn qián,qū jiǎ zài yǎn yuán lì lì。 天机云锦用在我,剪裁妙处非刀尺。tiān jī yún jǐn yòng zài wǒ,jiǎn cái miào chù fēi dāo chǐ。 世间才杰固不乏,秋毫未合天地隔。shì jiān cái jié gù bù fá,qiū háo wèi hé tiān dì gé。 放翁老死何足论,广陵散绝还堪惜。fàng wēng lǎo sǐ hé zú lùn,guǎng líng sàn jué hái kān xī。
陆游

陆游

陆游(1125—1210),字务观,号放翁。汉族,越州山阴(今浙江绍兴)人,南宋著名诗人。少时受家庭爱国思想熏陶,高宗时应礼部试,为秦桧所黜。孝宗时赐进士出身。中年入蜀,投身军旅生活,官至宝章阁待制。晚年退居家乡。创作诗歌今存九千多首,内容极为丰富。著有《剑南诗稿》、《渭南文集》、《南唐书》、《老学庵笔记》等。 陆游的作品>>

猜您喜欢

听事望马目山

陆游

官身早暮不容闲,尘土堆胸愧满颜。guān shēn zǎo mù bù róng xián,chén tǔ duī xiōng kuì mǎn yán。 也有向人夸说处,坐衙常对水南山。yě yǒu xiàng rén kuā shuō chù,zuò yá cháng duì shuǐ nán shān。

严州多菊然率过重阳方开或举东坡先生菊花开时即重阳之语余谓此犹是未忘重阳者恐此花不肯也戏作一绝

陆游

无人唤醒赋归翁,满把清香谁与同。wú rén huàn xǐng fù guī wēng,mǎn bǎ qīng xiāng shuí yǔ tóng。 但办对花频举酒,莫横重九在胸中。dàn bàn duì huā pín jǔ jiǔ,mò héng zhòng jiǔ zài xiōng zhōng。

大风

陆游

初闻澒洞怒涛翻,徐听骖驔战马奔。chū wén hòng dòng nù tāo fān,xú tīng cān diàn zhàn mǎ bēn。 纸帐蒲团坐清夜,恍如身在若耶村。zhǐ zhàng pú tuán zuò qīng yè,huǎng rú shēn zài ruò yé cūn。

喜小儿病愈二首

陆游

喜见吾家玉雪儿,今朝竹马绕廊嬉。xǐ jiàn wú jiā yù xuě ér,jīn cháo zhú mǎ rào láng xī。 也知笠泽家风在,十岁能吟病起诗。yě zhī lì zé jiā fēng zài,shí suì néng yín bìng qǐ shī。

喜小儿病愈二首

陆游

一床共置朝回笏,百屋常堆用剩钱。yī chuáng gòng zhì cháo huí hù,bǎi wū cháng duī yòng shèng qián。 何似吾家好儿子,吟哦相伴短檠前。hé shì wú jiā hǎo ér zi,yín ó xiāng bàn duǎn qíng qián。

余年二十时尝作菊枕诗颇传于人今秋偶复采菊缝枕囊悽然有感二首

陆游

采得黄花作枕囊,曲屏深幌閟幽香。cǎi dé huáng huā zuò zhěn náng,qū píng shēn huǎng bì yōu xiāng。 唤回四十三年梦,灯暗无人说断肠。huàn huí sì shí sān nián mèng,dēng àn wú rén shuō duàn cháng。

余年二十时尝作菊枕诗颇传于人今秋偶复采菊缝枕囊悽然有感二首

陆游

少日曾题菊枕诗,蠹编残稿锁蛛丝。shǎo rì céng tí jú zhěn shī,dù biān cán gǎo suǒ zhū sī。 人间万事消磨尽,只有清香似旧时。rén jiān wàn shì xiāo mó jǐn,zhǐ yǒu qīng xiāng shì jiù shí。

冬夜闻角声二首

陆游

袅袅清笳入雪云,白头老守卧中军。niǎo niǎo qīng jiā rù xuě yún,bái tóu lǎo shǒu wò zhōng jūn。 自怜到死怀遗恨,不向居延塞外闻。zì lián dào sǐ huái yí hèn,bù xiàng jū yán sāi wài wén。

冬夜闻角声二首

陆游

忆在梁州夜雪深,落梅声里玉关心。yì zài liáng zhōu yè xuě shēn,luò méi shēng lǐ yù guān xīn。 山城老去功名忤,卧对寒灯泪满襟。shān chéng lǎo qù gōng míng wǔ,wò duì hán dēng lèi mǎn jīn。

寒夜读书三首

陆游

北窗暖焰满炉红,夜半涛翻古桧风。běi chuāng nuǎn yàn mǎn lú hóng,yè bàn tāo fān gǔ guì fēng。 老死爱书心不厌,来生恐堕蠹鱼中。lǎo sǐ ài shū xīn bù yàn,lái shēng kǒng duò dù yú zhōng。

寒夜读书三首

陆游

韦编屡绝铁砚穿,口诵手钞那计年。wéi biān lǚ jué tiě yàn chuān,kǒu sòng shǒu chāo nà jì nián。 不是爱书即欲死,任从人笑作书颠。bù shì ài shū jí yù sǐ,rèn cóng rén xiào zuò shū diān。

寒夜读书三首

陆游

忆昨从戎出渭滨,秋风金鼓震咸秦。yì zuó cóng róng chū wèi bīn,qiū fēng jīn gǔ zhèn xián qín。 鸢肩竟欠封侯相,三尺檠边老此身。yuān jiān jìng qiàn fēng hóu xiāng,sān chǐ qíng biān lǎo cǐ shēn。

杨庭秀寄南海集二首

陆游

俗子与人隔尘劫,何啻相逢风马牛。sú zi yǔ rén gé chén jié,hé chì xiāng féng fēng mǎ niú。 夜读杨卿南海句,始知天下有高流。yè dú yáng qīng nán hǎi jù,shǐ zhī tiān xià yǒu gāo liú。

杨庭秀寄南海集二首

陆游

飞卿数阕峤南曲,不许刘郎夸竹枝。fēi qīng shù què jiào nán qū,bù xǔ liú láng kuā zhú zhī。 四百年来无复继,如今始有此翁诗。sì bǎi nián lái wú fù jì,rú jīn shǐ yǒu cǐ wēng shī。

题城南堂二首

陆游

山林恨与亲友别,朝市不堪车马喧。shān lín hèn yǔ qīn yǒu bié,cháo shì bù kān chē mǎ xuān。 陈子调高无俗客,一廛却要近修门。chén zi diào gāo wú sú kè,yī chán què yào jìn xiū mén。