品读经典 · 传承文明

悲歌行

陆游

有口但可读离骚,有手但可持蟹螯。yǒu kǒu dàn kě dú lí sāo,yǒu shǒu dàn kě chí xiè áo。 人生堕地各有命,穷达祸福随所遭。rén shēng duò dì gè yǒu mìng,qióng dá huò fú suí suǒ zāo。 嗟予一世蹈谤薮,汹如八月秋江涛。jiē yǔ yī shì dǎo bàng sǒu,xiōng rú bā yuè qiū jiāng tāo。 尊拳才奋肋已碎,曹射箭尽弓未韬。zūn quán cái fèn lē yǐ suì,cáo shè jiàn jǐn gōng wèi tāo。 形尪骨悴吹可倒,摧拉未足称雄豪。xíng wāng gǔ cuì chuī kě dào,cuī lā wèi zú chēng xióng háo。 一身百忧偶得活,残年幸许归蓬蒿。yī shēn bǎi yōu ǒu dé huó,cán nián xìng xǔ guī péng hāo。 时时照水辄自笑,霜颅雪颔不可薅。shí shí zhào shuǐ zhé zì xiào,shuāng lú xuě hàn bù kě hāo。 脱身仕路弃衫笏,如病癣疥逢爬搔。tuō shēn shì lù qì shān hù,rú bìng xuǎn jiè féng pá sāo。 见事苦迟已莫悔,监戒尚可贻儿曹。jiàn shì kǔ chí yǐ mò huǐ,jiān jiè shàng kě yí ér cáo。 勉骑款段乘下泽,州县岂必真徒劳。miǎn qí kuǎn duàn chéng xià zé,zhōu xiàn qǐ bì zhēn tú láo。
陆游

陆游

陆游(1125—1210),字务观,号放翁。汉族,越州山阴(今浙江绍兴)人,南宋著名诗人。少时受家庭爱国思想熏陶,高宗时应礼部试,为秦桧所黜。孝宗时赐进士出身。中年入蜀,投身军旅生活,官至宝章阁待制。晚年退居家乡。创作诗歌今存九千多首,内容极为丰富。著有《剑南诗稿》、《渭南文集》、《南唐书》、《老学庵笔记》等。 陆游的作品>>

猜您喜欢

秋思三首

陆游

乌桕微丹菊渐开,天高风送雁声哀。wū jiù wēi dān jú jiàn kāi,tiān gāo fēng sòng yàn shēng āi。 诗情也似并刀快,剪得秋光入卷来。shī qíng yě shì bìng dāo kuài,jiǎn dé qiū guāng rù juǎn lái。

秋思三首

陆游

水际柴门一扇开,白头羸病亦堪哀。shuǐ jì chái mén yī shàn kāi,bái tóu léi bìng yì kān āi。 阿谁得似桄榔杖,肯为闲人万里来。ā shuí dé shì guāng láng zhàng,kěn wèi xián rén wàn lǐ lái。

秋思三首

陆游

苍颜莫怪少曾开,触目人情但可哀。cāng yán mò guài shǎo céng kāi,chù mù rén qíng dàn kě āi。 死去肯为浮世恋,此身元自不应来。sǐ qù kěn wèi fú shì liàn,cǐ shēn yuán zì bù yīng lái。

自箴

陆游

带宽非复昔年腰,颊上馀丹日日消。dài kuān fēi fù xī nián yāo,jiá shàng yú dān rì rì xiāo。 切勿更为儿戏事,解猿放鹤各消摇。qiè wù gèng wèi ér xì shì,jiě yuán fàng hè gè xiāo yáo。

重九无菊有感

陆游

重阳未见一枝菊,它日菊开生我愁。zhòng yáng wèi jiàn yī zhī jú,tā rì jú kāi shēng wǒ chóu。 高兴亭中香满把,令人北望忆梁州。gāo xīng tíng zhōng xiāng mǎn bǎ,lìng rén běi wàng yì liáng zhōu。

梦行小益道中二首

陆游

栈云零乱驮铃声,驿树轮囷桦烛明。zhàn yún líng luàn tuó líng shēng,yì shù lún qūn huà zhú míng。 清梦不知身万里,只言今夜宿葭萌。qīng mèng bù zhī shēn wàn lǐ,zhǐ yán jīn yè sù jiā méng。

梦行小益道中二首

陆游

榉柳林边候吏迎,血涂草棘虎纵横。jǔ liǔ lín biān hòu lì yíng,xuè tú cǎo jí hǔ zòng héng。 分明身在朝天驿,惟欠嘉陵江水声。fēn míng shēn zài cháo tiān yì,wéi qiàn jiā líng jiāng shuǐ shēng。

杂感六首

陆游

鹤乘轩车已堪叹,狐戴髑髅何可亲。hè chéng xuān chē yǐ kān tàn,hú dài dú lóu hé kě qīn。 劝君一笑扫除尽,来作人间百岁人。quàn jūn yī xiào sǎo chú jǐn,lái zuò rén jiān bǎi suì rén。

杂感六首

陆游

谗口安能作祸基,吾曹兴废岂无时。chán kǒu ān néng zuò huò jī,wú cáo xīng fèi qǐ wú shí。 向来何事令公怒,问著渠侬自不知。xiàng lái hé shì lìng gōng nù,wèn zhù qú nóng zì bù zhī。

杂感六首

陆游

艰危宁度瘦驴岭,奔走莫随肥马尘。jiān wēi níng dù shòu lǘ lǐng,bēn zǒu mò suí féi mǎ chén。 困阨终身元自好,可怜痴子恨无津。kùn è zhōng shēn yuán zì hǎo,kě lián chī zi hèn wú jīn。

杂感六首

陆游

一尊易致蒲萄酒,万里难逢鹳鹊楼。yī zūn yì zhì pú táo jiǔ,wàn lǐ nán féng guàn què lóu。 何日群胡遗种尽,关河形胜得重游。hé rì qún hú yí zhǒng jǐn,guān hé xíng shèng dé zhòng yóu。

杂感六首

陆游

老境睡多行立少,浮生会少别离多。lǎo jìng shuì duō xíng lì shǎo,fú shēng huì shǎo bié lí duō。 安得此身重壮健,一杯朋旧共高歌。ān dé cǐ shēn zhòng zhuàng jiàn,yī bēi péng jiù gòng gāo gē。

杂感六首

陆游

苦热惟忧不复凉,转头忽已见清霜。kǔ rè wéi yōu bù fù liáng,zhuǎn tóu hū yǐ jiàn qīng shuāng。 道人若悟无寒暑,堕指流金总道场。dào rén ruò wù wú hán shǔ,duò zhǐ liú jīn zǒng dào chǎng。

柳桥秋夜

陆游

帝青万里月轮孤,扫尽浮云一点无。dì qīng wàn lǐ yuè lún gū,sǎo jǐn fú yún yī diǎn wú。 正是吾庐秋好夜,上桥浑不要人扶。zhèng shì wú lú qiū hǎo yè,shàng qiáo hún bù yào rén fú。

疏雨

陆游

檐间秋雨时一滴,绝似汉嘉方响泉。yán jiān qiū yǔ shí yī dī,jué shì hàn jiā fāng xiǎng quán。 不听此声三十载,梦回搔首一凄然。bù tīng cǐ shēng sān shí zài,mèng huí sāo shǒu yī qī rán。