古诗词

送徐长官

郭祥正

徐夫子,能谈经。xú fū zi,néng tán jīng。
不学俗儒事章句,白首役役劳骸形。bù xué sú rú shì zhāng jù,bái shǒu yì yì láo hái xíng。
我尝洗耳听其说,寒泉漱玉声珑玲。wǒ cháng xǐ ěr tīng qí shuō,hán quán shù yù shēng lóng líng。
十年茅塞一朝拔,四体自豫神安宁。shí nián máo sāi yī cháo bá,sì tǐ zì yù shén ān níng。
交游得君已恨晚,历阳几日同醉醒。jiāo yóu dé jūn yǐ hèn wǎn,lì yáng jǐ rì tóng zuì xǐng。
新诗百韵忽赠我,满纸落落排明星。xīn shī bǎi yùn hū zèng wǒ,mǎn zhǐ luò luò pái míng xīng。
使我目睛眩,又若遭雷霆。shǐ wǒ mù jīng xuàn,yòu ruò zāo léi tíng。
自愧久灭没,安足烦褒称。zì kuì jiǔ miè méi,ān zú fán bāo chēng。
李翰林,杜工部,格新句老无今古。lǐ hàn lín,dù gōng bù,gé xīn jù lǎo wú jīn gǔ。
我驱弱力谩继之,发词寄兴良辛苦。wǒ qū ruò lì mán jì zhī,fā cí jì xīng liáng xīn kǔ。
几欲攀天门,击天鼓,女娲有志终难补。jǐ yù pān tiān mén,jī tiān gǔ,nǚ wā yǒu zhì zhōng nán bǔ。
低头帖耳逐驽骀,倒着青衫走尘土。dī tóu tiē ěr zhú nú dài,dào zhe qīng shān zǒu chén tǔ。
东风吹破江头春,绿杨红杏能笑人。dōng fēng chuī pò jiāng tóu chūn,lǜ yáng hóng xìng néng xiào rén。
狂来且尽一壶酒,世无贺老谁相亲。kuáng lái qiě jǐn yī hú jiǔ,shì wú hè lǎo shuí xiāng qīn。
君今别我又远适,锦帆千丈迷空碧。jūn jīn bié wǒ yòu yuǎn shì,jǐn fān qiān zhàng mí kōng bì。
飘然去意凌昆仑,自古雄豪少知识。piāo rán qù yì líng kūn lún,zì gǔ xióng háo shǎo zhī shí。
我亦从今不复言,静看澄江浸寒璧。wǒ yì cóng jīn bù fù yán,jìng kàn chéng jiāng jìn hán bì。

郭祥正

郭祥正(1035~1113)北宋诗人。字功父,一作功甫,自号谢公山人、醉引居士、净空居士、漳南浪士等。当涂(今属安徽)人。皇祐五年进士,历官秘书阁校理、太子中舍、汀州通判、朝请大夫等,虽仕于朝,不营一金,所到之处,多有政声。一生写诗1400余首,著有《青山集》30卷。他的诗风纵横奔放,酷似李白。 郭祥正的作品>>

猜您喜欢

将至慎邑寄鼎

郭祥正

踏尽琼瑶百里山,欲投城郭暮云间。tà jǐn qióng yáo bǎi lǐ shān,yù tóu chéng guō mù yún jiān。
红炉速置一壶酒,故岁离家新岁还。hóng lú sù zhì yī hú jiǔ,gù suì lí jiā xīn suì hái。

峡石道中口占

郭祥正

淮日晖晖浴暖沙,小桥斜巷两三家。huái rì huī huī yù nuǎn shā,xiǎo qiáo xié xiàng liǎng sān jiā。
不知春色来多少,是处墙头见杏花。bù zhī chūn sè lái duō shǎo,shì chù qiáng tóu jiàn xìng huā。

通惠寺小柏

郭祥正

周遭松桧漫为邻,翠碧婆娑未出群。zhōu zāo sōng guì màn wèi lín,cuì bì pó suō wèi chū qún。
但愿盘根坚似石,不忧枝干不凌云。dàn yuàn pán gēn jiān shì shí,bù yōu zhī gàn bù líng yún。

