古诗词

张镃

连夜雨作污渠泥,枯茎蠹叶纷满蹊。lián yè yǔ zuò wū qú ní,kū jīng dù yè fēn mǎn qī。
塘坳蠕蠕长科斗,瓮腹攘攘翔醯鸡。táng ào rú rú zhǎng kē dòu,wèng fù rǎng rǎng xiáng xī jī。
湿生别种蛆蛭类,倒掷横跳浮却坠。shī shēng bié zhǒng qū zhì lèi,dào zhì héng tiào fú què zhuì。
晴风一旦略嘘吹,便解飞腾添足翅。qíng fēng yī dàn lüè xū chuī,biàn jiě fēi téng tiān zú chì。
初即阳光缓缓游,鼓队趋群屋角头。chū jí yáng guāng huǎn huǎn yóu,gǔ duì qū qún wū jiǎo tóu。
雪片有声飘作阵,杨花无树辊成毬。xuě piàn yǒu shēng piāo zuò zhèn,yáng huā wú shù gǔn chéng qiú。
尔自与人风马牛,缘何耳边鸣啾啾。ěr zì yǔ rén fēng mǎ niú,yuán hé ěr biān míng jiū jiū。
鸣啾啾,未尔罪,扑鬓噆肤驱不退。míng jiū jiū,wèi ěr zuì,pū bìn zǎn fū qū bù tuì。
有时深夜呵殿来,恼乱书灯犹作祟。yǒu shí shēn yè hē diàn lái,nǎo luàn shū dēng yóu zuò suì。
何人当年假尔名,曰蚊岂为文足称。hé rén dāng nián jiǎ ěr míng,yuē wén qǐ wèi wén zú chēng。
斓斑不过脚似豹,勇健未必拳如鹰。lán bān bù guò jiǎo shì bào,yǒng jiàn wèi bì quán rú yīng。
蚊吾语汝汝切听,尔讵不闻大鹏举翼辞南溟,上九万里如云兴。wén wú yǔ rǔ rǔ qiè tīng,ěr jù bù wén dà péng jǔ yì cí nán míng,shàng jiǔ wàn lǐ rú yún xīng。
尔又不闻凤凰来仪虞帝庭,九章备体参四灵。ěr yòu bù wén fèng huáng lái yí yú dì tíng,jiǔ zhāng bèi tǐ cān sì líng。
奚曾逐逐专嚣尘,固知比拟非其伦。xī céng zhú zhú zhuān xiāo chén,gù zhī bǐ nǐ fēi qí lún。
我园墙阴容尔停,自全且效腐草萤。wǒ yuán qiáng yīn róng ěr tíng,zì quán qiě xiào fǔ cǎo yíng。
吸露大胜血肉腥,口业既免报渐轻。xī lù dà shèng xuè ròu xīng,kǒu yè jì miǎn bào jiàn qīng。
不然薰燎灭尔形,吾言匪妄如日星。bù rán xūn liáo miè ěr xíng,wú yán fěi wàng rú rì xīng。

张镃

张镃(1153—1221?)原字时可,因慕郭功甫,故易字功甫,号约斋。南宋文学家,先世成纪(今甘肃天水)人,寓居临安(现浙江杭州),卜居南湖。出身显赫,为宋南渡名将张俊曾孙,刘光世外孙。他又是宋末著名诗词家张炎的曾祖,是张氏家族由武功转向文阶过程中的重要环节。隆兴二年(1164),为大理司直。淳熙年间直秘阁通判婺州。庆元初为司农寺主簿,迁司农寺丞。开禧三年(1207)与谋诛韩侂胄,又欲去宰相史弥远,事泄,于嘉定四年十二月被除名象州编管,卒于是年后。 张镃的作品>>

猜您喜欢

金凤花

张镃

彩凤连翩小作群,萧条门巷独留春。cǎi fèng lián piān xiǎo zuò qún,xiāo tiáo mén xiàng dú liú chūn。
莫因繁冶生轻鄙,岁岁花开见主人。mò yīn fán yě shēng qīng bǐ,suì suì huā kāi jiàn zhǔ rén。

觅句

张镃

觅句先须莫苦心,从来瓦注胜如金。mì jù xiān xū mò kǔ xīn,cóng lái wǎ zhù shèng rú jīn。
见成若不拈来使,箭已离弦作么寻。jiàn chéng ruò bù niān lái shǐ,jiàn yǐ lí xián zuò me xún。

