古诗词

山中乐

郭祥正

寻山佳兴发,一夜渡江月。xún shān jiā xīng fā,yī yè dù jiāng yuè。
首到庐江元放家,水洞清光数毫发。shǒu dào lú jiāng yuán fàng jiā,shuǐ dòng qīng guāng shù háo fā。
爱之便欲久栖息,又闻灵仙之境敞金阙。ài zhī biàn yù jiǔ qī xī,yòu wén líng xiān zhī jìng chǎng jīn quē。
清风吹我衣,不觉过皖溪。qīng fēng chuī wǒ yī,bù jué guò wǎn xī。
危梁千步玉虹卧,松行十里青龙归。wēi liáng qiān bù yù hóng wò,sōng xíng shí lǐ qīng lóng guī。
烟霞绕脚变明晦,忽见殿阁铺琉璃。yān xiá rào jiǎo biàn míng huì,hū jiàn diàn gé pù liú lí。
重檐却在迥汉上,倚栏俯视白日低。zhòng yán què zài jiǒng hàn shàng,yǐ lán fǔ shì bái rì dī。
虚庭自作箫籁响,屋角更无飞鸟飞。xū tíng zì zuò xiāo lài xiǎng,wū jiǎo gèng wú fēi niǎo fēi。
霓幡重重蔽真御,仿佛遥见星文垂。ní fān zhòng zhòng bì zhēn yù,fǎng fú yáo jiàn xīng wén chuí。
长廊纱笼绝笔画,老龟稳载青瑶碑。zhǎng láng shā lóng jué bǐ huà,lǎo guī wěn zài qīng yáo bēi。
更逢逍遥不死客,齿清发翠桃花肌。gèng féng xiāo yáo bù sǐ kè,chǐ qīng fā cuì táo huā jī。
箫台可到亦非远,云间况有白鹿骑。xiāo tái kě dào yì fēi yuǎn,yún jiān kuàng yǒu bái lù qí。
细窥绝景辄大笑,吾曹何事尘中为。xì kuī jué jǐng zhé dà xiào,wú cáo hé shì chén zhōng wèi。
安得良田三百亩,可以饱我妻与儿。ān dé liáng tián sān bǎi mǔ,kě yǐ bǎo wǒ qī yǔ ér。
长年只在名山里,万事纷纷都不知。zhǎng nián zhǐ zài míng shān lǐ,wàn shì fēn fēn dōu bù zhī。

郭祥正

郭祥正(1035~1113)北宋诗人。字功父,一作功甫,自号谢公山人、醉引居士、净空居士、漳南浪士等。当涂(今属安徽)人。皇祐五年进士,历官秘书阁校理、太子中舍、汀州通判、朝请大夫等,虽仕于朝,不营一金,所到之处,多有政声。一生写诗1400余首,著有《青山集》30卷。他的诗风纵横奔放,酷似李白。 郭祥正的作品>>

猜您喜欢

次韵安止春词十首

郭祥正

草色葱苍遍冢丘,花枝红白倚城头。cǎo sè cōng cāng biàn zhǒng qiū,huā zhī hóng bái yǐ chéng tóu。
凭谁唤取王摩诘,画出伤春一段愁。píng shuí huàn qǔ wáng mó jí,huà chū shāng chūn yī duàn chóu。

次韵安止春词十首

郭祥正

茸茸绿芷香先吐,点点绯桃萼半敷。rōng rōng lǜ zhǐ xiāng xiān tǔ,diǎn diǎn fēi táo è bàn fū。
却忆江南江水满,一条晴练接天铺。què yì jiāng nán jiāng shuǐ mǎn,yī tiáo qíng liàn jiē tiān pù。

次韵安止春词十首

郭祥正

数行徙倚迎风柳,几树参差照水花。shù xíng xǐ yǐ yíng fēng liǔ,jǐ shù cān chà zhào shuǐ huā。
最惜去年梁上燕,会随春色到贫家。zuì xī qù nián liáng shàng yàn,huì suí chūn sè dào pín jiā。

