古诗词

张户部惠山杨梅

张镃

尝闻魏伯阳,铸丹会稽山。cháng wén wèi bó yáng,zhù dān huì jī shān。
功成试其徒,未欲泛与餐。gōng chéng shì qí tú,wèi yù fàn yǔ cān。
绐言丹入口,命尽不可还。dài yán dān rù kǒu,mìng jǐn bù kě hái。
一人笃信道,快饵肯作难。yī rén dǔ xìn dào,kuài ěr kěn zuò nán。
翁复起诸死,携手升云鸾。wēng fù qǐ zhū sǐ,xié shǒu shēng yún luán。
临行作奇戏,留使后世看。lín xíng zuò qí xì,liú shǐ hòu shì kàn。
聊将一粒变万颗,掷向青林化珍果。liáo jiāng yī lì biàn wàn kē,zhì xiàng qīng lín huà zhēn guǒ。
仿佛芙蓉箭镞形,涩如鹤顶红如火。fǎng fú fú róng jiàn zú xíng,sè rú hè dǐng hóng rú huǒ。
只随翁字姑号阳,姓杨乃是讹偏旁。zhǐ suí wēng zì gū hào yáng,xìng yáng nǎi shì é piān páng。
迄今年深少人识,地妪山君应记得。qì jīn nián shēn shǎo rén shí,dì yù shān jūn yīng jì dé。
木生曲直味宜酸,此独甘香胜蜜团。mù shēng qū zhí wèi yí suān,cǐ dú gān xiāng shèng mì tuán。
吾宗望郎忽驰送,色映筠篮光欲动。wú zōng wàng láng hū chí sòng,sè yìng yún lán guāng yù dòng。
想因见此列宿躔,曾遣冰壶纤指弄。xiǎng yīn jiàn cǐ liè sù chán,céng qiǎn bīng hú xiān zhǐ nòng。
我方水际呼清风,葛巾高挂千丈松。wǒ fāng shuǐ jì hū qīng fēng,gé jīn gāo guà qiān zhàng sōng。
为公摘荷盛荐酒,此乐城中那更有。wèi gōng zhāi hé shèng jiàn jiǔ,cǐ lè chéng zhōng nà gèng yǒu。

张镃

张镃(1153—1221?)原字时可,因慕郭功甫,故易字功甫,号约斋。南宋文学家,先世成纪(今甘肃天水)人,寓居临安(现浙江杭州),卜居南湖。出身显赫,为宋南渡名将张俊曾孙,刘光世外孙。他又是宋末著名诗词家张炎的曾祖,是张氏家族由武功转向文阶过程中的重要环节。隆兴二年(1164),为大理司直。淳熙年间直秘阁通判婺州。庆元初为司农寺主簿,迁司农寺丞。开禧三年(1207)与谋诛韩侂胄,又欲去宰相史弥远,事泄,于嘉定四年十二月被除名象州编管,卒于是年后。 张镃的作品>>

猜您喜欢

寻桂南山至崇寿院因往灵石三首

张镃

折枝登几已孤妍,况值风林水石边。zhé zhī dēng jǐ yǐ gū yán,kuàng zhí fēng lín shuǐ shí biān。
荦确路斜飞盖歇,丁宁茅店略停烟。luò què lù xié fēi gài xiē,dīng níng máo diàn lüè tíng yān。

寻桂南山至崇寿院因往灵石三首

张镃

迎客山僧未下廊,好风吹鼻便生狂。yíng kè shān sēng wèi xià láng,hǎo fēng chuī bí biàn shēng kuáng。
莫疑佛宇清芬烈,薝卜曼殊共借香。mò yí fú yǔ qīng fēn liè,zhān bo màn shū gòng jiè xiāng。

寻桂南山至崇寿院因往灵石三首

张镃

山头藤断空垂子,亭下泉荒不满池。shān tóu téng duàn kōng chuí zi,tíng xià quán huāng bù mǎn chí。
老衲坐来知敬客,南音犹记鬼仙诗。lǎo nà zuò lái zhī jìng kè,nán yīn yóu jì guǐ xiān shī。

