品读经典 · 传承文明

九月一日夜读诗稿有感走笔作歌

陆游

我昔学诗未有得,残馀未免从人乞。wǒ xī xué shī wèi yǒu dé,cán yú wèi miǎn cóng rén qǐ。 力孱气馁心自知,妄取虚名有惭色。lì càn qì něi xīn zì zhī,wàng qǔ xū míng yǒu cán sè。 四十从戎驻南郑,酣宴军中夜连日。sì shí cóng róng zhù nán zhèng,hān yàn jūn zhōng yè lián rì。 打毬筑场一千步,阅马列厩三万疋。dǎ qiú zhù chǎng yī qiān bù,yuè mǎ liè jiù sān wàn pǐ。 华灯纵博声满楼,宝钗艳舞光照席。huá dēng zòng bó shēng mǎn lóu,bǎo chāi yàn wǔ guāng zhào xí。 琵琶弦急冰雹乱,羯鼓手匀风雨疾。pí pá xián jí bīng báo luàn,jié gǔ shǒu yún fēng yǔ jí。 诗家三昧忽见前,屈贾在眼元历历。shī jiā sān mèi hū jiàn qián,qū jiǎ zài yǎn yuán lì lì。 天机云锦用在我,剪裁妙处非刀尺。tiān jī yún jǐn yòng zài wǒ,jiǎn cái miào chù fēi dāo chǐ。 世间才杰固不乏,秋毫未合天地隔。shì jiān cái jié gù bù fá,qiū háo wèi hé tiān dì gé。 放翁老死何足论,广陵散绝还堪惜。fàng wēng lǎo sǐ hé zú lùn,guǎng líng sàn jué hái kān xī。
陆游

陆游

陆游(1125—1210),字务观,号放翁。汉族,越州山阴(今浙江绍兴)人,南宋著名诗人。少时受家庭爱国思想熏陶,高宗时应礼部试,为秦桧所黜。孝宗时赐进士出身。中年入蜀,投身军旅生活,官至宝章阁待制。晚年退居家乡。创作诗歌今存九千多首,内容极为丰富。著有《剑南诗稿》、《渭南文集》、《南唐书》、《老学庵笔记》等。 陆游的作品>>

猜您喜欢

题城侍者剡溪图

陆游

暮境侵寻两鬓丝,湖边自葺小茆茨。mù jìng qīn xún liǎng bìn sī,hú biān zì qì xiǎo máo cí。 从今步步俱回棹,不独山阴兴尽时。cóng jīn bù bù jù huí zhào,bù dú shān yīn xīng jǐn shí。

湖上小阁

陆游

蒲萄初紫柿初红,小阁凭阑万里风。pú táo chū zǐ shì chū hóng,xiǎo gé píng lán wàn lǐ fēng。 莫怪年来增酒量,此中能著太虚空。mò guài nián lái zēng jiǔ liàng,cǐ zhōng néng zhù tài xū kōng。

道石三首

陆游

秋风袅袅雨斑斑,身隐幽窗笔砚间。qiū fēng niǎo niǎo yǔ bān bān,shēn yǐn yōu chuāng bǐ yàn jiān。 小试壶公缩地术,数峰闲对道州山。xiǎo shì hú gōng suō dì shù,shù fēng xián duì dào zhōu shān。

道石三首

陆游

林虑灵壁俱尤物,散落人间不复还。lín lǜ líng bì jù yóu wù,sàn luò rén jiān bù fù hái。 投老东归风味在,舂陵小岫伴身闲。tóu lǎo dōng guī fēng wèi zài,chōng líng xiǎo xiù bàn shēn xián。

道石三首

陆游

误因禄米弃莼鲈,一落尘埃底事无。wù yīn lù mǐ qì chún lú,yī luò chén āi dǐ shì wú。 布袜青鞋虽兴尽,此峰聊当卧游图。bù wà qīng xié suī xīng jǐn,cǐ fēng liáo dāng wò yóu tú。

书陶靖节桃源诗后

陆游

寄奴谈笑取秦燕,愚智皆知晋鼎迁。jì nú tán xiào qǔ qín yàn,yú zhì jiē zhī jìn dǐng qiān。 独为桃源人作传,固应不仕义熙年。dú wèi táo yuán rén zuò chuán,gù yīng bù shì yì xī nián。

秋晚思梁益旧游三首

陆游

幅巾筇杖立篱门,秋意萧条欲断魂。fú jīn qióng zhàng lì lí mén,qiū yì xiāo tiáo yù duàn hún。 恰似嘉陵江上路,冷云微雨湿黄昏。qià shì jiā líng jiāng shàng lù,lěng yún wēi yǔ shī huáng hūn。

秋晚思梁益旧游三首

陆游

忆昔西行万里馀,长亭夜夜梦归吴。yì xī xī xíng wàn lǐ yú,zhǎng tíng yè yè mèng guī wú。 如今历尽风波恶,飞栈连云是坦途。rú jīn lì jǐn fēng bō è,fēi zhàn lián yún shì tǎn tú。

秋晚思梁益旧游三首

陆游

沧波极目江乡恨,衰草连天塞路愁。cāng bō jí mù jiāng xiāng hèn,shuāi cǎo lián tiān sāi lù chóu。 三十年间行万里,不论南北怯登楼。sān shí nián jiān xíng wàn lǐ,bù lùn nán běi qiè dēng lóu。

自喜

陆游

半生羁宦走人间,醉里心宽梦里闲。bàn shēng jī huàn zǒu rén jiān,zuì lǐ xīn kuān mèng lǐ xián。 自喜如今无一事,读书才倦即游山。zì xǐ rú jīn wú yī shì,dú shū cái juàn jí yóu shān。

重九后风雨不止遂作小寒三首

陆游

病躯剩喜即新秋,残暑无端抵死留。bìng qū shèng xǐ jí xīn qiū,cán shǔ wú duān dǐ sǐ liú。 风雨扫除虽一快,凋年摇落已堪愁。fēng yǔ sǎo chú suī yī kuài,diāo nián yáo luò yǐ kān chóu。

重九后风雨不止遂作小寒三首

陆游

菊枝攲倒不成丛,井上梧桐叶半空。jú zhī qī dào bù chéng cóng,jǐng shàng wú tóng yè bàn kōng。 射虎南山无复梦,雨蓑烟艇伴渔翁。shè hǔ nán shān wú fù mèng,yǔ suō yān tǐng bàn yú wēng。

重九后风雨不止遂作小寒三首

陆游

夜长稚子添书课,霜近衰翁忆醉乡。yè zhǎng zhì zi tiān shū kè,shuāng jìn shuāi wēng yì zuì xiāng。 尽道吴中时节晚,菊花也有一枝黄。jǐn dào wú zhōng shí jié wǎn,jú huā yě yǒu yī zhī huáng。

甜羹之法以菘菜山药芋莱菔杂为之不施醯酱山庖珍烹也戏作一绝

陆游

老住湖边一把茆,时沽村酒具山殽。lǎo zhù hú biān yī bǎ máo,shí gū cūn jiǔ jù shān xiáo。 年来传得甜羹法,更为吴酸作解嘲。nián lái chuán dé tián gēng fǎ,gèng wèi wú suān zuò jiě cháo。

小舟自红桥之南过吉泽归三山二首

陆游

霏霏寒雨数家村,鸡犬萧然昼闭门。fēi fēi hán yǔ shù jiā cūn,jī quǎn xiāo rán zhòu bì mén。 它日路迷君勿恨,人间随处有桃源。tā rì lù mí jūn wù hèn,rén jiān suí chù yǒu táo yuán。