次韵安止春词十首

郭祥正

青春又送一年来,不道春霜两鬓催。qīng chūn yòu sòng yī nián lái,bù dào chūn shuāng liǎng bìn cuī。
春浅春深春自老,且将怀抱向春开。chūn qiǎn chūn shēn chūn zì lǎo,qiě jiāng huái bào xiàng chūn kāi。

次韵安止春词十首

郭祥正

花开游女斗明妆,马上谁怜白首郎。huā kāi yóu nǚ dòu míng zhuāng,mǎ shàng shuí lián bái shǒu láng。
社叟从今歌击壤,诗人不用叹繁霜。shè sǒu cóng jīn gē jī rǎng,shī rén bù yòng tàn fán shuāng。

又和

郭祥正

关关禽语弄轻风,决决田流上下通。guān guān qín yǔ nòng qīng fēng,jué jué tián liú shàng xià tōng。
行过小桥穿竹坞,山花时见一枝红。xíng guò xiǎo qiáo chuān zhú wù,shān huā shí jiàn yī zhī hóng。

又和

郭祥正

无数幽花覆水香,一条轻素引烟长。wú shù yōu huā fù shuǐ xiāng,yī tiáo qīng sù yǐn yān zhǎng。
客情春恨都谙尽,把笔题诗独绕廊。kè qíng chūn hèn dōu ān jǐn,bǎ bǐ tí shī dú rào láng。

又和

郭祥正

新莺求友出林飞,谷谷催耕着处啼。xīn yīng qiú yǒu chū lín fēi,gǔ gǔ cuī gēng zhe chù tí。
野渡无人芳草碧,前山欲雨暮云低。yě dù wú rén fāng cǎo bì,qián shān yù yǔ mù yún dī。

又和

郭祥正

斜日会扶岚气暖,好风能送笛声长。xié rì huì fú lán qì nuǎn,hǎo fēng néng sòng dí shēng zhǎng。
倦投芳草人人醉,流出残花涧涧香。juàn tóu fāng cǎo rén rén zuì,liú chū cán huā jiàn jiàn xiāng。

又和

郭祥正

花枝自倚青春笑,客恨须凭浊酒迷。huā zhī zì yǐ qīng chūn xiào,kè hèn xū píng zhuó jiǔ mí。
望断夕阳无问处,只今应照故园西。wàng duàn xī yáng wú wèn chù,zhǐ jīn yīng zhào gù yuán xī。

又和

郭祥正

春事须臾不可留,花枝争上少年头。chūn shì xū yú bù kě liú,huā zhī zhēng shàng shǎo nián tóu。
欲乘舴艋凌波去,何处佳人似莫愁。yù chéng zé měng líng bō qù,hé chù jiā rén shì mò chóu。

又和

郭祥正

花笑莺啼酒可沽,山光水影淡烟敷。huā xiào yīng tí jiǔ kě gū,shān guāng shuǐ yǐng dàn yān fū。
垂杨欲碍春归路,更放轻绵匝地铺。chuí yáng yù ài chūn guī lù,gèng fàng qīng mián zā dì pù。

又和

郭祥正

营巢新燕惊垂幕,采蕊娇蜂避落花。yíng cháo xīn yàn jīng chuí mù,cǎi ruǐ jiāo fēng bì luò huā。
着处风光浓似酒,行人何事苦思家。zhe chù fēng guāng nóng shì jiǔ,xíng rén hé shì kǔ sī jiā。

又和

郭祥正

寻春眷眷惜春回,四序相新一气催。xún chūn juàn juàn xī chūn huí,sì xù xiāng xīn yī qì cuī。
桃李无言贪结子,野棠闲淡为谁开。táo lǐ wú yán tān jié zi,yě táng xián dàn wèi shuí kāi。

又和

郭祥正

盈筐斗草红裙女,亸袖香毬白面郎。yíng kuāng dòu cǎo hóng qún nǚ,duǒ xiù xiāng qiú bái miàn láng。
归去不嫌清夜冷,李花枝上月凝霜。guī qù bù xián qīng yè lěng,lǐ huā zhī shàng yuè níng shuāng。