古诗词

简苏邵叟

陆游

君家文献历十朝,魏公峨冕加金貂。jūn jiā wén xiàn lì shí cháo,wèi gōng é miǎn jiā jīn diāo。
孙支得君愈隽发,贵名突兀凌烟霄。sūn zhī dé jūn yù juàn fā,guì míng tū wù líng yān xiāo。
居吴入蜀三十载,诸公孰能折简招。jū wú rù shǔ sān shí zài,zhū gōng shú néng zhé jiǎn zhāo。
涧松意气极磊砢,天马毛骨何超遥。jiàn sōng yì qì jí lěi kē,tiān mǎ máo gǔ hé chāo yáo。
鼎来行卷十九首,缑山明月闻吹箫。dǐng lái xíng juǎn shí jiǔ shǒu,gōu shān míng yuè wén chuī xiāo。
沉香亭畔未须说,想见风雪上灞桥。chén xiāng tíng pàn wèi xū shuō,xiǎng jiàn fēng xuě shàng bà qiáo。
老夫诵之群玉府,学士如堵不敢骄。lǎo fū sòng zhī qún yù fǔ,xué shì rú dǔ bù gǎn jiāo。
尔来一编愈妙绝,粲若新霁瞻斗杓。ěr lái yī biān yù miào jué,càn ruò xīn jì zhān dòu biāo。
出为龙首子何有,老穿豹尾我亦聊。chū wèi lóng shǒu zi hé yǒu,lǎo chuān bào wěi wǒ yì liáo。
湖边酒楼无十步,胸次懑懑思同浇。hú biān jiǔ lóu wú shí bù,xiōng cì mèn mèn sī tóng jiāo。
陆游

陆游

陆游(1125—1210),字务观,号放翁。汉族,越州山阴(今浙江绍兴)人,南宋著名诗人。少时受家庭爱国思想熏陶,高宗时应礼部试,为秦桧所黜。孝宗时赐进士出身。中年入蜀,投身军旅生活,官至宝章阁待制。晚年退居家乡。创作诗歌今存九千多首,内容极为丰富。著有《剑南诗稿》、《渭南文集》、《南唐书》、《老学庵笔记》等。 陆游的作品>>

猜您喜欢

无题二首

陆游

出茧修眉淡薄妆,丁东环佩立西厢。chū jiǎn xiū méi dàn báo zhuāng,dīng dōng huán pèi lì xī xiāng。
人间浪作新秋感,银阙琼楼夜夜凉。rén jiān làng zuò xīn qiū gǎn,yín quē qióng lóu yè yè liáng。

秋日闻蝉

陆游

断角斜阳触处愁,长亭搔首晚悠悠。duàn jiǎo xié yáng chù chù chóu,zhǎng tíng sāo shǒu wǎn yōu yōu。
世间最是蝉堪恨,送尽行人更送秋。shì jiān zuì shì chán kān hèn,sòng jǐn xíng rén gèng sòng qiū。

题张几仲所藏醉道士图二首

陆游

千载风流贺季真,画图仿佛见精神。qiān zài fēng liú hè jì zhēn,huà tú fǎng fú jiàn jīng shén。
迩来祭酒皆巫祝,眼底难逢此辈人。ěr lái jì jiǔ jiē wū zhù,yǎn dǐ nán féng cǐ bèi rén。

题张几仲所藏醉道士图二首

陆游

卧听床头压酒声,起行篱下摘新橙。wò tīng chuáng tóu yā jiǔ shēng,qǐ xíng lí xià zhāi xīn chéng。
一尊久欠敲门客,风味何人似曲生。yī zūn jiǔ qiàn qiāo mén kè,fēng wèi hé rén shì qū shēng。

湖村月夕四首

陆游

客路风尘化素衣,闲愁冉冉鬓成丝。kè lù fēng chén huà sù yī,xián chóu rǎn rǎn bìn chéng sī。
平生不负月明处,神女庙前闻竹枝。píng shēng bù fù yuè míng chù,shén nǚ miào qián wén zhú zhī。

