品读经典 · 传承文明

悲歌行

陆游

有口但可读离骚,有手但可持蟹螯。yǒu kǒu dàn kě dú lí sāo,yǒu shǒu dàn kě chí xiè áo。 人生堕地各有命,穷达祸福随所遭。rén shēng duò dì gè yǒu mìng,qióng dá huò fú suí suǒ zāo。 嗟予一世蹈谤薮,汹如八月秋江涛。jiē yǔ yī shì dǎo bàng sǒu,xiōng rú bā yuè qiū jiāng tāo。 尊拳才奋肋已碎,曹射箭尽弓未韬。zūn quán cái fèn lē yǐ suì,cáo shè jiàn jǐn gōng wèi tāo。 形尪骨悴吹可倒,摧拉未足称雄豪。xíng wāng gǔ cuì chuī kě dào,cuī lā wèi zú chēng xióng háo。 一身百忧偶得活,残年幸许归蓬蒿。yī shēn bǎi yōu ǒu dé huó,cán nián xìng xǔ guī péng hāo。 时时照水辄自笑,霜颅雪颔不可薅。shí shí zhào shuǐ zhé zì xiào,shuāng lú xuě hàn bù kě hāo。 脱身仕路弃衫笏,如病癣疥逢爬搔。tuō shēn shì lù qì shān hù,rú bìng xuǎn jiè féng pá sāo。 见事苦迟已莫悔,监戒尚可贻儿曹。jiàn shì kǔ chí yǐ mò huǐ,jiān jiè shàng kě yí ér cáo。 勉骑款段乘下泽,州县岂必真徒劳。miǎn qí kuǎn duàn chéng xià zé,zhōu xiàn qǐ bì zhēn tú láo。
陆游

陆游

陆游(1125—1210),字务观,号放翁。汉族,越州山阴(今浙江绍兴)人,南宋著名诗人。少时受家庭爱国思想熏陶,高宗时应礼部试,为秦桧所黜。孝宗时赐进士出身。中年入蜀,投身军旅生活,官至宝章阁待制。晚年退居家乡。创作诗歌今存九千多首,内容极为丰富。著有《剑南诗稿》、《渭南文集》、《南唐书》、《老学庵笔记》等。 陆游的作品>>

猜您喜欢

读唐书

陆游

力行可使金如土,笃好能徕马若龙。lì xíng kě shǐ jīn rú tǔ,dǔ hǎo néng lái mǎ ruò lóng。 斗米三钱本常事,风云千载自难逢。dòu mǐ sān qián běn cháng shì,fēng yún qiān zài zì nán féng。

杂题四首

陆游

贫中得味如餐蔗,语下明心似到乡。pín zhōng dé wèi rú cān zhè,yǔ xià míng xīn shì dào xiāng。 对客欲谈浑忘却,笑呼童子替烧香。duì kè yù tán hún wàng què,xiào hū tóng zi tì shāo xiāng。

杂题四首

陆游

半饱半饥穷境界,知晴知雨病形骸。bàn bǎo bàn jī qióng jìng jiè,zhī qíng zhī yǔ bìng xíng hái。 轩昂似鹤那求料,枯槁如僧不赴斋。xuān áng shì hè nà qiú liào,kū gǎo rú sēng bù fù zhāi。

杂题四首

陆游

传家只要存书种,学道当知养圣胎。chuán jiā zhǐ yào cún shū zhǒng,xué dào dāng zhī yǎng shèng tāi。 宁使终身迁比景,莫令一物污灵台。níng shǐ zhōng shēn qiān bǐ jǐng,mò lìng yī wù wū líng tái。

杂题四首

陆游

大儿都门久栖栖,小儿调官今复西。dà ér dōu mén jiǔ qī qī,xiǎo ér diào guān jīn fù xī。 邻家父子我所羡,泥水没膝扶耕犁。lín jiā fù zi wǒ suǒ xiàn,ní shuǐ méi xī fú gēng lí。

栽牡丹

陆游

携锄庭下斸苍苔,墨紫鞓红手自栽。xié chú tíng xià zhǔ cāng tái,mò zǐ tīng hóng shǒu zì zāi。 老子龙钟逾八十,死前犹见几回开。lǎo zi lóng zhōng yú bā shí,sǐ qián yóu jiàn jǐ huí kāi。

夜闻姑恶

陆游

学道当于万事轻,可怜力浅未忘情。xué dào dāng yú wàn shì qīng,kě lián lì qiǎn wèi wàng qíng。 孤愁忽起不可耐,风雨溪头姑恶声。gū chóu hū qǐ bù kě nài,fēng yǔ xī tóu gū è shēng。

晚春东园作二首

陆游

雨馀木叶绿成阴,一日身闲直万金。yǔ yú mù yè lǜ chéng yīn,yī rì shēn xián zhí wàn jīn。 习气自嫌除未尽,鸟啼花落尚关心。xí qì zì xián chú wèi jǐn,niǎo tí huā luò shàng guān xīn。

晚春东园作二首

陆游

女郎花开春事阑,王孙草长思妇叹。nǚ láng huā kāi chūn shì lán,wáng sūn cǎo zhǎng sī fù tàn。 蜂酿蜜脾犹未熟,雨催梅颊已微丹。fēng niàng mì pí yóu wèi shú,yǔ cuī méi jiá yǐ wēi dān。

禽声

陆游

布谷布谷天未明,架犁架犁人起耕。bù gǔ bù gǔ tiān wèi míng,jià lí jià lí rén qǐ gēng。 宦途不似农家乐,东作西成过此生。huàn tú bù shì nóng jiā lè,dōng zuò xī chéng guò cǐ shēng。

子坦今秋盐官市征当满作绝句寄之

陆游

八十老翁头似雪,柯桥送汝泪频挥。bā shí lǎo wēng tóu shì xuě,kē qiáo sòng rǔ lèi pín huī。 残年岂料犹强健,却向柯桥接汝归。cán nián qǐ liào yóu qiáng jiàn,què xiàng kē qiáo jiē rǔ guī。

题陈伯予主簿所藏秦少游像

陆游

晚生常恨不从公,忽拜英姿绘画中。wǎn shēng cháng hèn bù cóng gōng,hū bài yīng zī huì huà zhōng。 妄欲步趋端有意,我名公字正相同。wàng yù bù qū duān yǒu yì,wǒ míng gōng zì zhèng xiāng tóng。

戏书触目

陆游

狸奴闲占熏笼卧,燕子横穿翠径飞。lí nú xián zhàn xūn lóng wò,yàn zi héng chuān cuì jìng fēi。 我亦人间好事者,凭阑小立试单衣。wǒ yì rén jiān hǎo shì zhě,píng lán xiǎo lì shì dān yī。

四月二十八日作二首

陆游

行遍人间病不禁,鬓毛饱受雪霜侵。xíng biàn rén jiān bìng bù jìn,bìn máo bǎo shòu xuě shuāng qīn。 茅檐一夜萧萧雨,洗尽平生幻妄心。máo yán yī yè xiāo xiāo yǔ,xǐ jǐn píng shēng huàn wàng xīn。

昼寝二首

陆游

倦腕擎书忽堕前,心清无梦腹便便。juàn wàn qíng shū hū duò qián,xīn qīng wú mèng fù biàn biàn。 丹成未要排云去,且住人间作睡仙。dān chéng wèi yào pái yún qù,qiě zhù rén jiān zuò shuì xiān。