古诗词

大涤洞留题

张镃

我生百无能,唯工说山水。wǒ shēng bǎi wú néng,wéi gōng shuō shān shuǐ。
洞霄天一柱,真仙昔居止。dòng xiāo tiān yī zhù,zhēn xiān xī jū zhǐ。
苍崖入九锁,修涧清彻底。cāng yá rù jiǔ suǒ,xiū jiàn qīng chè dǐ。
层林仰首看,冷雾随步起。céng lín yǎng shǒu kàn,lěng wù suí bù qǐ。
饶君俗到骨,至此换却髓。ráo jūn sú dào gǔ,zhì cǐ huàn què suǐ。
一亭巧当门,乃是压涧尾。yī tíng qiǎo dāng mén,nǎi shì yā jiàn wěi。
便教宝玉做,思之未为侈。biàn jiào bǎo yù zuò,sī zhī wèi wèi chǐ。
道人喜客来,先引玩清泚。dào rén xǐ kè lái,xiān yǐn wán qīng cǐ。
源头放泉出,猛喷深壑里。yuán tóu fàng quán chū,měng pēn shēn hè lǐ。
顷刻百万丈,宁论尺与咫。qǐng kè bǎi wàn zhàng,níng lùn chǐ yǔ zhǐ。
冰涛卷雷鼓,滂湃力未已。bīng tāo juǎn léi gǔ,pāng pài lì wèi yǐ。
天然句满眼,润色谢东里。tiān rán jù mǎn yǎn,rùn sè xiè dōng lǐ。
拟议及思惟,望风当披靡。nǐ yì jí sī wéi,wàng fēng dāng pī mí。
回观翠蛟语,舞字最不死。huí guān cuì jiāo yǔ,wǔ zì zuì bù sǐ。
两诗故自妙,似觉泉在凡。liǎng shī gù zì miào,shì jué quán zài fán。
正须吾三人,作意共整理。zhèng xū wú sān rén,zuò yì gòng zhěng lǐ。
要令石点头,滔滔那解此。yào lìng shí diǎn tóu,tāo tāo nà jiě cǐ。

张镃

张镃(1153—1221?)原字时可,因慕郭功甫,故易字功甫,号约斋。南宋文学家,先世成纪(今甘肃天水)人,寓居临安(现浙江杭州),卜居南湖。出身显赫,为宋南渡名将张俊曾孙,刘光世外孙。他又是宋末著名诗词家张炎的曾祖,是张氏家族由武功转向文阶过程中的重要环节。隆兴二年(1164),为大理司直。淳熙年间直秘阁通判婺州。庆元初为司农寺主簿,迁司农寺丞。开禧三年(1207)与谋诛韩侂胄,又欲去宰相史弥远,事泄,于嘉定四年十二月被除名象州编管,卒于是年后。 张镃的作品>>

猜您喜欢

园中雪夜二首

张镃

箫鼓喧阗乐夜堂,宝灯初试杂花光。xiāo gǔ xuān tián lè yè táng,bǎo dēng chū shì zá huā guāng。
欲知富贵天然处,尽把园林脑子装。yù zhī fù guì tiān rán chù,jǐn bǎ yuán lín nǎo zi zhuāng。

园中雪夜二首

张镃

急傍栏干唤酒杯,却嫌红烛炫高台。jí bàng lán gàn huàn jiǔ bēi,què xián hóng zhú xuàn gāo tái。
新图水墨兼凝粉,展向冰溪镜面开。xīn tú shuǐ mò jiān níng fěn,zhǎn xiàng bīng xī jìng miàn kāi。

夙兴

张镃

霜池微带月痕斜,风竹声如撒细沙。shuāng chí wēi dài yuè hén xié,fēng zhú shēng rú sā xì shā。
坐到晓窗尤可爱,只愁烘损腊梅花。zuò dào xiǎo chuāng yóu kě ài,zhǐ chóu hōng sǔn là méi huā。

