古诗词

撤移旧居小假山过桂隐

张镃

顷年叠石规制陕,大类堆沙戏成塔。qǐng nián dié shí guī zhì shǎn,dà lèi duī shā xì chéng tǎ。
一株蟠桂两稚松,便爱清阴蔓藤匝。yī zhū pán guì liǎng zhì sōng,biàn ài qīng yīn màn téng zā。
阶前指作嵩华样,引宾纪咏纷酬答。jiē qián zhǐ zuò sōng huá yàng,yǐn bīn jì yǒng fēn chóu dá。
迁巢城北倏两期,惯有真山坐延纳。qiān cháo chéng běi shū liǎng qī,guàn yǒu zhēn shān zuò yán nà。
人生最怕眼见广,到处卑凡意难合。rén shēng zuì pà yǎn jiàn guǎng,dào chù bēi fán yì nán hé。
每还旧舍觉荒陋,草树虽添漫稠杂。měi hái jiù shě jué huāng lòu,cǎo shù suī tiān màn chóu zá。
林塘移植势定增,未成已想风烟飒。lín táng yí zhí shì dìng zēng,wèi chéng yǐ xiǎng fēng yān sà。
朝晴夕晦各异状,倚杖闲看更铺榻。cháo qíng xī huì gè yì zhuàng,yǐ zhàng xián kàn gèng pù tà。
园中胜赏亦甚富,此独宜茶兼酒榼。yuán zhōng shèng shǎng yì shén fù,cǐ dú yí chá jiān jiǔ kē。
载来非敢效奇章,甲乙题朱旋涂蜡。zài lái fēi gǎn xiào qí zhāng,jiǎ yǐ tí zhū xuán tú là。

张镃

张镃(1153—1221?)原字时可,因慕郭功甫,故易字功甫,号约斋。南宋文学家,先世成纪(今甘肃天水)人,寓居临安(现浙江杭州),卜居南湖。出身显赫,为宋南渡名将张俊曾孙,刘光世外孙。他又是宋末著名诗词家张炎的曾祖,是张氏家族由武功转向文阶过程中的重要环节。隆兴二年(1164),为大理司直。淳熙年间直秘阁通判婺州。庆元初为司农寺主簿,迁司农寺丞。开禧三年(1207)与谋诛韩侂胄,又欲去宰相史弥远,事泄,于嘉定四年十二月被除名象州编管,卒于是年后。 张镃的作品>>

猜您喜欢

晚兴

张镃

江汉旧名侯,飘萧发未秋。jiāng hàn jiù míng hóu,piāo xiāo fā wèi qiū。
时荣那似此,天地入诗游。shí róng nà shì cǐ,tiān dì rù shī yóu。

秋夜

张镃

人间睡正浓,月到修髯底。rén jiān shuì zhèng nóng,yuè dào xiū rán dǐ。
三伏凛如秋,蒙头思衲被。sān fú lǐn rú qiū,méng tóu sī nà bèi。

约斋

张镃

博学非能事,详言道转乖。bó xué fēi néng shì,xiáng yán dào zhuǎn guāi。
只因省气力,处处是吾斋。zhǐ yīn shěng qì lì,chù chù shì wú zhāi。

读韩非传

张镃

谏鼓招言事蔑闻,昧时自鬻更纷纷。jiàn gǔ zhāo yán shì miè wén,mèi shí zì yù gèng fēn fēn。
胸中著许堤防策,不救危身肯济君。xiōng zhōng zhù xǔ dī fáng cè,bù jiù wēi shēn kěn jì jūn。

壬寅立春

张镃

经旬寒雨正霖霪,才转东风便肯晴。jīng xún hán yǔ zhèng lín yín,cái zhuǎn dōng fēng biàn kěn qíng。
我自西畴心念熟,不须学稼始归耕。wǒ zì xī chóu xīn niàn shú,bù xū xué jià shǐ guī gēng。

壬寅立春

张镃

蓼醯蔬饼媚晨羞,一饱宁知老到头。liǎo xī shū bǐng mèi chén xiū,yī bǎo níng zhī lǎo dào tóu。
但听儿童语声喜,黑头青角看泥牛。dàn tīng ér tóng yǔ shēng xǐ,hēi tóu qīng jiǎo kàn ní niú。

题挂剑图

张镃

当年许与有谁知,人忽邱陵我独悲。dāng nián xǔ yǔ yǒu shuí zhī,rén hū qiū líng wǒ dú bēi。
逊国曩时犹易耳,不应留剑使心欺。xùn guó nǎng shí yóu yì ěr,bù yīng liú jiàn shǐ xīn qī。

集英殿立侍观进士唱名六首

张镃

早放天扉一刻开,更声初断雨声催。zǎo fàng tiān fēi yī kè kāi,gèng shēng chū duàn yǔ shēng cuī。
不因变化鱼龙日,焉有风云转首来。bù yīn biàn huà yú lóng rì,yān yǒu fēng yún zhuǎn shǒu lái。

集英殿立侍观进士唱名六首

张镃

山绕彤城瑞雾凝,催班晓色渐分明。shān rào tóng chéng ruì wù níng,cuī bān xiǎo sè jiàn fēn míng。
龙门肃立章身别,得著银袍却最荣。lóng mén sù lì zhāng shēn bié,dé zhù yín páo què zuì róng。

集英殿立侍观进士唱名六首

张镃

君王策士几临轩,好学隆儒古莫肩。jūn wáng cè shì jǐ lín xuān,hǎo xué lóng rú gǔ mò jiān。
忠鲠尽将裨治道,不令鼌董誉空传。zhōng gěng jǐn jiāng bì zhì dào,bù lìng cháo dǒng yù kōng chuán。

集英殿立侍观进士唱名六首

张镃

青衫如草照春塘,争傍龙墀捧敕黄。qīng shān rú cǎo zhào chūn táng,zhēng bàng lóng chí pěng chì huáng。
功业便从今日去,莫教人道只文章。gōng yè biàn cóng jīn rì qù,mò jiào rén dào zhǐ wén zhāng。

集英殿立侍观进士唱名六首

张镃

先世亲题雁塔名,宦途漂泊最关情。xiān shì qīn tí yàn tǎ míng,huàn tú piāo pō zuì guān qíng。
难将此语逢人举,归问寒斋旧短檠。nán jiāng cǐ yǔ féng rén jǔ,guī wèn hán zhāi jiù duǎn qíng。

集英殿立侍观进士唱名六首

张镃

科目从来本自宽,才疏只合作粗官。kē mù cóng lái běn zì kuān,cái shū zhǐ hé zuò cū guān。
雕虫半世将何用,可惜南湖负钓竿。diāo chóng bàn shì jiāng hé yòng,kě xī nán hú fù diào gān。

孟尝君

张镃

狗盗鸡鸣却遇知,可怜真士不逢时。gǒu dào jī míng què yù zhī,kě lián zhēn shì bù féng shí。
诗书若作空言看,凤至鸾游孰致之。shī shū ruò zuò kōng yán kàn,fèng zhì luán yóu shú zhì zhī。

题赵祖文画

张镃

破烟飞鹭不排行,林外青山閟晓光。pò yān fēi lù bù pái xíng,lín wài qīng shān bì xiǎo guāng。
村犬吠人循岸走,见成诗句省思量。cūn quǎn fèi rén xún àn zǒu,jiàn chéng shī jù shěng sī liàng。