忆南湖

张镃

暖云台观绕歌弦,花底吹香翠鬓船。nuǎn yún tái guān rào gē xián,huā dǐ chuī xiāng cuì bìn chuán。
闹处如今浑懒去,可能心绪数年前。nào chù rú jīn hún lǎn qù,kě néng xīn xù shù nián qián。

漫兴

张镃

乐天闲适文章累,陶令归来儿子忧。lè tiān xián shì wén zhāng lèi,táo lìng guī lái ér zi yōu。
两事吾今浑放下,看山临水更何愁。liǎng shì wú jīn hún fàng xià,kàn shān lín shuǐ gèng hé chóu。

漫兴

张镃

茆舍丝瓜弱蔓堆,漫陂鹎鸭去仍回。máo shě sī guā ruò màn duī,màn bēi bēi yā qù réng huí。
开帘正恨诗情少,风卷野香迎面来。kāi lián zhèng hèn shī qíng shǎo,fēng juǎn yě xiāng yíng miàn lái。

新种

张镃

新种枇杷花便稠,被香勾引过溪头。xīn zhǒng pí pá huā biàn chóu,bèi xiāng gōu yǐn guò xī tóu。
黄蜂紫蝶都来了,先赏输渠第一筹。huáng fēng zǐ dié dōu lái le,xiān shǎng shū qú dì yī chóu。

山行

张镃

鸟飞不过人行处,山好直连天尽头。niǎo fēi bù guò rén xíng chù,shān hǎo zhí lián tiān jǐn tóu。
下马忽逢难画景,溜声戛玉亦销忧。xià mǎ hū féng nán huà jǐng,liū shēng jiá yù yì xiāo yōu。

渔父词

张镃

西塞山前得杖藜,波晴不见鹭群飞。xī sāi shān qián dé zhàng lí,bō qíng bù jiàn lù qún fēi。
何曾千载同心处,只在斜风细雨时。hé céng qiān zài tóng xīn chù,zhǐ zài xié fēng xì yǔ shí。

渔父词

张镃

胜概居常画里求,鳜鱼清梦落沧洲。shèng gài jū cháng huà lǐ qiú,guì yú qīng mèng luò cāng zhōu。
今朝亲见桃花树,重振家声是此秋。jīn cháo qīn jiàn táo huā shù,zhòng zhèn jiā shēng shì cǐ qiū。

即目

张镃

偶然看树过平桥,老尽墙边杞术苗。ǒu rán kàn shù guò píng qiáo,lǎo jǐn qiáng biān qǐ shù miáo。
不分蛛丝与蜗壳,也随残照集芳条。bù fēn zhū sī yǔ wō ké,yě suí cán zhào jí fāng tiáo。

红佛见笑花

张镃

芳菲成梦雨廉纤,慰眼娇红敢浪嫌。fāng fēi chéng mèng yǔ lián xiān,wèi yǎn jiāo hóng gǎn làng xián。
不但瞿昙当发笑,老夫初看亦掀髯。bù dàn qú tán dāng fā xiào,lǎo fū chū kàn yì xiān rán。

谢人送白山茶花二首

张镃

韵胜初闻不记年,偶逢俄在软红边。yùn shèng chū wén bù jì nián,ǒu féng é zài ruǎn hóng biān。
山矾不遇南昌老,争得嘉名亚水仙。shān fán bù yù nán chāng lǎo,zhēng dé jiā míng yà shuǐ xiān。

谢人送白山茶花二首

张镃

屋角春声喜报晴,青裳玉面晓妆明。wū jiǎo chūn shēng xǐ bào qíng,qīng shang yù miàn xiǎo zhuāng míng。
为君自断天休问,依倚清香乐此生。wèi jūn zì duàn tiān xiū wèn,yī yǐ qīng xiāng lè cǐ shēng。

白杨梅

张镃

兴高团雪缀珍丛,弹火烧林一洗空。xīng gāo tuán xuě zhuì zhēn cóng,dàn huǒ shāo lín yī xǐ kōng。
驿骑不供妃子笑,冰姿犹胜荔枝红。yì qí bù gōng fēi zi xiào,bīng zī yóu shèng lì zhī hóng。

书北㕔后檐壁

张镃

重阳过后雨垂垂,病怯新寒独立时。zhòng yáng guò hòu yǔ chuí chuí,bìng qiè xīn hán dú lì shí。
菊有万株归未得,一窗来此看花枝。jú yǒu wàn zhū guī wèi dé,yī chuāng lái cǐ kàn huā zhī。