古诗词

张镃

连夜雨作污渠泥,枯茎蠹叶纷满蹊。lián yè yǔ zuò wū qú ní,kū jīng dù yè fēn mǎn qī。
塘坳蠕蠕长科斗,瓮腹攘攘翔醯鸡。táng ào rú rú zhǎng kē dòu,wèng fù rǎng rǎng xiáng xī jī。
湿生别种蛆蛭类,倒掷横跳浮却坠。shī shēng bié zhǒng qū zhì lèi,dào zhì héng tiào fú què zhuì。
晴风一旦略嘘吹,便解飞腾添足翅。qíng fēng yī dàn lüè xū chuī,biàn jiě fēi téng tiān zú chì。
初即阳光缓缓游,鼓队趋群屋角头。chū jí yáng guāng huǎn huǎn yóu,gǔ duì qū qún wū jiǎo tóu。
雪片有声飘作阵,杨花无树辊成毬。xuě piàn yǒu shēng piāo zuò zhèn,yáng huā wú shù gǔn chéng qiú。
尔自与人风马牛,缘何耳边鸣啾啾。ěr zì yǔ rén fēng mǎ niú,yuán hé ěr biān míng jiū jiū。
鸣啾啾,未尔罪,扑鬓噆肤驱不退。míng jiū jiū,wèi ěr zuì,pū bìn zǎn fū qū bù tuì。
有时深夜呵殿来,恼乱书灯犹作祟。yǒu shí shēn yè hē diàn lái,nǎo luàn shū dēng yóu zuò suì。
何人当年假尔名,曰蚊岂为文足称。hé rén dāng nián jiǎ ěr míng,yuē wén qǐ wèi wén zú chēng。
斓斑不过脚似豹,勇健未必拳如鹰。lán bān bù guò jiǎo shì bào,yǒng jiàn wèi bì quán rú yīng。
蚊吾语汝汝切听,尔讵不闻大鹏举翼辞南溟,上九万里如云兴。wén wú yǔ rǔ rǔ qiè tīng,ěr jù bù wén dà péng jǔ yì cí nán míng,shàng jiǔ wàn lǐ rú yún xīng。
尔又不闻凤凰来仪虞帝庭,九章备体参四灵。ěr yòu bù wén fèng huáng lái yí yú dì tíng,jiǔ zhāng bèi tǐ cān sì líng。
奚曾逐逐专嚣尘,固知比拟非其伦。xī céng zhú zhú zhuān xiāo chén,gù zhī bǐ nǐ fēi qí lún。
我园墙阴容尔停,自全且效腐草萤。wǒ yuán qiáng yīn róng ěr tíng,zì quán qiě xiào fǔ cǎo yíng。
吸露大胜血肉腥,口业既免报渐轻。xī lù dà shèng xuè ròu xīng,kǒu yè jì miǎn bào jiàn qīng。
不然薰燎灭尔形,吾言匪妄如日星。bù rán xūn liáo miè ěr xíng,wú yán fěi wàng rú rì xīng。

张镃

张镃(1153—1221?)原字时可,因慕郭功甫,故易字功甫,号约斋。南宋文学家,先世成纪(今甘肃天水)人,寓居临安(现浙江杭州),卜居南湖。出身显赫,为宋南渡名将张俊曾孙,刘光世外孙。他又是宋末著名诗词家张炎的曾祖,是张氏家族由武功转向文阶过程中的重要环节。隆兴二年(1164),为大理司直。淳熙年间直秘阁通判婺州。庆元初为司农寺主簿,迁司农寺丞。开禧三年(1207)与谋诛韩侂胄,又欲去宰相史弥远,事泄,于嘉定四年十二月被除名象州编管,卒于是年后。 张镃的作品>>

猜您喜欢

有怀新筠州杨秘监寄赠八绝兼桂隐茶

张镃

送公萧寺意徘徊,客众登车不忍归。sòng gōng xiāo sì yì pái huái,kè zhòng dēng chē bù rěn guī。
明日尚将诗寄我,要令鹤骨转难肥。míng rì shàng jiāng shī jì wǒ,yào lìng hè gǔ zhuǎn nán féi。

有怀新筠州杨秘监寄赠八绝兼桂隐茶

张镃

闻道匆匆不住程,如今应已到乡城。wén dào cōng cōng bù zhù chéng,rú jīn yīng yǐ dào xiāng chéng。
亦通朝路音书不,朝外可能空旧情。yì tōng cháo lù yīn shū bù,cháo wài kě néng kōng jiù qíng。

