古诗词

短歌行

陆游

上樽不解散牢愁,灵药安能扶死病。shàng zūn bù jiě sàn láo chóu,líng yào ān néng fú sǐ bìng。
千钧强弩无自射虚空,六出奇计终难逃定命。qiān jūn qiáng nǔ wú zì shè xū kōng,liù chū qí jì zhōng nán táo dìng mìng。
人生斯世无别巧,要在遇物心不竞。rén shēng sī shì wú bié qiǎo,yào zài yù wù xīn bù jìng。
忧忘寝食怒裂眦,孰若凭高寄孤咏。yōu wàng qǐn shí nù liè zì,shú ruò píng gāo jì gū yǒng。
炎天一葛冬一裘,藜羹饭糗勿豫谋。yán tiān yī gé dōng yī qiú,lí gēng fàn qiǔ wù yù móu。
耳边闲事有何极,正可付之风马牛。ěr biān xián shì yǒu hé jí,zhèng kě fù zhī fēng mǎ niú。
陆游

陆游

陆游(1125—1210),字务观,号放翁。汉族,越州山阴(今浙江绍兴)人,南宋著名诗人。少时受家庭爱国思想熏陶,高宗时应礼部试,为秦桧所黜。孝宗时赐进士出身。中年入蜀,投身军旅生活,官至宝章阁待制。晚年退居家乡。创作诗歌今存九千多首,内容极为丰富。著有《剑南诗稿》、《渭南文集》、《南唐书》、《老学庵笔记》等。 陆游的作品>>

猜您喜欢

村舍七首

陆游

莫笑山家拙治生,正缘亦足得身轻。mò xiào shān jiā zhuō zhì shēng,zhèng yuán yì zú dé shēn qīng。
满炉葑火浑家暖,一碗松肪彻夜明。mǎn lú fēng huǒ hún jiā nuǎn,yī wǎn sōng fáng chè yè míng。

村舍七首

陆游

故絮五更偏觉冷,薄糜未午已先饥。gù xù wǔ gèng piān jué lěng,báo mí wèi wǔ yǐ xiān jī。
谁知人不堪忧处,正是降魔奏凯时。shuí zhī rén bù kān yōu chù,zhèng shì jiàng mó zòu kǎi shí。

村舍七首

陆游

气全自可忘忧患,心动安能敌死生。qì quán zì kě wàng yōu huàn,xīn dòng ān néng dí sǐ shēng。
若论老人真受用,已多稗饭与藜羹。ruò lùn lǎo rén zhēn shòu yòng,yǐ duō bài fàn yǔ lí gēng。

村女

陆游

白襦女儿系青裙,东家西家世通婚。bái rú nǚ ér xì qīng qún,dōng jiā xī jiā shì tōng hūn。
采桑饷饭无百步,至老何曾识别村。cǎi sāng xiǎng fàn wú bǎi bù,zhì lǎo hé céng shí bié cūn。

闻新雁有感二首

陆游

才本无多老更疏,功名已负此心初。cái běn wú duō lǎo gèng shū,gōng míng yǐ fù cǐ xīn chū。
镜湖夜半闻新雁,自起吹灯读汉书。jìng hú yè bàn wén xīn yàn,zì qǐ chuī dēng dú hàn shū。

闻新雁有感二首

陆游

新雁南来片影孤,冷云深处宿菰芦。xīn yàn nán lái piàn yǐng gū,lěng yún shēn chù sù gū lú。
不知湘水巴陵路,曾记渔阳上谷无。bù zhī xiāng shuǐ bā líng lù,céng jì yú yáng shàng gǔ wú。

初冬

陆游

初冬常忆宴梁州,百炬如椽满画楼。chū dōng cháng yì yàn liáng zhōu,bǎi jù rú chuán mǎn huà lóu。
三十七年犹未死,茅檐霜冷一灯幽。sān shí qī nián yóu wèi sǐ,máo yán shuāng lěng yī dēng yōu。

初冬杂咏八首

陆游

重阳已过二十日,残菊才存三四枝。zhòng yáng yǐ guò èr shí rì,cán jú cái cún sān sì zhī。
对酒插花君勿笑,从来不解入时宜。duì jiǔ chā huā jūn wù xiào,cóng lái bù jiě rù shí yí。

初冬杂咏八首

陆游

古寿书来言得婿,东阳人到报生孙。gǔ shòu shū lái yán dé xù,dōng yáng rén dào bào shēng sūn。
一家三处俱强健,且拨闲愁近酒尊。yī jiā sān chù jù qiáng jiàn,qiě bō xián chóu jìn jiǔ zūn。

初冬杂咏八首

陆游

儿时爱书百事废,饭冷胾乾呼不来。ér shí ài shū bǎi shì fèi,fàn lěng zì qián hū bù lái。
一生被误终未醒,老作蠹鱼吁可哀。yī shēng bèi wù zhōng wèi xǐng,lǎo zuò dù yú xū kě āi。

初冬杂咏八首

陆游

微风蹙水靴文浪,薄日烘云卵色天。wēi fēng cù shuǐ xuē wén làng,báo rì hōng yún luǎn sè tiān。
但恨世间闲客少,江湖底处欠渔船。dàn hèn shì jiān xián kè shǎo,jiāng hú dǐ chù qiàn yú chuán。

初冬杂咏八首

陆游

书生本欲辈莘渭,蹭蹬乃去为诗人。shū shēng běn yù bèi shēn wèi,cèng dēng nǎi qù wèi shī rén。
囊中略有七千首,不负百年风月身。náng zhōng lüè yǒu qī qiān shǒu,bù fù bǎi nián fēng yuè shēn。

初冬杂咏八首

陆游

俗缘已断宁容续,幽事虽多不厌增。sú yuán yǐ duàn níng róng xù,yōu shì suī duō bù yàn zēng。
折简迎医看病鹿,舂粳炊饭供游僧。zhé jiǎn yíng yī kàn bìng lù,chōng jīng chuī fàn gōng yóu sēng。

初冬杂咏八首

陆游

夜窗父子共煎茶,一点青灯冷结花。yè chuāng fù zi gòng jiān chá,yī diǎn qīng dēng lěng jié huā。
村落盗清无吠犬,园林月上有啼鸦。cūn luò dào qīng wú fèi quǎn,yuán lín yuè shàng yǒu tí yā。

初冬杂咏八首

陆游

老去胸中百事真,同游无复白头新。lǎo qù xiōng zhōng bǎi shì zhēn,tóng yóu wú fù bái tóu xīn。
鹊从熟后频分食,鹿渐驯来不避人。què cóng shú hòu pín fēn shí,lù jiàn xùn lái bù bì rén。