古诗词

读书示子遹

陆游

我性苦爱书,未始去几案。wǒ xìng kǔ ài shū,wèi shǐ qù jǐ àn。
生虽后三代,意尚卑两汉。shēng suī hòu sān dài,yì shàng bēi liǎng hàn。
世衰道术裂,年往朋友散。shì shuāi dào shù liè,nián wǎng péng yǒu sàn。
泽居贫至骨,霜冷衣露骭。zé jū pín zhì gǔ,shuāng lěng yī lù gàn。
犹能乐其乐,肯发穷苦叹。yóu néng lè qí lè,kěn fā qióng kǔ tàn。
尔来更可笑,身籴儿炊爨。ěr lái gèng kě xiào,shēn dí ér chuī cuàn。
一饱辄欣然,弦诵等雍泮。yī bǎo zhé xīn rán,xián sòng děng yōng pàn。
望古虽天渊,视俗亦冰炭。wàng gǔ suī tiān yuān,shì sú yì bīng tàn。
阿遹可怜生,相守忘夜旦。ā yù kě lián shēng,xiāng shǒu wàng yè dàn。
孤学当世传,岁月不可玩。gū xué dāng shì chuán,suì yuè bù kě wán。
陆游

陆游

陆游(1125—1210),字务观,号放翁。汉族,越州山阴(今浙江绍兴)人,南宋著名诗人。少时受家庭爱国思想熏陶,高宗时应礼部试,为秦桧所黜。孝宗时赐进士出身。中年入蜀,投身军旅生活,官至宝章阁待制。晚年退居家乡。创作诗歌今存九千多首,内容极为丰富。著有《剑南诗稿》、《渭南文集》、《南唐书》、《老学庵笔记》等。 陆游的作品>>

猜您喜欢

大雪

陆游

海天黯黯万重云,欲到前村路不分。hǎi tiān àn àn wàn zhòng yún,yù dào qián cūn lù bù fēn。
烈风吹雪深一丈,大布缝衫重七斤。liè fēng chuī xuě shēn yī zhàng,dà bù fèng shān zhòng qī jīn。

予使江西时以诗投政府丐湖湘一麾会召还不果偶读旧稿有感

陆游

文字尘埃我自知,向来诸老误相期。wén zì chén āi wǒ zì zhī,xiàng lái zhū lǎo wù xiāng qī。
挥毫当得江山助,不到潇湘岂有诗。huī háo dāng dé jiāng shān zhù,bù dào xiāo xiāng qǐ yǒu shī。

柳桥

陆游

村路初晴雪作泥,经旬不到小桥西。cūn lù chū qíng xuě zuò ní,jīng xún bù dào xiǎo qiáo xī。
出门顿觉春来早,柳染轻黄已蘸溪。chū mén dùn jué chūn lái zǎo,liǔ rǎn qīng huáng yǐ zhàn xī。

陆游

海上轻鸥何处寻,烟波万里信浮沉。hǎi shàng qīng ōu hé chù xún,yān bō wàn lǐ xìn fú chén。
今朝忽向船头见,消尽平生得丧心。jīn cháo hū xiàng chuán tóu jiàn,xiāo jǐn píng shēng dé sàng xīn。

陆游

雪霁春回亦乐哉,棋轩正对小滩开。xuě jì chūn huí yì lè zāi,qí xuān zhèng duì xiǎo tān kāi。
翩翩飞鹭真吾友,肯为幽人一再来。piān piān fēi lù zhēn wú yǒu,kěn wèi yōu rén yī zài lái。

感物

陆游

日落乌将数子归,风和雉挟两雌飞。rì luò wū jiāng shù zi guī,fēng hé zhì xié liǎng cí fēi。
不如村舍安孤寂,父子飘然两褐衣。bù rú cūn shě ān gū jì,fù zi piāo rán liǎng hè yī。

甲子岁暮

陆游

世间巧拙亦何施,万事难禁岁月移。shì jiān qiǎo zhuō yì hé shī,wàn shì nán jìn suì yuè yí。
迟死几时天有意,要令自悟不须师。chí sǐ jǐ shí tiān yǒu yì,yào lìng zì wù bù xū shī。

出游至僧舍及逆旅戏赠绝句二首

陆游

山僧邂逅即情亲,野叟留连语更真。shān sēng xiè hòu jí qíng qīn,yě sǒu liú lián yǔ gèng zhēn。
淡淡论交端有味,一弹指顷百年身。dàn dàn lùn jiāo duān yǒu wèi,yī dàn zhǐ qǐng bǎi nián shēn。

出游至僧舍及逆旅戏赠绝句二首

陆游

饭炊适熟如延客,犬喜来迎似到家。fàn chuī shì shú rú yán kè,quǎn xǐ lái yíng shì dào jiā。
雨滴茅檐草烟湿,不妨笑语暂喧哗。yǔ dī máo yán cǎo yān shī,bù fáng xiào yǔ zàn xuān huā。

梦华山

陆游

古松偃蹇谷谽谺,太华峰前野老家。gǔ sōng yǎn jiǎn gǔ hān xiā,tài huá fēng qián yě lǎo jiā。
久客未归丹灶冷,碧桃八十一番花。jiǔ kè wèi guī dān zào lěng,bì táo bā shí yī fān huā。

枯菊二首

陆游

翠羽金钱梦已阑,空馀残蕊抱枝乾。cuì yǔ jīn qián mèng yǐ lán,kōng yú cán ruǐ bào zhī qián。
纷纷轻薄随流水,黄与姚花一样看。fēn fēn qīng báo suí liú shuǐ,huáng yǔ yáo huā yī yàng kàn。

枯菊二首

陆游

积雪严霜转眼空,春回无处不春风。jī xuě yán shuāng zhuǎn yǎn kōng,chūn huí wú chù bù chūn fēng。
欲知造物无穷妙,但看萱根与菊丛。yù zhī zào wù wú qióng miào,dàn kàn xuān gēn yǔ jú cóng。

梦中作

陆游

华山敷水本闲人,一念无端堕世尘。huá shān fū shuǐ běn xián rén,yī niàn wú duān duò shì chén。
八十馀年多少事,药炉丹灶尚如新。bā shí yú nián duō shǎo shì,yào lú dān zào shàng rú xīn。

自咏绝句八首

陆游

双鬓萧条失故青,躬耕犹得养馀龄。shuāng bìn xiāo tiáo shī gù qīng,gōng gēng yóu dé yǎng yú líng。
明时恩大无由报,欲为乡邻讲孝经。míng shí ēn dà wú yóu bào,yù wèi xiāng lín jiǎng xiào jīng。

自咏绝句八首

陆游

深村人有结绳风,晚岁身为带索翁。shēn cūn rén yǒu jié shéng fēng,wǎn suì shēn wèi dài suǒ wēng。
啜粥茹蔬茅屋底,谁知也过百年中。chuài zhōu rú shū máo wū dǐ,shuí zhī yě guò bǎi nián zhōng。