古诗词

胡戢秀才效欧阳公集古作琬琰堂

晁补之

君不见庐陵公,往为学士修书日。jūn bù jiàn lú líng gōng,wǎng wèi xué shì xiū shū rì。
诏畀千金访遗逸,遗文逸字往往出。zhào bì qiān jīn fǎng yí yì,yí wén yì zì wǎng wǎng chū。
故都易姓几兵火,量臀鼎腹细诘诎。gù dōu yì xìng jǐ bīng huǒ,liàng tún dǐng fù xì jí qū。
道人岣嵝空有闻,丘陵仙鬼事恍惚。dào rén gǒu lǒu kōng yǒu wén,qiū líng xiān guǐ shì huǎng hū。
共和十鼓记亡一,峄山肉在无复骨。gòng hé shí gǔ jì wáng yī,yì shān ròu zài wú fù gǔ。
云阳八体又瓜剖,至使汉童讹尉律。yún yáng bā tǐ yòu guā pōu,zhì shǐ hàn tóng é wèi lǜ。
世儒诡正何足臧,公家安取千轴藏。shì rú guǐ zhèng hé zú zāng,gōng jiā ān qǔ qiān zhóu cáng。
仲尼犹及史之阙,有马借人吾敢忘。zhòng ní yóu jí shǐ zhī quē,yǒu mǎ jiè rén wú gǎn wàng。
题签甲乙颍水阳,后来胡君癖膏肓。tí qiān jiǎ yǐ yǐng shuǐ yáng,hòu lái hú jūn pǐ gāo huāng。
倾家自构琬琰堂,搜罗近出补厥亡。qīng jiā zì gòu wǎn yǎn táng,sōu luó jìn chū bǔ jué wáng。
荒林圮冢见未尝,南观禹穴计渺茫,闭门睥睨在一床。huāng lín pǐ zhǒng jiàn wèi cháng,nán guān yǔ xué jì miǎo máng,bì mén pì nì zài yī chuáng。
常恨平生好古家无力,骑马蹊田观断刻。cháng hèn píng shēng hǎo gǔ jiā wú lì,qí mǎ qī tián guān duàn kè。
中郎二字烦走驿,率更三日劳野食。zhōng láng èr zì fán zǒu yì,lǜ gèng sān rì láo yě shí。
长年囊褚况易掷,儿作摹朱妇遮壁。zhǎng nián náng chǔ kuàng yì zhì,ér zuò mó zhū fù zhē bì。
愿从胡君丐无有,十百数中聊取仂。yuàn cóng hú jūn gài wú yǒu,shí bǎi shù zhōng liáo qǔ lè。
胡君今逸民,盱眙不见十五春。hú jūn jīn yì mín,xū yí bù jiàn shí wǔ chūn。
坐令铅椠老壮士,朝廷岂无忧国人。zuò lìng qiān qiàn lǎo zhuàng shì,cháo tíng qǐ wú yōu guó rén。
曩时豪气今谁在,会面只谋千日醉。nǎng shí háo qì jīn shuí zài,huì miàn zhǐ móu qiān rì zuì。
听君汗漫驰古先,世事无何付蝉蜕。tīng jūn hàn màn chí gǔ xiān,shì shì wú hé fù chán tuì。
晁补之

晁补之

晁补之(公元1053年—公元1110年),字无咎,号归来子,汉族,济州巨野(今属山东巨野县)人,北宋时期著名文学家。为“苏门四学士”(另有北宋诗人黄庭坚、秦观、张耒)之一。曾任吏部员外郎、礼部郎中。 工书画,能诗词,善属文。与张耒并称“晁张”。其散文语言凝练、流畅,风格近柳宗元。诗学陶渊明。其词格调豪爽,语言清秀晓畅,近苏轼。但其诗词流露出浓厚的消极归隐思想。著有《鸡肋集》、《晁氏琴趣外篇》等。 晁补之的作品>>

猜您喜欢

次韵无极以道寄金山寺佛鉴五绝

晁补之

埋头尘土欲忘年,重过初禅第一天。mái tóu chén tǔ yù wàng nián,zhòng guò chū chán dì yī tiān。
唯有儿童见河性,不将老面共苍然。wéi yǒu ér tóng jiàn hé xìng,bù jiāng lǎo miàn gòng cāng rán。

次韵无极以道寄金山寺佛鉴五绝

晁补之

不应无手是无拳,且看毛端现四天。bù yīng wú shǒu shì wú quán,qiě kàn máo duān xiàn sì tiān。
似向吾家得消息,鼓山馀响尚轰然。shì xiàng wú jiā dé xiāo xī,gǔ shān yú xiǎng shàng hōng rán。

