古诗词

题杏山阮氏高居

郭祥正

仙翁得仙朝玉皇,当时种杏盈山冈。xiān wēng dé xiān cháo yù huáng,dāng shí zhǒng xìng yíng shān gāng。
传闻落英堰流水,每到三月溪泉香。chuán wén luò yīng yàn liú shuǐ,měi dào sān yuè xī quán xiāng。
白云霏霏出幽谷,独鹤沉沉唳乔木。bái yún fēi fēi chū yōu gǔ,dú hè chén chén lì qiáo mù。
寒潭深处睡蟠龙,灵草芳时跃青鹿。hán tán shēn chù shuì pán lóng,líng cǎo fāng shí yuè qīng lù。
丈人何年居此间,诜诜孙子如芝兰。zhàng rén hé nián jū cǐ jiān,shēn shēn sūn zi rú zhī lán。
抱才求进十五六,亦有随计乡书还。bào cái qiú jìn shí wǔ liù,yì yǒu suí jì xiāng shū hái。
步兵傲世逸千载,谁道风流至今在。bù bīng ào shì yì qiān zài,shuí dào fēng liú zhì jīn zài。
软炊玉粒烹黄鸡,客子虽多竟相待。ruǎn chuī yù lì pēng huáng jī,kè zi suī duō jìng xiāng dài。
我爱长吟登好山,到此便欲辞尘寰。wǒ ài zhǎng yín dēng hǎo shān,dào cǐ biàn yù cí chén huán。
可能筑室辄延我,为君鍊熟黄金丹。kě néng zhù shì zhé yán wǒ,wèi jūn liàn shú huáng jīn dān。
丹成大笑分一粒,坐令绿发回朱颜。dān chéng dà xiào fēn yī lì,zuò lìng lǜ fā huí zhū yán。
浮生百岁不早悟,日月扰扰空循环。fú shēng bǎi suì bù zǎo wù,rì yuè rǎo rǎo kōng xún huán。

郭祥正

郭祥正(1035~1113)北宋诗人。字功父,一作功甫,自号谢公山人、醉引居士、净空居士、漳南浪士等。当涂(今属安徽)人。皇祐五年进士,历官秘书阁校理、太子中舍、汀州通判、朝请大夫等,虽仕于朝,不营一金,所到之处,多有政声。一生写诗1400余首,著有《青山集》30卷。他的诗风纵横奔放,酷似李白。 郭祥正的作品>>

猜您喜欢

将至慎邑寄鼎

郭祥正

踏尽琼瑶百里山,欲投城郭暮云间。tà jǐn qióng yáo bǎi lǐ shān,yù tóu chéng guō mù yún jiān。
红炉速置一壶酒,故岁离家新岁还。hóng lú sù zhì yī hú jiǔ,gù suì lí jiā xīn suì hái。

峡石道中口占

郭祥正

淮日晖晖浴暖沙,小桥斜巷两三家。huái rì huī huī yù nuǎn shā,xiǎo qiáo xié xiàng liǎng sān jiā。
不知春色来多少,是处墙头见杏花。bù zhī chūn sè lái duō shǎo,shì chù qiáng tóu jiàn xìng huā。

通惠寺小柏

郭祥正

周遭松桧漫为邻,翠碧婆娑未出群。zhōu zāo sōng guì màn wèi lín,cuì bì pó suō wèi chū qún。
但愿盘根坚似石,不忧枝干不凌云。dàn yuàn pán gēn jiān shì shí,bù yōu zhī gàn bù líng yún。

香社院

郭祥正

重阴消散日车明,社鼓村歌乐太平。zhòng yīn xiāo sàn rì chē míng,shè gǔ cūn gē lè tài píng。
行过柘塘萧寺宿,隔墙犹听卖花声。xíng guò zhè táng xiāo sì sù,gé qiáng yóu tīng mài huā shēng。

院庭桧树

郭祥正

花开供蜜叶禁霜,老柏乔松气亦降。huā kāi gōng mì yè jìn shuāng,lǎo bǎi qiáo sōng qì yì jiàng。
未遇李聃谁爱惜,柘塘西院碧油幢。wèi yù lǐ dān shuí ài xī,zhè táng xī yuàn bì yóu chuáng。

三月三日

郭祥正

一盏扶头又半酣,久无归梦到江南。yī zhǎn fú tóu yòu bàn hān,jiǔ wú guī mèng dào jiāng nán。
桃花欲发杏花谢,细雨斜风三月三。táo huā yù fā xìng huā xiè,xì yǔ xié fēng sān yuè sān。

清明风雨怀光远

郭祥正

少年多难复遭忧,自昔王孙故倦游。shǎo nián duō nán fù zāo yōu,zì xī wáng sūn gù juàn yóu。
愁见清明归未得,小山风雨想天愁。chóu jiàn qīng míng guī wèi dé,xiǎo shān fēng yǔ xiǎng tiān chóu。

慎宰练德符招饮僧舍二首

郭祥正

杂花开遍县城东,不惜提壶细雨中。zá huā kāi biàn xiàn chéng dōng,bù xī tí hú xì yǔ zhōng。
应是花枝羞老客,故含春恨泣残红。yīng shì huā zhī xiū lǎo kè,gù hán chūn hèn qì cán hóng。

慎宰练德符招饮僧舍二首

郭祥正

一庭寒柏寺荒凉,亦有花枝出短墙。yī tíng hán bǎi sì huāng liáng,yì yǒu huā zhī chū duǎn qiáng。
善政得闲能唤客,春风相伴倒壶觞。shàn zhèng dé xián néng huàn kè,chūn fēng xiāng bàn dào hú shāng。

诗一首

郭祥正

七十馀岁老朝郎,曾向元祐说文章。qī shí yú suì lǎo cháo láng,céng xiàng yuán yòu shuō wén zhāng。
如今白首归田后,却与杨姝洗杖疮。rú jīn bái shǒu guī tián hòu,què yǔ yáng shū xǐ zhàng chuāng。

重来桐城

郭祥正

碧水苍山照眼青,始知朱邑爱桐城。bì shuǐ cāng shān zhào yǎn qīng,shǐ zhī zhū yì ài tóng chéng。
重来二十三年后,犹有斯民眷眷情。zhòng lái èr shí sān nián hòu,yóu yǒu sī mín juàn juàn qíng。

寄东坡

郭祥正

君恩浩荡似阳春,海外移来住海滨。jūn ēn hào dàng shì yáng chūn,hǎi wài yí lái zhù hǎi bīn。
莫向沙边弄明月,夜深无数采珠人。mò xiàng shā biān nòng míng yuè,yè shēn wú shù cǎi zhū rén。

五祖山拈香

郭祥正

白云岩畔旧相逢,往日今朝事不同。bái yún yán pàn jiù xiāng féng,wǎng rì jīn cháo shì bù tóng。
夜静水寒鱼不食,一炉香散白莲峰。yè jìng shuǐ hán yú bù shí,yī lú xiāng sàn bái lián fēng。

云居山拈香

郭祥正

觉地相逢一何早,鹘臭布衫今脱了。jué dì xiāng féng yī hé zǎo,gǔ chòu bù shān jīn tuō le。
要识云居一句玄,珍重后园驴吃草。yào shí yún jū yī jù xuán,zhēn zhòng hòu yuán lǘ chī cǎo。

西方院

郭祥正

欲出西方更少留,云泉都占一岩幽。yù chū xī fāng gèng shǎo liú,yún quán dōu zhàn yī yán yōu。
劝僧洗净阁前竹,要看南山十里秋。quàn sēng xǐ jìng gé qián zhú,yào kàn nán shān shí lǐ qiū。