古诗词

叔祖阁学生朝以丹砂铸酒杯为寿

张镃

真人玉练超尘质,尚假金盐煮坚石。zhēn rén yù liàn chāo chén zhì,shàng jiǎ jīn yán zhǔ jiān shí。
要知草伏砂最难,护气延年本仙术。yào zhī cǎo fú shā zuì nán,hù qì yán nián běn xiān shù。
神炉秘炭呼祝融,日月出没奔朱龙。shén lú mì tàn hū zhù róng,rì yuè chū méi bēn zhū lóng。
至今受化感灵药,异宝具体专奇功。zhì jīn shòu huà gǎn líng yào,yì bǎo jù tǐ zhuān qí gōng。
铸杯献公酌沆瀣,雕盘枣实如瓜大。zhù bēi xiàn gōng zhuó hàng xiè,diāo pán zǎo shí rú guā dà。
飞琼鼓簧双成笙,醉色渥丹天所爱。fēi qióng gǔ huáng shuāng chéng shēng,zuì sè wò dān tiān suǒ ài。
东风吹万才两旬,诞序更数三千春。dōng fēng chuī wàn cái liǎng xún,dàn xù gèng shù sān qiān chūn。
丹砂为金金生沙,坐阅东海扬车尘。dān shā wèi jīn jīn shēng shā,zuò yuè dōng hǎi yáng chē chén。
全才备德难具陈,紫枢黄阁旋洪钧。quán cái bèi dé nán jù chén,zǐ shū huáng gé xuán hóng jūn。
愿从宏芘托此身,举杯论文日相亲。yuàn cóng hóng pí tuō cǐ shēn,jǔ bēi lùn wén rì xiāng qīn。

张镃

张镃(1153—1221?)原字时可,因慕郭功甫,故易字功甫,号约斋。南宋文学家,先世成纪(今甘肃天水)人,寓居临安(现浙江杭州),卜居南湖。出身显赫,为宋南渡名将张俊曾孙,刘光世外孙。他又是宋末著名诗词家张炎的曾祖,是张氏家族由武功转向文阶过程中的重要环节。隆兴二年(1164),为大理司直。淳熙年间直秘阁通判婺州。庆元初为司农寺主簿,迁司农寺丞。开禧三年(1207)与谋诛韩侂胄,又欲去宰相史弥远,事泄,于嘉定四年十二月被除名象州编管,卒于是年后。 张镃的作品>>

猜您喜欢

桂隐纪咏四十八首桂隐

张镃

一片吹来锦,人言是杏花。yī piàn chuī lái jǐn,rén yán shì xìng huā。
倚栏堪把玩,胜似日边霞。yǐ lán kān bǎ wán,shèng shì rì biān xiá。

桂隐纪咏四十八首桂隐

张镃

莫羡海棠色,听言著子时。mò xiàn hǎi táng sè,tīng yán zhù zi shí。
骊珠千万颗,撒向嫩桑枝。lí zhū qiān wàn kē,sā xiàng nèn sāng zhī。

桂隐纪咏四十八首桂隐

张镃

柘弹黄金子,谁将满树装。zhè dàn huáng jīn zi,shuí jiāng mǎn shù zhuāng。
珍禽来往惯,风落不惊忙。zhēn qín lái wǎng guàn,fēng luò bù jīng máng。

桂隐纪咏四十八首桂隐

张镃

疑驾洞庭帆,累累看绕山。yí jià dòng tíng fān,lèi lèi kàn rào shān。
花时芳气洁,伯仲素馨间。huā shí fāng qì jié,bó zhòng sù xīn jiān。

桂隐纪咏四十八首桂隐

张镃

不向他园去,能来共竹林。bù xiàng tā yuán qù,néng lái gòng zhú lín。
故乡知我念,特地奏秦音。gù xiāng zhī wǒ niàn,tè dì zòu qín yīn。

桂隐纪咏四十八首桂隐

张镃

欲向松间去,梅西竹坞穿。yù xiàng sōng jiān qù,méi xī zhú wù chuān。
莫言吟兴在,风雪灞桥边。mò yán yín xīng zài,fēng xuě bà qiáo biān。

桂隐纪咏四十八首桂隐

张镃

新篁故蒙丛,恶草刚荟翳。xīn huáng gù méng cóng,è cǎo gāng huì yì。
删薙似少恩,成渠玉无际。shān tì shì shǎo ēn,chéng qú yù wú jì。

桂隐纪咏四十八首桂隐

张镃

初因桥种柳,却用柳名桥。chū yīn qiáo zhǒng liǔ,què yòng liǔ míng qiáo。
桂隐从兹入,春风莫浪招。guì yǐn cóng zī rù,chūn fēng mò làng zhāo。

桂隐纪咏四十八首桂隐

张镃

桥向平边度,风从阔处来。qiáo xiàng píng biān dù,fēng cóng kuò chù lái。
泠然旬五日,无去亦无回。líng rán xún wǔ rì,wú qù yì wú huí。

桂隐纪咏四十八首桂隐

张镃

窈窕或崎岖,不是邯郸步。yǎo tiǎo huò qí qū,bù shì hán dān bù。
因来此凭栏,又送孤鸿去。yīn lái cǐ píng lán,yòu sòng gū hóng qù。

桂隐纪咏四十八首桂隐

张镃

半岁吏尘役,天书教放归。bàn suì lì chén yì,tiān shū jiào fàng guī。
思量难报称,安稳饭和衣。sī liàng nán bào chēng,ān wěn fàn hé yī。

桂隐纪咏四十八首桂隐

张镃

城市非无地,如何此结庐。chéng shì fēi wú dì,rú hé cǐ jié lú。
一家耽静乐,两个水边居。yī jiā dān jìng lè,liǎng gè shuǐ biān jū。

桂隐纪咏四十八首桂隐

张镃

闻道华胥国,依稀似醉乡。wén dào huá xū guó,yī xī shì zuì xiāng。
近来参得透,睡稳不因床。jìn lái cān dé tòu,shuì wěn bù yīn chuáng。

桂隐纪咏四十八首桂隐

张镃

风日清美时,月露澄爽际。fēng rì qīng měi shí,yuè lù chéng shuǎng jì。
能来此徜徉,扫除闻见翳。néng lái cǐ cháng yáng,sǎo chú wén jiàn yì。

桂隐纪咏四十八首桂隐

张镃

潜通大壑水,一杯千虑散。qián tōng dà hè shuǐ,yī bēi qiān lǜ sàn。
只因都放下,如热病得汗。zhǐ yīn dōu fàng xià,rú rè bìng dé hàn。