次韵无极以道寄金山寺佛鉴五绝

晁补之

鹙子犹应昧此缘,室中那有久如天。qiū zi yóu yīng mèi cǐ yuán,shì zhōng nà yǒu jiǔ rú tiān。
饶师掷过三千界,浮玉西津故俨然。ráo shī zhì guò sān qiān jiè,fú yù xī jīn gù yǎn rán。

次韵无极以道寄金山寺佛鉴五绝

晁补之

无极世缘如嚼蜡,人言当住夜摩天。wú jí shì yuán rú jué là,rén yán dāng zhù yè mó tiān。
此郎久学无生忍,此事吾知否不然。cǐ láng jiǔ xué wú shēng rěn,cǐ shì wú zhī fǒu bù rán。

次韵无极以道寄金山寺佛鉴五绝

晁补之

鼓角声中特地传,只今鼻孔已撩天。gǔ jiǎo shēng zhōng tè dì chuán,zhǐ jīn bí kǒng yǐ liāo tiān。
不应常作裴休诺,掩口何妨也默然。bù yīng cháng zuò péi xiū nuò,yǎn kǒu hé fáng yě mò rán。

清口怀应书时雪中舟行

晁补之

蚤岁单舟此水滨,雪花都蔽引舟人。zǎo suì dān zhōu cǐ shuǐ bīn,xuě huā dōu bì yǐn zhōu rén。
重来五马真何事,笑雪空成鬓上春。zhòng lái wǔ mǎ zhēn hé shì,xiào xuě kōng chéng bìn shàng chūn。

舟中即事

晁补之

终日平沙望渺弥,青林何许近渔矶。zhōng rì píng shā wàng miǎo mí,qīng lín hé xǔ jìn yú jī。
波冲侧岸深蒲靡,一点穿人翠碧飞。bō chōng cè àn shēn pú mí,yī diǎn chuān rén cuì bì fēi。

鱼沟遇大水

晁补之

沙行水宿几江南,石斗龙求久已谙。shā xíng shuǐ sù jǐ jiāng nán,shí dòu lóng qiú jiǔ yǐ ān。
秋水故应旋面目,顺流东望为君惭。qiū shuǐ gù yīng xuán miàn mù,shùn liú dōng wàng wèi jūn cán。

祝家墩阻水旦起舟人云天上风花顺矣作一绝

晁补之

依依牛马辨平沙,三日扁舟近祝家。yī yī niú mǎ biàn píng shā,sān rì biǎn zhōu jìn zhù jiā。
明日扬帆应复驶,蒸云散乱作风花。míng rì yáng fān yīng fù shǐ,zhēng yún sàn luàn zuò fēng huā。

怀缗居

晁补之

自种双桐已四年,秋来匏瓠小篱穿。zì zhǒng shuāng tóng yǐ sì nián,qiū lái páo hù xiǎo lí chuān。
上床不怕陈登叹,我欲归求许汜田。shàng chuáng bù pà chén dēng tàn,wǒ yù guī qiú xǔ sì tián。

欲求闲局理旧学作

晁补之

莫求致仕且分司,此等刘伶笑妇儿。mò qiú zhì shì qiě fēn sī,cǐ děng liú líng xiào fù ér。
投老寸阴如寸玉,从君了事只名痴。tóu lǎo cùn yīn rú cùn yù,cóng jūn le shì zhǐ míng chī。

欲求闲局理旧学作

晁补之

故园历历眼中分,非禹谁教不入门。gù yuán lì lì yǎn zhōng fēn,fēi yǔ shuí jiào bù rù mén。
何处功名有成遂,玉初不献足犹存。hé chù gōng míng yǒu chéng suì,yù chū bù xiàn zú yóu cún。

初望庐山

晁补之

休说江南青未了,一庵一径可容身。xiū shuō jiāng nán qīng wèi le,yī ān yī jìng kě róng shēn。
宦程正迫西风急,未是庐山伫足人。huàn chéng zhèng pò xī fēng jí,wèi shì lú shān zhù zú rén。

望香垆峰

晁补之

危楼曲径群岩遍,蜡屐青鞋到处逢。wēi lóu qū jìng qún yán biàn,là jī qīng xié dào chù féng。
更上五峰双剑表,香垆依旧半天中。gèng shàng wǔ fēng shuāng jiàn biǎo,xiāng lú yī jiù bàn tiān zhōng。

题周廉彦所收李甲画三首鹊

晁补之

上林花妥逐莺飞,愁绝江南雪里时。shàng lín huā tuǒ zhú yīng fēi,chóu jué jiāng nán xuě lǐ shí。
嚄唶何须旁檐喜,毰毸相对两寒枝。huō zé hé xū páng yán xǐ,péi sāi xiāng duì liǎng hán zhī。