古诗词

韶石行

郭祥正

扁舟未下连虞滩,韶石罗列谁雕刓。biǎn zhōu wèi xià lián yú tān,sháo shí luó liè shuí diāo wán。
化工有意露怪变,待彼虞舜来观玩。huà gōng yǒu yì lù guài biàn,dài bǐ yú shùn lái guān wán。
泊舟登岸始远览,两峰直裂诸峰巑。pō zhōu dēng àn shǐ yuǎn lǎn,liǎng fēng zhí liè zhū fēng cuán。
青鸾低徊欲下饮,翠凤却舞抟修翰。qīng luán dī huái yù xià yǐn,cuì fèng què wǔ tuán xiū hàn。
蛰龙钁雷怒奋角,帝子出震初峨冠。zhé lóng jué léi nù fèn jiǎo,dì zi chū zhèn chū é guān。
日光扑扑散金蕊,莲花透澈琉璃盘。rì guāng pū pū sàn jīn ruǐ,lián huā tòu chè liú lí pán。
行衣十里仙雾湿,暝色一抹轻绡寒。xíng yī shí lǐ xiān wù shī,míng sè yī mǒ qīng xiāo hán。
我将仙崖想韶乐,北风忽变阴漫漫。wǒ jiāng xiān yá xiǎng sháo lè,běi fēng hū biàn yīn màn màn。
松摇长空吼万壑,溪走石脚淙惊湍。sōng yáo zhǎng kōng hǒu wàn hè,xī zǒu shí jiǎo cóng jīng tuān。
遗音自与天地响,听不以耳精神完。yí yīn zì yǔ tiān dì xiǎng,tīng bù yǐ ěr jīng shén wán。
重曈一去无复还,随风波兮陟云间。zhòng tóng yī qù wú fù hái,suí fēng bō xī zhì yún jiān。
潇湘洞庭亦何有,竹上血泪千年斑。xiāo xiāng dòng tíng yì hé yǒu,zhú shàng xuè lèi qiān nián bān。
九成不作至道息,纷纷后世畴能攀。jiǔ chéng bù zuò zhì dào xī,fēn fēn hòu shì chóu néng pān。
登韶石兮情飘飘而未尽,饬彼柴车兮且将造乎苍梧九疑之深山。dēng sháo shí xī qíng piāo piāo ér wèi jǐn,chì bǐ chái chē xī qiě jiāng zào hū cāng wú jiǔ yí zhī shēn shān。

郭祥正

郭祥正(1035~1113)北宋诗人。字功父,一作功甫,自号谢公山人、醉引居士、净空居士、漳南浪士等。当涂(今属安徽)人。皇祐五年进士,历官秘书阁校理、太子中舍、汀州通判、朝请大夫等,虽仕于朝,不营一金,所到之处,多有政声。一生写诗1400余首,著有《青山集》30卷。他的诗风纵横奔放,酷似李白。 郭祥正的作品>>

猜您喜欢

和休师见怀二首

郭祥正

幽栖新卜野僧邻,憔悴谁怜旧史君。yōu qī xīn bo yě sēng lín,qiáo cuì shuí lián jiù shǐ jūn。
幸有松声吹骤雨,可须歌响遏行云。xìng yǒu sōng shēng chuī zhòu yǔ,kě xū gē xiǎng è xíng yún。

和休师见怀二首

郭祥正

细路沿崖过女墙,压枝黄橘旋分尝。xì lù yán yá guò nǚ qiáng,yā zhī huáng jú xuán fēn cháng。
林间可乐无如此,更问嫦娥借月光。lín jiān kě lè wú rú cǐ,gèng wèn cháng é jiè yuè guāng。

李伯华见过小饮二首

郭祥正

伴我林间倒一樽,西湖紫翠变黄昏。bàn wǒ lín jiān dào yī zūn,xī hú zǐ cuì biàn huáng hūn。
鸟迁深树鱼依藻,客散樽空亦闭门。niǎo qiān shēn shù yú yī zǎo,kè sàn zūn kōng yì bì mén。