湖村月夕四首

陆游

锦城曾醉六重阳,回首秋风每断肠。jǐn chéng céng zuì liù zhòng yáng,huí shǒu qiū fēng měi duàn cháng。
最忆铜壶门外路,满街歌吹月如霜。zuì yì tóng hú mén wài lù,mǎn jiē gē chuī yuè rú shuāng。

湖村月夕四首

陆游

金尊翠杓犹能醉,狐帽貂裘不怕寒。jīn zūn cuì biāo yóu néng zuì,hú mào diāo qiú bù pà hán。
安得骅骝三万疋,月中鼓吹渡桑干。ān dé huá liú sān wàn pǐ,yuè zhōng gǔ chuī dù sāng gàn。

湖村月夕四首

陆游

谁持绿酒醉幽人,鹤氅筇枝发兴新。shuí chí lǜ jiǔ zuì yōu rén,hè chǎng qióng zhī fā xīng xīn。
今夜湖边有奇事,青山缺处涌冰轮。jīn yè hú biān yǒu qí shì,qīng shān quē chù yǒng bīng lún。

卯酒径醉走笔

陆游

少时凭酒剩狂颠,摘宿缘云欲上天。shǎo shí píng jiǔ shèng kuáng diān,zhāi sù yuán yún yù shàng tiān。
才尽气衰空自笑,一杯才放已颓然。cái jǐn qì shuāi kōng zì xiào,yī bēi cái fàng yǐ tuí rán。

山中望篱东枫树有怀成都

陆游

五门西角红楼下,一树丹枫马上看。wǔ mén xī jiǎo hóng lóu xià,yī shù dān fēng mǎ shàng kàn。
回首旧游如梦里,西风吹泪倚阑干。huí shǒu jiù yóu rú mèng lǐ,xī fēng chuī lèi yǐ lán gàn。

有怀

陆游

筇杖斜斜倚素屏,北窗遥夜冷如冰。qióng zhàng xié xié yǐ sù píng,běi chuāng yáo yè lěng rú bīng。
何时得与平生友,作字观书共一灯。hé shí dé yǔ píng shēng yǒu,zuò zì guān shū gòng yī dēng。

昼寝梦一客相过若有旧者夷粹可爱既觉作绝句记之

陆游

梦中何许得嘉宾,对影胡床岸幅巾。mèng zhōng hé xǔ dé jiā bīn,duì yǐng hú chuáng àn fú jīn。
石鼎烹茶火煨栗,主人坦率客情真。shí dǐng pēng chá huǒ wēi lì,zhǔ rén tǎn lǜ kè qíng zhēn。

蔬圃绝句七首

陆游

拟种芜菁已是迟,晚菘早韭恰当时。nǐ zhǒng wú jīng yǐ shì chí,wǎn sōng zǎo jiǔ qià dāng shí。
老夫要作斋盂备,乞得青秧趁雨移。lǎo fū yào zuò zhāi yú bèi,qǐ dé qīng yāng chèn yǔ yí。

蔬圃绝句七首

陆游

百钱新买绿蓑衣,不羡黄金带十围。bǎi qián xīn mǎi lǜ suō yī,bù xiàn huáng jīn dài shí wéi。
枯柳坡头风雨急,凭谁画我荷锄归。kū liǔ pō tóu fēng yǔ jí,píng shuí huà wǒ hé chú guī。

蔬圃绝句七首

陆游

青青蔬甲早寒天,想像登盘已堕涎。qīng qīng shū jiǎ zǎo hán tiān,xiǎng xiàng dēng pán yǐ duò xián。
更欲锄畦向东去,园丁来报竹行鞭。gèng yù chú qí xiàng dōng qù,yuán dīng lái bào zhú xíng biān。