古诗词

赠彭明微判官

郭祥正

昔谒公家贤侍郎,一见许我能篇章。xī yè gōng jiā xián shì láng,yī jiàn xǔ wǒ néng piān zhāng。
俸粳兵酒屡持送,时时解榻令登堂。fèng jīng bīng jiǔ lǚ chí sòng,shí shí jiě tà lìng dēng táng。
今喜清风传令子,回首亨衢脱双屣。jīn xǐ qīng fēng chuán lìng zi,huí shǒu hēng qú tuō shuāng xǐ。
北堂归养太夫人,水陆珍羞称甘旨。běi táng guī yǎng tài fū rén,shuǐ lù zhēn xiū chēng gān zhǐ。
深沈大第蟠蛇鳞,儿孙蓝绶何诜诜。shēn shěn dà dì pán shé lín,ér sūn lán shòu hé shēn shēn。
有时宴喜列宾客,洞房粉黛桃花春。yǒu shí yàn xǐ liè bīn kè,dòng fáng fěn dài táo huā chūn。
玉指纤纤拂弦索,轻云凝碧罗衣薄。yù zhǐ xiān xiān fú xián suǒ,qīng yún níng bì luó yī báo。
主人快意妾争妍,松上女萝知有托。zhǔ rén kuài yì qiè zhēng yán,sōng shàng nǚ luó zhī yǒu tuō。
君不见景太傅,杀身本为功名误。jūn bù jiàn jǐng tài fù,shā shēn běn wèi gōng míng wù。
又不见张舍人,朝为近侍夕为民。yòu bù jiàn zhāng shě rén,cháo wèi jìn shì xī wèi mín。
古来宠辱亦如此,安用浮云缠此身。gǔ lái chǒng rǔ yì rú cǐ,ān yòng fú yún chán cǐ shēn。
爱君进退真得所,不负青春领歌舞。ài jūn jìn tuì zhēn dé suǒ,bù fù qīng chūn lǐng gē wǔ。
我方两鬓扑黄尘,梦寐江南思旧土。wǒ fāng liǎng bìn pū huáng chén,mèng mèi jiāng nán sī jiù tǔ。
别君去,将拂衣,扁舟若渡历阳月,愿听新歌酩酊归。bié jūn qù,jiāng fú yī,biǎn zhōu ruò dù lì yáng yuè,yuàn tīng xīn gē mǐng dīng guī。

郭祥正

郭祥正(1035~1113)北宋诗人。字功父,一作功甫,自号谢公山人、醉引居士、净空居士、漳南浪士等。当涂(今属安徽)人。皇祐五年进士,历官秘书阁校理、太子中舍、汀州通判、朝请大夫等,虽仕于朝,不营一金,所到之处,多有政声。一生写诗1400余首,著有《青山集》30卷。他的诗风纵横奔放,酷似李白。 郭祥正的作品>>

猜您喜欢

广陶渊明四时

郭祥正

春水满四泽,原田高下耕。chūn shuǐ mǎn sì zé,yuán tián gāo xià gēng。
熙熙随老农,志匪搴芳英。xī xī suí lǎo nóng,zhì fěi qiān fāng yīng。

广陶渊明四时

郭祥正

夏云多奇峰,高低千万重。xià yún duō qí fēng,gāo dī qiān wàn zhòng。
巫山何处是,神女竟难逢。wū shān hé chù shì,shén nǚ jìng nán féng。

广陶渊明四时

郭祥正

秋月扬明晖,大空碧无滓。qiū yuè yáng míng huī,dà kōng bì wú zǐ。
鸿鹄正翱翔,燕雀方栖止。hóng gǔ zhèng áo xiáng,yàn què fāng qī zhǐ。

广陶渊明四时

郭祥正

冬岭秀孤松,雪霜任飘泊。dōng lǐng xiù gū sōng,xuě shuāng rèn piāo pō。
悲含太古风,清立九霄鹤。bēi hán tài gǔ fēng,qīng lì jiǔ xiāo hè。

定林洗心轩

郭祥正

翼翼粉墙断,修修绿径深。yì yì fěn qiáng duàn,xiū xiū lǜ jìng shēn。
师心不用洗,聊用洗人心。shī xīn bù yòng xǐ,liáo yòng xǐ rén xīn。

简寂碧溪亭

郭祥正

山光与溪色,一碧泻云中。shān guāng yǔ xī sè,yī bì xiè yún zhōng。
倚槛久未去,更听松上风。yǐ kǎn jiǔ wèi qù,gèng tīng sōng shàng fēng。

看潮亭

郭祥正

缥缈孤亭出,深沈一径开。piāo miǎo gū tíng chū,shēn shěn yī jìng kāi。
须当踏雨去,且欲看潮来。xū dāng tà yǔ qù,qiě yù kàn cháo lái。

西岩寺六题归云岩

郭祥正

春田雨既足,幽岩云自归。chūn tián yǔ jì zú,yōu yán yún zì guī。
归云无觅处,不共鹤争飞。guī yún wú mì chù,bù gòng hè zhēng fēi。

西岩寺六题归云岩

郭祥正

古刹盘深坞,幽岩傍径开。gǔ shā pán shēn wù,yōu yán bàng jìng kāi。
三冬藏暖气,留客待春回。sān dōng cáng nuǎn qì,liú kè dài chūn huí。

西岩寺六题归云岩

郭祥正

溪源深几里,绝壁泻惊湍。xī yuán shēn jǐ lǐ,jué bì xiè jīng tuān。
欲识下岩处,请君台上看。yù shí xià yán chù,qǐng jūn tái shàng kàn。

西岩寺六题归云岩

郭祥正

一塔倚云根,他山面面新。yī tǎ yǐ yún gēn,tā shān miàn miàn xīn。
不须惊崄绝,自有定心人。bù xū jīng xiǎn jué,zì yǒu dìng xīn rén。

西岩寺六题归云岩

郭祥正

石架千层险,泉飞百尺高。shí jià qiān céng xiǎn,quán fēi bǎi chǐ gāo。
能苏旱田谷,何用作波涛。néng sū hàn tián gǔ,hé yòng zuò bō tāo。

西岩寺六题归云岩

郭祥正

一壑飞晴瀑,双崖控蛰龙。yī hè fēi qíng pù,shuāng yá kòng zhé lóng。
欲知台上雪,六月是三冬。yù zhī tái shàng xuě,liù yuè shì sān dōng。

送孔掾

郭祥正

别酒莫辞醉,离歌难重论。bié jiǔ mò cí zuì,lí gē nán zhòng lùn。
一枝新绽柳,和雨泣黄昏。yī zhī xīn zhàn liǔ,hé yǔ qì huáng hūn。

吴子正召饮观太白墨迹

郭祥正

不是烟霄谪,世间无此人。bù shì yān xiāo zhé,shì jiān wú cǐ rén。
心声与心画,开卷见天真。xīn shēng yǔ xīn huà,kāi juǎn jiàn tiān zhēn。