古诗词

祀南岳喜雨呈李倅

郭祥正

六月赤日方炎炎,云不行天龙遁潜。liù yuè chì rì fāng yán yán,yún bù xíng tiān lóng dùn qián。
阴阳失职帝怒赫,地下万物遭炮燖。yīn yáng shī zhí dì nù hè,dì xià wàn wù zāo pào xún。
农夫争陂数斗死,驱沙掷土唯飞廉。nóng fū zhēng bēi shù dòu sǐ,qū shā zhì tǔ wéi fēi lián。
湖南本钱二十有四万,岁望何以安黎黔。hú nán běn qián èr shí yǒu sì wàn,suì wàng hé yǐ ān lí qián。
府官惶惶使台恐,祀坛祷岳惟精严。fǔ guān huáng huáng shǐ tái kǒng,sì tán dǎo yuè wéi jīng yán。
君驰副车职其事,秘文在板香盈奁。jūn chí fù chē zhí qí shì,mì wén zài bǎn xiāng yíng lián。
镮刀割牲荐肴酒,夜半奠玉抽灵签。huán dāo gē shēng jiàn yáo jiǔ,yè bàn diàn yù chōu líng qiān。
星河收光倏阴晦,雷声群群来山南。xīng hé shōu guāng shū yīn huì,léi shēng qún qún lái shān nán。
斯须密点欲裂瓦,烛光出屋排龙髯。sī xū mì diǎn yù liè wǎ,zhú guāng chū wū pái lóng rán。
鼪鼯哀啼晓色淡,碧涧久涸银涛添。shēng wú āi tí xiǎo sè dàn,bì jiàn jiǔ hé yín tāo tiān。
田田水足稻秀拔,旱暵一洗凉飔兼。tián tián shuǐ zú dào xiù bá,hàn hàn yī xǐ liáng sī jiān。
芬馨罗列报神贶,文实之论前贤佥。fēn xīn luó liè bào shén kuàng,wén shí zhī lùn qián xián qiān。
兴云作雨乃谁柄,坐视焦灼悭濡沾。xīng yún zuò yǔ nǎi shuí bǐng,zuò shì jiāo zhuó qiān rú zhān。
待兹诚祷始感发,威福自任宁无嫌。dài zī chéng dǎo shǐ gǎn fā,wēi fú zì rèn níng wú xián。
至理从来莫能诘,异景聊足开吾瞻。zhì lǐ cóng lái mò néng jí,yì jǐng liáo zú kāi wú zhān。
孤峰翠滑犀露角,溢溜飞洒琼为帘。gū fēng cuì huá xī lù jiǎo,yì liū fēi sǎ qióng wèi lián。
烟藏拱木半吞吐,湘水倒影分毫纤。yān cáng gǒng mù bàn tūn tǔ,xiāng shuǐ dào yǐng fēn háo xiān。
庙门欲出尚回首,正似老笔图霜缣。miào mén yù chū shàng huí shǒu,zhèng shì lǎo bǐ tú shuāng jiān。
高吟成章又奇绝,睥睨韩杜君何谦。gāo yín chéng zhāng yòu qí jué,pì nì hán dù jūn hé qiān。
嗟余适为簿书缚,不尔从往精神欦。jiē yú shì wèi bù shū fù,bù ěr cóng wǎng jīng shén qiān。
蚊蝇休飞夏将尽,清露收拾摧圆蟾。wén yíng xiū fēi xià jiāng jǐn,qīng lù shōu shí cuī yuán chán。
何当结轨更一往,历览舜迹穷高尖。hé dāng jié guǐ gèng yī wǎng,lì lǎn shùn jì qióng gāo jiān。
群仙虽有路歧远,志士岂无岩谷淹。qún xiān suī yǒu lù qí yuǎn,zhì shì qǐ wú yán gǔ yān。
收奇拔俊召和气,一国遂除灾眚占。shōu qí bá jùn zhào hé qì,yī guó suì chú zāi shěng zhàn。
暂时响应未足数,此语非是君仍砭。zàn shí xiǎng yīng wèi zú shù,cǐ yǔ fēi shì jūn réng biān。

郭祥正

郭祥正(1035~1113)北宋诗人。字功父,一作功甫,自号谢公山人、醉引居士、净空居士、漳南浪士等。当涂(今属安徽)人。皇祐五年进士,历官秘书阁校理、太子中舍、汀州通判、朝请大夫等,虽仕于朝,不营一金,所到之处,多有政声。一生写诗1400余首,著有《青山集》30卷。他的诗风纵横奔放,酷似李白。 郭祥正的作品>>

猜您喜欢

净惠寺清轩二首

郭祥正

枯筇坏衲老清时,万事纷纷久不知。kū qióng huài nà lǎo qīng shí,wàn shì fēn fēn jiǔ bù zhī。
隔屋荷香消午暑,红薇花影在深池。gé wū hé xiāng xiāo wǔ shǔ,hóng wēi huā yǐng zài shēn chí。

