古诗词

凌敲台呈同游张兵部朱太守

郭祥正

江东使者武陵仙,姑孰太守南都贤。jiāng dōng shǐ zhě wǔ líng xiān,gū shú tài shǒu nán dōu xián。
同时文采耀场屋,今日宠荣分使权。tóng shí wén cǎi yào chǎng wū,jīn rì chǒng róng fēn shǐ quán。
岁丰民乐官吏肃,登高望远开华筵。suì fēng mín lè guān lì sù,dēng gāo wàng yuǎn kāi huá yán。
凌敲古台压城北,天门牛渚遥相连。líng qiāo gǔ tái yā chéng běi,tiān mén niú zhǔ yáo xiāng lián。
六朝盛事竟何在,白云芳草空绵联。liù cháo shèng shì jìng hé zài,bái yún fāng cǎo kōng mián lián。
黄鸟声酸落花雨,青蒲风送西江船。huáng niǎo shēng suān luò huā yǔ,qīng pú fēng sòng xī jiāng chuán。
鸟声缭乱帆影没,劝君莫负杯中物。niǎo shēng liáo luàn fān yǐng méi,quàn jūn mò fù bēi zhōng wù。
百岁荣华如转轮,一半光阴已仓卒。bǎi suì róng huá rú zhuǎn lún,yī bàn guāng yīn yǐ cāng zú。
宁须杂管弦,不必烦绮罗。níng xū zá guǎn xián,bù bì fán qǐ luó。
紫莼煮豉肥鲈鲙,更听江南贱士歌。zǐ chún zhǔ shì féi lú kuài,gèng tīng jiāng nán jiàn shì gē。
尧崩舜立天下治,庙室灵芝最为瑞。yáo bēng shùn lì tiān xià zhì,miào shì líng zhī zuì wèi ruì。
岩穴自此无遗民,请把长戈铸农器。yán xué zì cǐ wú yí mín,qǐng bǎ zhǎng gē zhù nóng qì。
功名来时如等闲,四皓去矣谁复还。gōng míng lái shí rú děng xián,sì hào qù yǐ shuí fù hái。
一朝攘臂揖太子,社稷不动安如山。yī cháo rǎng bì yī tài zi,shè jì bù dòng ān rú shān。
可笑屈夫子,憔悴长江滨。kě xiào qū fū zi,qiáo cuì zhǎng jiāng bīn。
欲将独醒换众醉,竟葬江鱼愁杀人。yù jiāng dú xǐng huàn zhòng zuì,jìng zàng jiāng yú chóu shā rén。
古来得失既如此,今朝幸会青云士。gǔ lái dé shī jì rú cǐ,jīn cháo xìng huì qīng yún shì。
功成早晚归桃源,回首尘寰脱双屣。gōng chéng zǎo wǎn guī táo yuán,huí shǒu chén huán tuō shuāng xǐ。

郭祥正

郭祥正(1035~1113)北宋诗人。字功父,一作功甫,自号谢公山人、醉引居士、净空居士、漳南浪士等。当涂(今属安徽)人。皇祐五年进士,历官秘书阁校理、太子中舍、汀州通判、朝请大夫等,虽仕于朝,不营一金,所到之处,多有政声。一生写诗1400余首,著有《青山集》30卷。他的诗风纵横奔放,酷似李白。 郭祥正的作品>>

猜您喜欢

净惠寺清轩二首

郭祥正

枯筇坏衲老清时,万事纷纷久不知。kū qióng huài nà lǎo qīng shí,wàn shì fēn fēn jiǔ bù zhī。
隔屋荷香消午暑,红薇花影在深池。gé wū hé xiāng xiāo wǔ shǔ,hóng wēi huā yǐng zài shēn chí。

净惠寺清轩二首

郭祥正

一轩潇洒静无尘,万柄荷花别是春。yī xuān xiāo sǎ jìng wú chén,wàn bǐng hé huā bié shì chūn。
莫道南州无北客,壁间犹对洛阳人。mò dào nán zhōu wú běi kè,bì jiān yóu duì luò yáng rén。

七夕不饮

郭祥正

明河初月静涓涓,楼阁帘开斗管弦。míng hé chū yuè jìng juān juān,lóu gé lián kāi dòu guǎn xián。
不饮一樽当此夕,我心于巧久无缘。bù yǐn yī zūn dāng cǐ xī,wǒ xīn yú qiǎo jiǔ wú yuán。

