古诗词

向舜毕秘校席上赠黄州法曹杜孟坚即君懿职方之孙也

郭祥正

青天无云日华满,小妓楼中吹玉管。qīng tiān wú yún rì huá mǎn,xiǎo jì lóu zhōng chuī yù guǎn。
卷帘不信夜霜寒,熏兰酌桂肌肤暖。juǎn lián bù xìn yè shuāng hán,xūn lán zhuó guì jī fū nuǎn。
黄州之客最少年,醉来口角倾词源。huáng zhōu zhī kè zuì shǎo nián,zuì lái kǒu jiǎo qīng cí yuán。
惊龙掣电绕沧海,沙场阵马成功旋。jīng lóng chè diàn rào cāng hǎi,shā chǎng zhèn mǎ chéng gōng xuán。
殿赐新袍织春草,水溢双瞳犀插脑。diàn cì xīn páo zhī chūn cǎo,shuǐ yì shuāng tóng xī chā nǎo。
壮图伫结明主知,带束黄金应未老。zhuàng tú zhù jié míng zhǔ zhī,dài shù huáng jīn yīng wèi lǎo。
宣城忆拜乃翁时,幕中珠履皆雄奇。xuān chéng yì bài nǎi wēng shí,mù zhōng zhū lǚ jiē xióng qí。
至今名姓记僧壁,当年已识麒麟儿。zhì jīn míng xìng jì sēng bì,dāng nián yǐ shí qí lín ér。
嗟予老人日零落,两鬓衰蓬眼生瘼。jiē yǔ lǎo rén rì líng luò,liǎng bìn shuāi péng yǎn shēng mò。
寸心犹欲慕夷齐,险路无缘攀卫霍。cùn xīn yóu yù mù yí qí,xiǎn lù wú yuán pān wèi huò。
邂逅桐乡逢故人,槐槽泻酿追阳春。xiè hòu tóng xiāng féng gù rén,huái cáo xiè niàng zhuī yáng chūn。
形容若画凌烟阁,第一江南寻隐沦。xíng róng ruò huà líng yān gé,dì yī jiāng nán xún yǐn lún。

郭祥正

郭祥正(1035~1113)北宋诗人。字功父,一作功甫,自号谢公山人、醉引居士、净空居士、漳南浪士等。当涂(今属安徽)人。皇祐五年进士,历官秘书阁校理、太子中舍、汀州通判、朝请大夫等,虽仕于朝,不营一金,所到之处,多有政声。一生写诗1400余首,著有《青山集》30卷。他的诗风纵横奔放,酷似李白。 郭祥正的作品>>

猜您喜欢

闻宣州王左丞被召还阙拟送

郭祥正

熙宁治迹俨如新,圣主今朝用旧臣。xī níng zhì jì yǎn rú xīn,shèng zhǔ jīn cháo yòng jiù chén。
松冒秋霜方见节,玉经炉炭始知真。sōng mào qiū shuāng fāng jiàn jié,yù jīng lú tàn shǐ zhī zhēn。
具瞻尽喜周公入,论道谁先孟子醇。jù zhān jǐn xǐ zhōu gōng rù,lùn dào shuí xiān mèng zi chún。
试作云霖苏旱暵,西疆犹有未来人。shì zuò yún lín sū hàn hàn,xī jiāng yóu yǒu wèi lái rén。

送王左丞移镇金陵

郭祥正

千艘飞橹入淮湾,竹马争迎旧帅还。qiān sōu fēi lǔ rù huái wān,zhú mǎ zhēng yíng jiù shuài hái。
牛酒未颁诸邑下,旌旗先谒两山间。niú jiǔ wèi bān zhū yì xià,jīng qí xiān yè liǎng shān jiān。
武侯暂拥元戎节,裴度须归上宰班。wǔ hóu zàn yōng yuán róng jié,péi dù xū guī shàng zǎi bān。
精义入神遗像在,载瞻堂庑泪重潸。jīng yì rù shén yí xiàng zài,zài zhān táng wǔ lèi zhòng shān。

题史君梁正叔浩然堂

郭祥正

养浩深思孟氏醇,一堂窗户更清新。yǎng hào shēn sī mèng shì chún,yī táng chuāng hù gèng qīng xīn。
篆香未过日停午,蚁酒初浮莺弄春。zhuàn xiāng wèi guò rì tíng wǔ,yǐ jiǔ chū fú yīng nòng chūn。
枉尺直寻非我欲,仁民爱物任吾真。wǎng chǐ zhí xún fēi wǒ yù,rén mín ài wù rèn wú zhēn。
三年课绩书优最,此地谁来继后尘。sān nián kè jì shū yōu zuì,cǐ dì shuí lái jì hòu chén。