香社院

郭祥正

重阴消散日车明,社鼓村歌乐太平。zhòng yīn xiāo sàn rì chē míng,shè gǔ cūn gē lè tài píng。
行过柘塘萧寺宿,隔墙犹听卖花声。xíng guò zhè táng xiāo sì sù,gé qiáng yóu tīng mài huā shēng。

院庭桧树

郭祥正

花开供蜜叶禁霜,老柏乔松气亦降。huā kāi gōng mì yè jìn shuāng,lǎo bǎi qiáo sōng qì yì jiàng。
未遇李聃谁爱惜,柘塘西院碧油幢。wèi yù lǐ dān shuí ài xī,zhè táng xī yuàn bì yóu chuáng。

三月三日

郭祥正

一盏扶头又半酣,久无归梦到江南。yī zhǎn fú tóu yòu bàn hān,jiǔ wú guī mèng dào jiāng nán。
桃花欲发杏花谢,细雨斜风三月三。táo huā yù fā xìng huā xiè,xì yǔ xié fēng sān yuè sān。

清明风雨怀光远

郭祥正

少年多难复遭忧,自昔王孙故倦游。shǎo nián duō nán fù zāo yōu,zì xī wáng sūn gù juàn yóu。
愁见清明归未得,小山风雨想天愁。chóu jiàn qīng míng guī wèi dé,xiǎo shān fēng yǔ xiǎng tiān chóu。

慎宰练德符招饮僧舍二首

郭祥正

杂花开遍县城东,不惜提壶细雨中。zá huā kāi biàn xiàn chéng dōng,bù xī tí hú xì yǔ zhōng。
应是花枝羞老客,故含春恨泣残红。yīng shì huā zhī xiū lǎo kè,gù hán chūn hèn qì cán hóng。

慎宰练德符招饮僧舍二首

郭祥正

一庭寒柏寺荒凉,亦有花枝出短墙。yī tíng hán bǎi sì huāng liáng,yì yǒu huā zhī chū duǎn qiáng。
善政得闲能唤客,春风相伴倒壶觞。shàn zhèng dé xián néng huàn kè,chūn fēng xiāng bàn dào hú shāng。

诗一首

郭祥正

七十馀岁老朝郎,曾向元祐说文章。qī shí yú suì lǎo cháo láng,céng xiàng yuán yòu shuō wén zhāng。
如今白首归田后,却与杨姝洗杖疮。rú jīn bái shǒu guī tián hòu,què yǔ yáng shū xǐ zhàng chuāng。

重来桐城

郭祥正

碧水苍山照眼青,始知朱邑爱桐城。bì shuǐ cāng shān zhào yǎn qīng,shǐ zhī zhū yì ài tóng chéng。
重来二十三年后,犹有斯民眷眷情。zhòng lái èr shí sān nián hòu,yóu yǒu sī mín juàn juàn qíng。

寄东坡

郭祥正

君恩浩荡似阳春,海外移来住海滨。jūn ēn hào dàng shì yáng chūn,hǎi wài yí lái zhù hǎi bīn。
莫向沙边弄明月,夜深无数采珠人。mò xiàng shā biān nòng míng yuè,yè shēn wú shù cǎi zhū rén。

五祖山拈香

郭祥正

白云岩畔旧相逢,往日今朝事不同。bái yún yán pàn jiù xiāng féng,wǎng rì jīn cháo shì bù tóng。
夜静水寒鱼不食,一炉香散白莲峰。yè jìng shuǐ hán yú bù shí,yī lú xiāng sàn bái lián fēng。

云居山拈香

郭祥正

觉地相逢一何早,鹘臭布衫今脱了。jué dì xiāng féng yī hé zǎo,gǔ chòu bù shān jīn tuō le。
要识云居一句玄,珍重后园驴吃草。yào shí yún jū yī jù xuán,zhēn zhòng hòu yuán lǘ chī cǎo。

西方院

郭祥正

欲出西方更少留,云泉都占一岩幽。yù chū xī fāng gèng shǎo liú,yún quán dōu zhàn yī yán yōu。
劝僧洗净阁前竹,要看南山十里秋。quàn sēng xǐ jìng gé qián zhú,yào kàn nán shān shí lǐ qiū。