和子中修撰石盆题壁二首

郭祥正

沉沉石室乱云间,万事都忘只有闲。chén chén shí shì luàn yún jiān,wàn shì dōu wàng zhǐ yǒu xián。
暂辍玉堂挥翰手,一时吟遍谢家山。zàn chuò yù táng huī hàn shǒu,yī shí yín biàn xiè jiā shān。

和子中修撰石盆题壁二首

郭祥正

青山重复路逶迤,虽近州城俗客稀。qīng shān zhòng fù lù wēi yí,suī jìn zhōu chéng sú kè xī。
只有史君频得句,时时吟袖带云归。zhǐ yǒu shǐ jūn pín dé jù,shí shí yín xiù dài yún guī。

和子中忘归轩

郭祥正

忘归归去尽强名,山鸟山花任送迎。wàng guī guī qù jǐn qiáng míng,shān niǎo shān huā rèn sòng yíng。
未信史君长恋此,马头将逐诏书行。wèi xìn shǐ jūn zhǎng liàn cǐ,mǎ tóu jiāng zhú zhào shū xíng。

和子中修撰石盆转轮藏

郭祥正

栖函藏轴一轮中,种种难名宝网丛。qī hán cáng zhóu yī lún zhōng,zhǒng zhǒng nán míng bǎo wǎng cóng。
莫道石盆无大地,只今成就圣王宫。mò dào shí pén wú dà dì,zhǐ jīn chéng jiù shèng wáng gōng。

吊圣俞坟

郭祥正

平生怀抱只君知,想见音容涕泗垂。píng shēng huái bào zhǐ jūn zhī,xiǎng jiàn yīn róng tì sì chuí。
宅舍已荒儿女散,孤坟秋草自离离。zhái shě yǐ huāng ér nǚ sàn,gū fén qiū cǎo zì lí lí。

九月蓬莱亭周彦达节推酌发

郭祥正

万里行人辞故乡,登高回首更重阳。wàn lǐ xíng rén cí gù xiāng,dēng gāo huí shǒu gèng zhòng yáng。
黄花折尽碧云晓,未听离歌未断肠。huáng huā zhé jǐn bì yún xiǎo,wèi tīng lí gē wèi duàn cháng。

永安荣仲谋秘校访别三首

郭祥正

感君随月跨征鞍,来访熙宁旧长官。gǎn jūn suí yuè kuà zhēng ān,lái fǎng xī níng jiù zhǎng guān。
莫讶髭须浑雪白,哭儿清泪不曾干。mò yà zī xū hún xuě bái,kū ér qīng lèi bù céng gàn。

永安荣仲谋秘校访别三首

郭祥正

相逢投老愈情深,不独开怀又吐心。xiāng féng tóu lǎo yù qíng shēn,bù dú kāi huái yòu tǔ xīn。
更上高台同一醉,十年陈迹漫追寻。gèng shàng gāo tái tóng yī zuì,shí nián chén jì màn zhuī xún。

永安荣仲谋秘校访别三首

郭祥正

行义都无一点瑕,诗书满腹贮英华。xíng yì dōu wú yī diǎn xiá,shī shū mǎn fù zhù yīng huá。
老来方得青衫着,便近庐山五柳家。lǎo lái fāng dé qīng shān zhe,biàn jìn lú shān wǔ liǔ jiā。

达观台黄鲁直名之二首

郭祥正

戴氏山头一席平,集仙椽笔写台名。dài shì shān tóu yī xí píng,jí xiān chuán bǐ xiě tái míng。
长江自与天为镜,不用风云变晦明。zhǎng jiāng zì yǔ tiān wèi jìng,bù yòng fēng yún biàn huì míng。

达观台黄鲁直名之二首

郭祥正

高台千尺俯江干,达观宁论眼界宽。gāo tái qiān chǐ fǔ jiāng gàn,dá guān níng lùn yǎn jiè kuān。
但见青山围远水,不知何处是长安。dàn jiàn qīng shān wéi yuǎn shuǐ,bù zhī hé chù shì zhǎng ān。

靖节真像乃庸画思得伯时貌之遂以一绝寄简

郭祥正

古帐萧萧画不真,空祠犹与狄公邻。gǔ zhàng xiāo xiāo huà bù zhēn,kōng cí yóu yǔ dí gōng lín。
凭君妙手重图貌,不是寻常行路人。píng jūn miào shǒu zhòng tú mào,bù shì xún cháng xíng lù rén。