古诗词

刘宗古画过海寿星

张镃

南极煌煌山川精,辉明渊耀为天经。nán jí huáng huáng shān chuān jīng,huī míng yuān yào wèi tiān jīng。
化成仙人渡沧溟,黑风不作鱼龙腥。huà chéng xiān rén dù cāng míng,hēi fēng bù zuò yú lóng xīng。
冉冉风气如云停,峨冠曳带从竛竮。rǎn rǎn fēng qì rú yún tíng,é guān yè dài cóng líng pīng。
修髯炯目玉鍊形,神光转映浮中庭。xiū rán jiǒng mù yù liàn xíng,shén guāng zhuǎn yìng fú zhōng tíng。
穹龟坐踞捐辎軿,辽东令威姓维丁。qióng guī zuò jù juān zī píng,liáo dōng lìng wēi xìng wéi dīng。
翔空欲下摇霜翎,予方厌世争腐腥。xiáng kōng yù xià yáo shuāng líng,yǔ fāng yàn shì zhēng fǔ xīng。
栖心元域全撄宁,此图谁将揭素屏。qī xīn yuán yù quán yīng níng,cǐ tú shuí jiāng jiē sù píng。
细观混体通百灵,诛馘飞毒命门扃。xì guān hùn tǐ tōng bǎi líng,zhū guó fēi dú mìng mén jiōng。
清音透顶闻雷霆,披萝重冈斸松苓,我命在我同千龄。qīng yīn tòu dǐng wén léi tíng,pī luó zhòng gāng zhǔ sōng líng,wǒ mìng zài wǒ tóng qiān líng。

张镃

张镃(1153—1221?)原字时可,因慕郭功甫,故易字功甫,号约斋。南宋文学家,先世成纪(今甘肃天水)人,寓居临安(现浙江杭州),卜居南湖。出身显赫,为宋南渡名将张俊曾孙,刘光世外孙。他又是宋末著名诗词家张炎的曾祖,是张氏家族由武功转向文阶过程中的重要环节。隆兴二年(1164),为大理司直。淳熙年间直秘阁通判婺州。庆元初为司农寺主簿,迁司农寺丞。开禧三年(1207)与谋诛韩侂胄,又欲去宰相史弥远,事泄,于嘉定四年十二月被除名象州编管,卒于是年后。 张镃的作品>>

猜您喜欢

玉照堂观梅二十首

张镃

六日新春一再来,直须登树赏花开。liù rì xīn chūn yī zài lái,zhí xū dēng shù shǎng huā kāi。
攀翻径上枝梢外,不负东风是此杯。pān fān jìng shàng zhī shāo wài,bù fù dōng fēng shì cǐ bēi。

玉照堂观梅二十首

张镃

从来嫌用和羹字,才到诗中俗杀人。cóng lái xián yòng hé gēng zì,cái dào shī zhōng sú shā rén。
一片彩云溪上暖,兴随芳草夕阳新。yī piàn cǎi yún xī shàng nuǎn,xīng suí fāng cǎo xī yáng xīn。

玉照堂观梅二十首

张镃

醉上轻舟泛渌漪,细穿桥柱独行迟。zuì shàng qīng zhōu fàn lù yī,xì chuān qiáo zhù dú xíng chí。
风前抚掌催花发,惊起群飞五色儿。fēng qián fǔ zhǎng cuī huā fā,jīng qǐ qún fēi wǔ sè ér。

玉照堂观梅二十首

张镃

山际楼台水际村,见梅常是动吟魂。shān jì lóu tái shuǐ jì cūn,jiàn méi cháng shì dòng yín hún。
全身此日清芬里,篱落疏斜不喜论。quán shēn cǐ rì qīng fēn lǐ,lí luò shū xié bù xǐ lùn。