有怀新筠州杨秘监寄赠八绝兼桂隐茶

张镃

初时华节漕江东,台阁争留省阁中。chū shí huá jié cáo jiāng dōng,tái gé zhēng liú shěng gé zhōng。
换得一州如斗大,便无人挽信诗穷。huàn dé yī zhōu rú dòu dà,biàn wú rén wǎn xìn shī qióng。

有怀新筠州杨秘监寄赠八绝兼桂隐茶

张镃

少有羊曾踏菜园,更教清苦嚼筠根。shǎo yǒu yáng céng tà cài yuán,gèng jiào qīng kǔ jué yún gēn。
何如添得如椽笔,就向西江一口吞。hé rú tiān dé rú chuán bǐ,jiù xiàng xī jiāng yī kǒu tūn。

有怀新筠州杨秘监寄赠八绝兼桂隐茶

张镃

螀寒蚓叫亦何心,老贼奚堪领活深。jiāng hán yǐn jiào yì hé xīn,lǎo zéi xī kān lǐng huó shēn。
非是交游无远别,几回因此惨离襟。fēi shì jiāo yóu wú yuǎn bié,jǐ huí yīn cǐ cǎn lí jīn。

有怀新筠州杨秘监寄赠八绝兼桂隐茶

张镃

诸子分镳不待鞭,愈怜肥犬满人前。zhū zi fēn biāo bù dài biān,yù lián féi quǎn mǎn rén qián。
何须妙处趋庭说,心学乘闲尽底传。hé xū miào chù qū tíng shuō,xīn xué chéng xián jǐn dǐ chuán。

有怀新筠州杨秘监寄赠八绝兼桂隐茶

张镃

茗芽封去且随书,林下多惭好物无。míng yá fēng qù qiě suí shū,lín xià duō cán hǎo wù wú。
鼻孔撩天犹得在,却须持赠竹香炉。bí kǒng liāo tiān yóu dé zài,què xū chí zèng zhú xiāng lú。

新诗

张镃

飞雪年年似故人,相逢真味一番新。fēi xuě nián nián shì gù rén,xiāng féng zhēn wèi yī fān xīn。
别来莫问尘寰事,鬓色几如雪色匀。bié lái mò wèn chén huán shì,bìn sè jǐ rú xuě sè yún。

新诗

张镃

一酌桥亭即便回,雪粘桃树学疏梅。yī zhuó qiáo tíng jí biàn huí,xuě zhān táo shù xué shū méi。
若教湖上鸥来了,此日真须三百杯。ruò jiào hú shàng ōu lái le,cǐ rì zhēn xū sān bǎi bēi。

曹村观落日

张镃

日欲西时暮霭凝,何尝落向远山层。rì yù xī shí mù ǎi níng,hé cháng luò xiàng yuǎn shān céng。
分明万丈青罗幕,遮却销金罩里灯。fēn míng wàn zhàng qīng luó mù,zhē què xiāo jīn zhào lǐ dēng。

回至泰阳村得家信二首

张镃

乾鹊飞鸣绕路隅,长须迎望果持书。qián què fēi míng rào lù yú,zhǎng xū yíng wàng guǒ chí shū。
鸡豚本自无烦饷,七日山行惯食蔬。jī tún běn zì wú fán xiǎng,qī rì shān xíng guàn shí shū。

回至泰阳村得家信二首

张镃

桂隐闻知得雨来,榴花应对竹光开。guì yǐn wén zhī dé yǔ lái,liú huā yīng duì zhú guāng kāi。
归家早见南湖月,饮水犹胜举酒杯。guī jiā zǎo jiàn nán hú yuè,yǐn shuǐ yóu shèng jǔ jiǔ bēi。

车中闻人说溪涧如水晶色口占一绝

张镃

涧水流如活水晶,道傍一语唤人醒。jiàn shuǐ liú rú huó shuǐ jīng,dào bàng yī yǔ huàn rén xǐng。
山林未必渠能说,说着山林便可听。shān lín wèi bì qú néng shuō,shuō zhe shān lín biàn kě tīng。

崇德道中

张镃

破艇争划忽罢喧,野童村女闯篱边。pò tǐng zhēng huà hū bà xuān,yě tóng cūn nǚ chuǎng lí biān。
令人说着苏堤路,花满清明画鼓船。lìng rén shuō zhe sū dī lù,huā mǎn qīng míng huà gǔ chuán。

崇德道中

张镃

羊蹄根老漫溪浔,灰蝶闲飞兴亦深。yáng tí gēn lǎo màn xī xún,huī dié xián fēi xīng yì shēn。
春色醉人胜似酒,觅诗天气要微阴。chūn sè zuì rén shèng shì jiǔ,mì shī tiān qì yào wēi yīn。