彭祖岭道中

张镃

白鹭横来正作群,忽从区稻绿间分。bái lù héng lái zhèng zuò qún,hū cóng qū dào lǜ jiān fēn。
问渠曾过城中否,应识南湖水际云。wèn qú céng guò chéng zhōng fǒu,yīng shí nán hú shuǐ jì yún。

暑行

张镃

谁敲白石生热烟,举头见岭思回鞭。shuí qiāo bái shí shēng rè yān,jǔ tóu jiàn lǐng sī huí biān。
修竹林间有寒甃,莫打渴乌教近前。xiū zhú lín jiān yǒu hán zhòu,mò dǎ kě wū jiào jìn qián。

水边

张镃

翠藤萦树夕花明,无数圆荷贴乱萍。cuì téng yíng shù xī huā míng,wú shù yuán hé tiē luàn píng。
酒力半销来照影,晚风轻澹鹤梳翎。jiǔ lì bàn xiāo lái zhào yǐng,wǎn fēng qīng dàn hè shū líng。

曾幼度许过访两诗问讯

张镃

寒窗不住阅清文,炼石真为五色云。hán chuāng bù zhù yuè qīng wén,liàn shí zhēn wèi wǔ sè yún。
拄杖横担东鲁教,长安今次欲谁闻。zhǔ zhàng héng dān dōng lǔ jiào,zhǎng ān jīn cì yù shuí wén。

曾幼度许过访两诗问讯

张镃

诗不能工张约斋,有人曾说访渠来。shī bù néng gōng zhāng yuē zhāi,yǒu rén céng shuō fǎng qú lái。
病馀百拙慵开口,愿听晴空起怒雷。bìng yú bǎi zhuō yōng kāi kǒu,yuàn tīng qíng kōng qǐ nù léi。

晚眺

张镃

小阁梯檐竹作篱,晴阴登眺百盘宜。xiǎo gé tī yán zhú zuò lí,qíng yīn dēng tiào bǎi pán yí。
悬知皓月升云海,不赋如钩似镜诗。xuán zhī hào yuè shēng yún hǎi,bù fù rú gōu shì jìng shī。

观水上斜照

张镃

吹落天河入水中,分明金镀晚来风。chuī luò tiān hé rù shuǐ zhōng,fēn míng jīn dù wǎn lái fēng。
若非日脚流成汁,平楚青还染得红。ruò fēi rì jiǎo liú chéng zhī,píng chǔ qīng hái rǎn dé hóng。

题山长庵

张镃

相国归来未肯闲,自将日月炼成丹。xiāng guó guī lái wèi kěn xián,zì jiāng rì yuè liàn chéng dān。
思量漫把黄金铸,一段精神画亦难。sī liàng màn bǎ huáng jīn zhù,yī duàn jīng shén huà yì nán。

过枫桥寺

张镃

妙绝吾宗有旧题,趁晴径过敢留诗。miào jué wú zōng yǒu jiù tí,chèn qíng jìng guò gǎn liú shī。
只消记取今朝景,不是乌啼月落时。zhǐ xiāo jì qǔ jīn cháo jǐng,bù shì wū tí yuè luò shí。

臞庵书事四首

张镃

畦丁相引绕园行,指说亭基不记名。qí dīng xiāng yǐn rào yuán xíng,zhǐ shuō tíng jī bù jì míng。
因想后湖题柱处,树林曾见作诗成。yīn xiǎng hòu hú tí zhù chù,shù lín céng jiàn zuò shī chéng。

臞庵书事四首

张镃

老藤横路几星霜,骨相清坚寿自长。lǎo téng héng lù jǐ xīng shuāng,gǔ xiāng qīng jiān shòu zì zhǎng。
敢惮侧巾方可过,折枝为子也何妨。gǎn dàn cè jīn fāng kě guò,zhé zhī wèi zi yě hé fáng。

臞庵书事四首

张镃

曲涧斜穿竹最奇,岂容长夏有炎曦。qū jiàn xié chuān zhú zuì qí,qǐ róng zhǎng xià yǒu yán xī。
林深纵怯湖风猛,更为支筇立少时。lín shēn zòng qiè hú fēng měng,gèng wèi zhī qióng lì shǎo shí。