古诗词

以道学谕凤口有感诗写物记事备极词情不容继和矣既辱珍示可无奉酬辄抒鄙怀次韵且名以溪妇吟末章反正不忘风人之义也

张镃

人间盛衰理甚明,势去有如汤沃冰。rén jiān shèng shuāi lǐ shén míng,shì qù yǒu rú tāng wò bīng。
听言一事足叹惋,恐君亦复伤中情。tīng yán yī shì zú tàn wǎn,kǒng jūn yì fù shāng zhōng qíng。
行都赫奕名王第,列屋珠玑多秀慧。xíng dōu hè yì míng wáng dì,liè wū zhū jī duō xiù huì。
主翁五十二本兵,宠冠诸家当盛世。zhǔ wēng wǔ shí èr běn bīng,chǒng guān zhū jiā dāng shèng shì。
其间属意字以端,姿品高妍兼妙艺。qí jiān shǔ yì zì yǐ duān,zī pǐn gāo yán jiān miào yì。
燕开云幄萃亲友,艳阵香丛尝窃睨。yàn kāi yún wò cuì qīn yǒu,yàn zhèn xiāng cóng cháng qiè nì。
转眼陈迹俱已休,西风叶飞东水流。zhuǎn yǎn chén jì jù yǐ xiū,xī fēng yè fēi dōng shuǐ liú。
相逢应怪我鬓改,贪情省认俄惊羞。xiāng féng yīng guài wǒ bìn gǎi,tān qíng shěng rèn é jīng xiū。
波明藏泪尚剪月,山浅带恨犹横秋。bō míng cáng lèi shàng jiǎn yuè,shān qiǎn dài hèn yóu héng qiū。
失身何心养儿女,啁啾耳厌山蛮语。shī shēn hé xīn yǎng ér nǚ,zhāo jiū ěr yàn shān mán yǔ。
困居村店少人沽,饤饾腥咸污盘俎。kùn jū cūn diàn shǎo rén gū,dìng dòu xīng xián wū pán zǔ。
无言脉脉话最深,为君写作溪妇吟。wú yán mài mài huà zuì shēn,wèi jūn xiě zuò xī fù yín。
人生荣悴由分定,有夫不必萌他心。rén shēng róng cuì yóu fēn dìng,yǒu fū bù bì méng tā xīn。

张镃

张镃(1153—1221?)原字时可,因慕郭功甫,故易字功甫,号约斋。南宋文学家,先世成纪(今甘肃天水)人,寓居临安(现浙江杭州),卜居南湖。出身显赫,为宋南渡名将张俊曾孙,刘光世外孙。他又是宋末著名诗词家张炎的曾祖,是张氏家族由武功转向文阶过程中的重要环节。隆兴二年(1164),为大理司直。淳熙年间直秘阁通判婺州。庆元初为司农寺主簿,迁司农寺丞。开禧三年(1207)与谋诛韩侂胄,又欲去宰相史弥远,事泄,于嘉定四年十二月被除名象州编管,卒于是年后。 张镃的作品>>

猜您喜欢

送马舍人赴建康军幕

张镃

柳营谋客自枫宸,去去尖风雁字匀。liǔ yíng móu kè zì fēng chén,qù qù jiān fēng yàn zì yún。
莫把吟诗替横槊,新亭北望正愁人。mò bǎ yín shī tì héng shuò,xīn tíng běi wàng zhèng chóu rén。

武子得监左帑归甬东待次

张镃

看湖初过月阴阴,同望灯廛话夜深。kàn hú chū guò yuè yīn yīn,tóng wàng dēng chán huà yè shēn。
帆向西兴人便远,再来华近莫相寻。fān xiàng xī xīng rén biàn yuǎn,zài lái huá jìn mò xiāng xún。

陆严州赴召喜成三诗

张镃

精舍欣闻已解骖,风樯不易到江干。jīng shě xīn wén yǐ jiě cān,fēng qiáng bù yì dào jiāng gàn。
一缄试读幽人语,莫作时情贺礼看。yī jiān shì dú yōu rén yǔ,mò zuò shí qíng hè lǐ kàn。