净惠寺清轩二首

郭祥正

一轩潇洒静无尘,万柄荷花别是春。yī xuān xiāo sǎ jìng wú chén,wàn bǐng hé huā bié shì chūn。
莫道南州无北客,壁间犹对洛阳人。mò dào nán zhōu wú běi kè,bì jiān yóu duì luò yáng rén。

七夕不饮

郭祥正

明河初月静涓涓,楼阁帘开斗管弦。míng hé chū yuè jìng juān juān,lóu gé lián kāi dòu guǎn xián。
不饮一樽当此夕,我心于巧久无缘。bù yǐn yī zūn dāng cǐ xī,wǒ xīn yú qiǎo jiǔ wú yuán。

和子中修撰石盆题壁二首

郭祥正

沉沉石室乱云间,万事都忘只有闲。chén chén shí shì luàn yún jiān,wàn shì dōu wàng zhǐ yǒu xián。
暂辍玉堂挥翰手,一时吟遍谢家山。zàn chuò yù táng huī hàn shǒu,yī shí yín biàn xiè jiā shān。

和子中修撰石盆题壁二首

郭祥正

青山重复路逶迤,虽近州城俗客稀。qīng shān zhòng fù lù wēi yí,suī jìn zhōu chéng sú kè xī。
只有史君频得句,时时吟袖带云归。zhǐ yǒu shǐ jūn pín dé jù,shí shí yín xiù dài yún guī。

和子中忘归轩

郭祥正

忘归归去尽强名,山鸟山花任送迎。wàng guī guī qù jǐn qiáng míng,shān niǎo shān huā rèn sòng yíng。
未信史君长恋此,马头将逐诏书行。wèi xìn shǐ jūn zhǎng liàn cǐ,mǎ tóu jiāng zhú zhào shū xíng。

和子中修撰石盆转轮藏

郭祥正

栖函藏轴一轮中,种种难名宝网丛。qī hán cáng zhóu yī lún zhōng,zhǒng zhǒng nán míng bǎo wǎng cóng。
莫道石盆无大地,只今成就圣王宫。mò dào shí pén wú dà dì,zhǐ jīn chéng jiù shèng wáng gōng。

吊圣俞坟

郭祥正

平生怀抱只君知,想见音容涕泗垂。píng shēng huái bào zhǐ jūn zhī,xiǎng jiàn yīn róng tì sì chuí。
宅舍已荒儿女散,孤坟秋草自离离。zhái shě yǐ huāng ér nǚ sàn,gū fén qiū cǎo zì lí lí。

九月蓬莱亭周彦达节推酌发

郭祥正

万里行人辞故乡,登高回首更重阳。wàn lǐ xíng rén cí gù xiāng,dēng gāo huí shǒu gèng zhòng yáng。
黄花折尽碧云晓,未听离歌未断肠。huáng huā zhé jǐn bì yún xiǎo,wèi tīng lí gē wèi duàn cháng。

永安荣仲谋秘校访别三首

郭祥正

感君随月跨征鞍,来访熙宁旧长官。gǎn jūn suí yuè kuà zhēng ān,lái fǎng xī níng jiù zhǎng guān。
莫讶髭须浑雪白,哭儿清泪不曾干。mò yà zī xū hún xuě bái,kū ér qīng lèi bù céng gàn。

永安荣仲谋秘校访别三首

郭祥正

相逢投老愈情深,不独开怀又吐心。xiāng féng tóu lǎo yù qíng shēn,bù dú kāi huái yòu tǔ xīn。
更上高台同一醉,十年陈迹漫追寻。gèng shàng gāo tái tóng yī zuì,shí nián chén jì màn zhuī xún。

永安荣仲谋秘校访别三首

郭祥正

行义都无一点瑕,诗书满腹贮英华。xíng yì dōu wú yī diǎn xiá,shī shū mǎn fù zhù yīng huá。
老来方得青衫着,便近庐山五柳家。lǎo lái fāng dé qīng shān zhe,biàn jìn lú shān wǔ liǔ jiā。

达观台黄鲁直名之二首

郭祥正

戴氏山头一席平,集仙椽笔写台名。dài shì shān tóu yī xí píng,jí xiān chuán bǐ xiě tái míng。
长江自与天为镜,不用风云变晦明。zhǎng jiāng zì yǔ tiān wèi jìng,bù yòng fēng yún biàn huì míng。

达观台黄鲁直名之二首

郭祥正

高台千尺俯江干,达观宁论眼界宽。gāo tái qiān chǐ fǔ jiāng gàn,dá guān níng lùn yǎn jiè kuān。
但见青山围远水,不知何处是长安。dàn jiàn qīng shān wéi yuǎn shuǐ,bù zhī hé chù shì zhǎng ān。

靖节真像乃庸画思得伯时貌之遂以一绝寄简

郭祥正

古帐萧萧画不真,空祠犹与狄公邻。gǔ zhàng xiāo xiāo huà bù zhēn,kōng cí yóu yǔ dí gōng lín。
凭君妙手重图貌,不是寻常行路人。píng jūn miào shǒu zhòng tú mào,bù shì xún cháng xíng lù rén。