记雪三首

张镃

清晓疏篱尚露根,饭馀俄复拥柴门。qīng xiǎo shū lí shàng lù gēn,fàn yú é fù yōng chái mén。
南湖水色君知否,万斛鹅黄贮玉盆。nán hú shuǐ sè jūn zhī fǒu,wàn hú é huáng zhù yù pén。

记雪三首

张镃

直教日色避寒光,世界移来玉海藏。zhí jiào rì sè bì hán guāng,shì jiè yí lái yù hǎi cáng。
何事连年无此景,老天游戏不循常。hé shì lián nián wú cǐ jǐng,lǎo tiān yóu xì bù xún cháng。

记雪三首

张镃

无月无灯夜自明,模糊何啻瓦沟平。wú yuè wú dēng yè zì míng,mó hú hé chì wǎ gōu píng。
不拖藜杖高桥去,那得金龙背上行。bù tuō lí zhàng gāo qiáo qù,nà dé jīn lóng bèi shàng xíng。

龙井山主送腊梅

张镃

风落松钗满涧桥,野蜂移蜜上枯条。fēng luò sōng chāi mǎn jiàn qiáo,yě fēng yí mì shàng kū tiáo。
道人参得山中语,不是涂黄一样娇。dào rén cān dé shān zhōng yǔ,bù shì tú huáng yī yàng jiāo。

水栀

张镃

拳石泓泉媚浅沙,孤根蟠窟养清华。quán shí hóng quán mèi qiǎn shā,gū gēn pán kū yǎng qīng huá。
细看六出瑶英小,薝卜分明是雪花。xì kàn liù chū yáo yīng xiǎo,zhān bo fēn míng shì xuě huā。

水栀

张镃

汲水埋盆便当池,水栀花旺雪盈枝。jí shuǐ mái pén biàn dāng chí,shuǐ zhī huā wàng xuě yíng zhī。
江湖万里何曾远,只在先生托兴时。jiāng hú wàn lǐ hé céng yuǎn,zhǐ zài xiān shēng tuō xīng shí。

次韵茂洪觅腊梅

张镃

世路?崟费折枝,退耕非我更其谁。shì lù yín fèi zhé zhī,tuì gēng fēi wǒ gèng qí shuí。
真花似假无心咏,只诵涪翁旧日诗。zhēn huā shì jiǎ wú xīn yǒng,zhǐ sòng fú wēng jiù rì shī。

腊梅二首

张镃

金谷园中夜罢炊,照花滴腊上林枝。jīn gǔ yuán zhōng yè bà chuī,zhào huā dī là shàng lín zhī。
清芬更比寒梅耐,不是蜂房借蜜脾。qīng fēn gèng bǐ hán méi nài,bù shì fēng fáng jiè mì pí。

腊梅二首

张镃

家世凌风却月旁,别来衣变郁金光。jiā shì líng fēng què yuè páng,bié lái yī biàn yù jīn guāng。
神仙定遇容成子,教服三黄遍体香。shén xiān dìng yù róng chéng zi,jiào fú sān huáng biàn tǐ xiāng。

玉照堂次韵茂洪古梅

张镃

天教萼绿伴羊权,羞对尘颜粉黛妍。tiān jiào è lǜ bàn yáng quán,xiū duì chén yán fěn dài yán。
不必修真事灵诀,与花端合共长年。bù bì xiū zhēn shì líng jué,yǔ huā duān hé gòng zhǎng nián。

种腊梅喜成

张镃

道旁方讶扑人香,金蓓花开满担装。dào páng fāng yà pū rén xiāng,jīn bèi huā kāi mǎn dān zhuāng。
尚有松钗挂枝杪,买归偏称插山堂。shàng yǒu sōng chāi guà zhī miǎo,mǎi guī piān chēng chā shān táng。

种腊梅喜成

张镃

僧庐草剑石崖根,惯见西湖不喜论。sēng lú cǎo jiàn shí yá gēn,guàn jiàn xī hú bù xǐ lùn。
安得便如居士意,移为官舍读书轩。ān dé biàn rú jū shì yì,yí wèi guān shě dú shū xuān。