玉照堂观梅二十首

张镃

别开庭院近莲塘,油榭栏干小扇窗。bié kāi tíng yuàn jìn lián táng,yóu xiè lán gàn xiǎo shàn chuāng。
更取梅花瓶内插,放教清梦月横江。gèng qǔ méi huā píng nèi chā,fàng jiào qīng mèng yuè héng jiāng。

玉照堂观梅二十首

张镃

萧然日月岸纶巾,春满幽园肯倦行。xiāo rán rì yuè àn lún jīn,chūn mǎn yōu yuán kěn juàn xíng。
一事尚须烦造物,看松微雨看梅晴。yī shì shàng xū fán zào wù,kàn sōng wēi yǔ kàn méi qíng。

玉照堂观梅二十首

张镃

正暖休嫌夜雨来,恐花乘暖一齐开。zhèng nuǎn xiū xián yè yǔ lái,kǒng huā chéng nuǎn yī qí kāi。
不然何事东风意,容易吹香与碧苔。bù rán hé shì dōng fēng yì,róng yì chuī xiāng yǔ bì tái。

玉照堂观梅二十首

张镃

鹎鵊呼人晓梦回,霁光催赏百株梅。bēi jiá hū rén xiǎo mèng huí,jì guāng cuī shǎng bǎi zhū méi。
轻车不管沾泥滑,童子从来自惯推。qīng chē bù guǎn zhān ní huá,tóng zi cóng lái zì guàn tuī。

玉照堂观梅二十首

张镃

苍帝妃嫔总素装,胜游常是遍江乡。cāng dì fēi pín zǒng sù zhuāng,shèng yóu cháng shì biàn jiāng xiāng。
玉楼谪堕迟归去,冷淡工夫笑我忙。yù lóu zhé duò chí guī qù,lěng dàn gōng fū xiào wǒ máng。

玉照堂观梅二十首

张镃

九节筇枝休化龙,佳时朝暮且相从。jiǔ jié qióng zhī xiū huà lóng,jiā shí cháo mù qiě xiāng cóng。
枯条岂但敲令尽,鸟雀冲花定不忪。kū tiáo qǐ dàn qiāo lìng jǐn,niǎo què chōng huā dìng bù sōng。

玉照堂观梅二十首

张镃

今夕悬知月未圆,照梅已自不胜妍。jīn xī xuán zhī yuè wèi yuán,zhào méi yǐ zì bù shèng yán。
冰姿玉色谁堪比,除是姮娥敢并肩。bīng zī yù sè shuí kān bǐ,chú shì héng é gǎn bìng jiān。

玉照堂观梅二十首

张镃

喜客能挥白玉琴,此花端解古时音。xǐ kè néng huī bái yù qín,cǐ huā duān jiě gǔ shí yīn。
只防老鹤来偷听,引起翻云万里心。zhǐ fáng lǎo hè lái tōu tīng,yǐn qǐ fān yún wàn lǐ xīn。

玉照堂观梅二十首

张镃

杯行才到莫留残,要向梅边露肺肝。bēi xíng cái dào mò liú cán,yào xiàng méi biān lù fèi gān。
今日正晴还有雪,谓予不信试遥看。jīn rì zhèng qíng hái yǒu xuě,wèi yǔ bù xìn shì yáo kàn。

玉照堂观梅二十首

张镃

风调花常逐岁新,苦惭诗思只陈陈。fēng diào huā cháng zhú suì xīn,kǔ cán shī sī zhǐ chén chén。
吟成不敢分明举,生怕渠知鄙薄人。yín chéng bù gǎn fēn míng jǔ,shēng pà qú zhī bǐ báo rén。

玉照堂观梅二十首

张镃

高窠依约百年馀,蠹蘖重重艾衲铺。gāo kē yī yuē bǎi nián yú,dù niè zhòng zhòng ài nà pù。
亲见主人来买地,遮番添得白髭须。qīn jiàn zhǔ rén lái mǎi dì,zhē fān tiān dé bái zī xū。