原武按堤

郭祥正

堤防兴作几时休,自笑羸骖不少留。dī fáng xīng zuò jǐ shí xiū,zì xiào léi cān bù shǎo liú。
身与春风来郑国,心随汴水到扬州。shēn yǔ chūn fēng lái zhèng guó,xīn suí biàn shuǐ dào yáng zhōu。
无功便合归耕去,有命宁烦枉道求。wú gōng biàn hé guī gēng qù,yǒu mìng níng fán wǎng dào qiú。
白日西沉更回首,问人何处是重楼。bái rì xī chén gèng huí shǒu,wèn rén hé chù shì zhòng lóu。

玩鞭亭

郭祥正

平芜春静水弥天,甚压危城驾广椽。píng wú chūn jìng shuǐ mí tiān,shén yā wēi chéng jià guǎng chuán。
骏马岂能追晚日,将军莫悔玩遗鞭。jùn mǎ qǐ néng zhuī wǎn rì,jiāng jūn mò huǐ wán yí biān。
高才共倚新亭赋,逸翰重寻旧曲镌。gāo cái gòng yǐ xīn tíng fù,yì hàn zhòng xún jiù qū juān。
千古英雄只如此,黄花修竹付幽禅。qiān gǔ yīng xióng zhǐ rú cǐ,huáng huā xiū zhú fù yōu chán。

太平天庆观题壁五首其四

郭祥正

风吹云雨霁,入门松桧香。fēng chuī yún yǔ jì,rù mén sōng guì xiāng。
何处有烦暑,心官自清凉。hé chù yǒu fán shǔ,xīn guān zì qīng liáng。

太平天庆观题壁五首其四

郭祥正

听君弹别鹤,别鹤怨离索。tīng jūn dàn bié hè,bié hè yuàn lí suǒ。
何以动乾坤,六月秋霜落。hé yǐ dòng qián kūn,liù yuè qiū shuāng luò。

太平天庆观题壁五首其四

郭祥正

缥缈朱楼浮绛烟,弥漫碧酒泛金船。piāo miǎo zhū lóu fú jiàng yān,mí màn bì jiǔ fàn jīn chuán。
琼花满树春长在,知是人间换几年。qióng huā mǎn shù chūn zhǎng zài,zhī shì rén jiān huàn jǐ nián。

太平天庆观题壁五首其四

郭祥正

琳宫缓步独移时,世事纷纷不复知。lín gōng huǎn bù dú yí shí,shì shì fēn fēn bù fù zhī。
且看满庭松上雨,碧瑶幢节覆青丝。qiě kàn mǎn tíng sōng shàng yǔ,bì yáo chuáng jié fù qīng sī。

太平天庆观题壁五首其四

郭祥正

一枰棋散复持杯,却绕长廊步懒回。yī píng qí sàn fù chí bēi,què rào zhǎng láng bù lǎn huí。
且看满庭松下月,断金斜玉间苍苔。qiě kàn mǎn tíng sōng xià yuè,duàn jīn xié yù jiān cāng tái。

郭祥正

安得妙画师,画取明月夜。ān dé miào huà shī,huà qǔ míng yuè yè。
将期月暗时,展向松窗下。jiāng qī yuè àn shí,zhǎn xiàng sōng chuāng xià。

春草碧色

郭祥正

雪洗烧痕尽,春将碧色来。xuě xǐ shāo hén jǐn,chūn jiāng bì sè lái。
行人莫回首,渡口夕阳催。xíng rén mò huí shǒu,dù kǒu xī yáng cuī。

春水绿波

郭祥正

春江波自绿,不染木兰舟。chūn jiāng bō zì lǜ,bù rǎn mù lán zhōu。
只与岸边草,依依添客愁。zhǐ yǔ àn biān cǎo,yī yī tiān kè chóu。

送君南浦

郭祥正

田园有馀乐,道路有馀悲。tián yuán yǒu yú lè,dào lù yǒu yú bēi。
留君不肯住,君去欲何之。liú jūn bù kěn zhù,jūn qù yù hé zhī。

伤如之何

郭祥正

汉武事远征,征夫与家别。hàn wǔ shì yuǎn zhēng,zhēng fū yǔ jiā bié。
几人衣锦还,多为原上血。jǐ rén yī jǐn hái,duō wèi yuán shàng xuè。