陆严州赴召喜成三诗

张镃

荣辱心中总不疑,因公环召独成诗。róng rǔ xīn zhōng zǒng bù yí,yīn gōng huán zhào dú chéng shī。
只愁相见无多话,不似寻常梦里时。zhǐ chóu xiāng jiàn wú duō huà,bù shì xún cháng mèng lǐ shí。

陆严州赴召喜成三诗

张镃

知己从来自有天,除书宁复待人传。zhī jǐ cóng lái zì yǒu tiān,chú shū níng fù dài rén chuán。
青云直上非逾分,占上声名五十年。qīng yún zhí shàng fēi yú fēn,zhàn shàng shēng míng wǔ shí nián。

简马庄父

张镃

才名曾道相君知,少忍黄粱数日炊。cái míng céng dào xiāng jūn zhī,shǎo rěn huáng liáng shù rì chuī。
堪笑南湖愈疏拙,相逢无话说多时。kān xiào nán hú yù shū zhuō,xiāng féng wú huà shuō duō shí。

点视马驿因成两绝

张镃

别驾今晨检驿亭,道迎羸卒破铜钲。bié jià jīn chén jiǎn yì tíng,dào yíng léi zú pò tóng zhēng。
当年错做书窗梦,蔽日旌旗出塞兵。dāng nián cuò zuò shū chuāng mèng,bì rì jīng qí chū sāi bīng。

点视马驿因成两绝

张镃

万里关山过险巇,风廊聊此憩权奇。wàn lǐ guān shān guò xiǎn xī,fēng láng liáo cǐ qì quán qí。
天开径上从兹始,想见长鸣振鬣时。tiān kāi jìng shàng cóng zī shǐ,xiǎng jiàn zhǎng míng zhèn liè shí。

何氏书堂

张镃

谁云学宦不同源,人镜风流百世存。shuí yún xué huàn bù tóng yuán,rén jìng fēng liú bǎi shì cún。
想见当年临案牍,必无书限误成根。xiǎng jiàn dāng nián lín àn dú,bì wú shū xiàn wù chéng gēn。

忆夏墟山园

张镃

松处筑亭何日见,霜时开径去年行。sōng chù zhù tíng hé rì jiàn,shuāng shí kāi jìng qù nián xíng。
速排忙事成幽事,已觉贪山浪得声。sù pái máng shì chéng yōu shì,yǐ jué tān shān làng dé shēng。

题郭水坚画美人二首

张镃

从来憨态最难宜,只把红绡映雪肌。cóng lái hān tài zuì nán yí,zhǐ bǎ hóng xiāo yìng xuě jī。
自是一枝香杏了,莫嫌都不带花枝。zì shì yī zhī xiāng xìng le,mò xián dōu bù dài huā zhī。

题郭水坚画美人二首

张镃

云亸钗梁倚鬓鸦,玉温冰洁谢铅华。yún duǒ chāi liáng yǐ bìn yā,yù wēn bīng jié xiè qiān huá。
欲知占断人间韵,便是春风最后花。yù zhī zhàn duàn rén jiān yùn,biàn shì chūn fēng zuì hòu huā。

谒陆礼部归偶成二绝句

张镃

欲识清狂自在身,关门湖上独经春。yù shí qīng kuáng zì zài shēn,guān mén hú shàng dú jīng chūn。
今朝正接黄梅雨,却出冲泥访故人。jīn cháo zhèng jiē huáng méi yǔ,què chū chōng ní fǎng gù rén。

谒陆礼部归偶成二绝句

张镃

有口宁论黠与痴,相投无过只谈诗。yǒu kǒu níng lùn xiá yǔ chī,xiāng tóu wú guò zhǐ tán shī。
要知此客非忙客,欲去迟回尚读碑。yào zhī cǐ kè fēi máng kè,yù qù chí huí shàng dú bēi。

有怀新筠州杨秘监寄赠八绝兼桂隐茶

张镃

老子生来铁面皮,要渠嬉笑莫过诗。lǎo zi shēng lái tiě miàn pí,yào qú xī xiào mò guò shī。
可怜百巧卿云手,拙直今年一奏词。kě lián bǎi qiǎo qīng yún shǒu,zhuō zhí jīn nián yī zòu cí。