李伯华见过小饮二首

郭祥正

感君飞盖过云林,浊酒沽来取次斟。gǎn jūn fēi gài guò yún lín,zhuó jiǔ gū lái qǔ cì zhēn。
冠帻攲斜倾醉耳,水声松响洗尘心。guān zé qī xié qīng zuì ěr,shuǐ shēng sōng xiǎng xǐ chén xīn。

陈老父携茶见访因留小饮二首

郭祥正

有儿不娶似庞公,香火传家悟性空。yǒu ér bù qǔ shì páng gōng,xiāng huǒ chuán jiā wù xìng kōng。
父子相扶俱白发,人间能有几人同。fù zi xiāng fú jù bái fā,rén jiān néng yǒu jǐ rén tóng。

陈老父携茶见访因留小饮二首

郭祥正

怜我非辜挂网罗,手携筇杖数相过。lián wǒ fēi gū guà wǎng luó,shǒu xié qióng zhàng shù xiāng guò。
一杯得伴仙翁醉,谗喙虽长奈我何。yī bēi dé bàn xiān wēng zuì,chán huì suī zhǎng nài wǒ hé。

病中寄休师三首

郭祥正

南漳佛子素多闻,颖秀从来更出群。nán zhāng fú zi sù duō wén,yǐng xiù cóng lái gèng chū qún。
无量宝台师化坐,一盂香饭我求分。wú liàng bǎo tái shī huà zuò,yī yú xiāng fàn wǒ qiú fēn。

病中寄休师三首

郭祥正

元无一物不须空,寄语文殊任过从。yuán wú yī wù bù xū kōng,jì yǔ wén shū rèn guò cóng。
辗转形骸聊示疾,坐分高广颇相容。niǎn zhuǎn xíng hái liáo shì jí,zuò fēn gāo guǎng pǒ xiāng róng。

病中寄休师三首

郭祥正

僧窗寄榻断来车,一饭供盘只野蔬。sēng chuāng jì tà duàn lái chē,yī fàn gōng pán zhǐ yě shū。
疠鬼见侵宁有智,我今皮骨已无馀。lì guǐ jiàn qīn níng yǒu zhì,wǒ jīn pí gǔ yǐ wú yú。

所居

郭祥正

营居未就借僧居,贝篆翻寻颇食蔬。yíng jū wèi jiù jiè sēng jū,bèi zhuàn fān xún pǒ shí shū。
独步青苔人散后,旋收红柿鸟分馀。dú bù qīng tái rén sàn hòu,xuán shōu hóng shì niǎo fēn yú。

休师惠雪笋

郭祥正

雪竹生芽玉一簪,北人此味岂尝谙。xuě zhú shēng yá yù yī zān,běi rén cǐ wèi qǐ cháng ān。
病中得食胜牛乳,行矣阿难师勿惭。bìng zhōng dé shí shèng niú rǔ,xíng yǐ ā nán shī wù cán。

谢阮几圣惠大蟹

郭祥正

感君风谊我何堪,问遗时时过草庵。gǎn jūn fēng yì wǒ hé kān,wèn yí shí shí guò cǎo ān。
今岁未知霜蟹美,一餐还似到江南。jīn suì wèi zhī shuāng xiè měi,yī cān hái shì dào jiāng nán。

津梁方丈

郭祥正

转山楼阁路相通,屡得分经丈室中。zhuǎn shān lóu gé lù xiāng tōng,lǚ dé fēn jīng zhàng shì zhōng。
六入循元无重浊,三缘故断出樊笼。liù rù xún yuán wú zhòng zhuó,sān yuán gù duàn chū fán lóng。

月下怀广胜华师

郭祥正

下方遥忆上方僧,素月青林隔几层。xià fāng yáo yì shàng fāng sēng,sù yuè qīng lín gé jǐ céng。
钟磬声沉香篆熄,只应诗思冷如冰。zhōng qìng shēng chén xiāng zhuàn xī,zhǐ yīng shī sī lěng rú bīng。

题华师院壁

郭祥正

邂逅营居得近僧,唯师更住最高层。xiè hòu yíng jū dé jìn sēng,wéi shī gèng zhù zuì gāo céng。
半瓯香茗浮春雪,一饭寒蔬带晓冰。bàn ōu xiāng míng fú chūn xuě,yī fàn hán shū dài xiǎo bīng。