古诗词

送吴龙图帅真定

郭祥正

读书曾不学腐儒,腐唇烂舌肠焦枯。dú shū céng bù xué fǔ rú,fǔ chún làn shé cháng jiāo kū。
又不学一诗一赋轻薄子,屑屑场屋名声沽。yòu bù xué yī shī yī fù qīng báo zi,xiè xiè chǎng wū míng shēng gū。
西州治邑克肖古令尹,险欲临水投神巫。xī zhōu zhì yì kè xiào gǔ lìng yǐn,xiǎn yù lín shuǐ tóu shén wū。
政成召来御史府,弹驳庸相请赐雷霆诛。zhèng chéng zhào lái yù shǐ fǔ,dàn bó yōng xiāng qǐng cì léi tíng zhū。
奸邪缩手不敢更侮祖宗法,又荐处士博士登石渠。jiān xié suō shǒu bù gǎn gèng wǔ zǔ zōng fǎ,yòu jiàn chù shì bó shì dēng shí qú。
富财治水各称任,乃仗斧钺临湘湖。fù cái zhì shuǐ gè chēng rèn,nǎi zhàng fǔ yuè lín xiāng hú。
兴学首教士子弟,作碑后吊屈大夫。xīng xué shǒu jiào shì zi dì,zuò bēi hòu diào qū dà fū。
明年易节帅瀛莫,铁甲百万秋防胡。míng nián yì jié shuài yíng mò,tiě jiǎ bǎi wàn qiū fáng hú。
公曰承平勿夸武,解藏弓剑宽民租。gōng yuē chéng píng wù kuā wǔ,jiě cáng gōng jiàn kuān mín zū。
诗筒交迎两朝使,镌金刻玉论欢愉。shī tǒng jiāo yíng liǎng cháo shǐ,juān jīn kè yù lùn huān yú。
深沈不动若山岳,节制似公谁可俱。shēn shěn bù dòng ruò shān yuè,jié zhì shì gōng shuí kě jù。
少年天子圣虑远,却顾南国成荒墟。shǎo nián tiān zi shèng lǜ yuǎn,què gù nán guó chéng huāng xū。
拜公学士往绥抚,曾未期月富民大姓争来居。bài gōng xué shì wǎng suí fǔ,céng wèi qī yuè fù mín dà xìng zhēng lái jū。
秦淮桥倾滞行迈,顷刻指画穷精粗。qín huái qiáo qīng zhì xíng mài,qǐng kè zhǐ huà qióng jīng cū。
斩材叠岸役兵校,一物不向民间须。zhǎn cái dié àn yì bīng xiào,yī wù bù xiàng mín jiān xū。
月光激水夜景午,长虹矫矫当通衢。yuè guāng jī shuǐ yè jǐng wǔ,zhǎng hóng jiǎo jiǎo dāng tōng qú。
回思昔人政事美,尽求形像堂中图。huí sī xī rén zhèng shì měi,jǐn qiú xíng xiàng táng zhōng tú。
二十二人最豪杰,森森玉树临冰壶。èr shí èr rén zuì háo jié,sēn sēn yù shù lín bīng hú。
前题姓名后书赞,文章仿佛窥典谟。qián tí xìng míng hòu shū zàn,wén zhāng fǎng fú kuī diǎn mó。
昨朝除命下金阙,再备将印严边枢。zuó cháo chú mìng xià jīn quē,zài bèi jiāng yìn yán biān shū。
南民遮道留不得,老幼挽缆相携扶。nán mín zhē dào liú bù dé,lǎo yòu wǎn lǎn xiāng xié fú。
愿言早入天朝作丞相,调燮水旱苏寰区。yuàn yán zǎo rù tiān cháo zuò chéng xiāng,diào xiè shuǐ hàn sū huán qū。
功成异日保身退,西江秋风熟鲈鱼。gōng chéng yì rì bǎo shēn tuì,xī jiāng qiū fēng shú lú yú。
犛尾黄雀更珍绝,白糯酿美倾醍醐。máo wěi huáng què gèng zhēn jué,bái nuò niàng měi qīng tí hú。
醍醐一饮三百盏,琵琶啄木唤舞姝。tí hú yī yǐn sān bǎi zhǎn,pí pá zhuó mù huàn wǔ shū。
舞姝十八如明珠,石榴殷裙蝉翼裾。wǔ shū shí bā rú míng zhū,shí liú yīn qún chán yì jū。
舞彻轻汗潭香肤,桃花带露燕脂濡。wǔ chè qīng hàn tán xiāng fū,táo huā dài lù yàn zhī rú。
彩衣班班罗凤雏,问公此乐世有无。cǎi yī bān bān luó fèng chú,wèn gōng cǐ lè shì yǒu wú。
此乐世有无,何必更访蓬莱山上神仙都。cǐ lè shì yǒu wú,hé bì gèng fǎng péng lái shān shàng shén xiān dōu。

郭祥正

郭祥正(1035~1113)北宋诗人。字功父,一作功甫,自号谢公山人、醉引居士、净空居士、漳南浪士等。当涂(今属安徽)人。皇祐五年进士,历官秘书阁校理、太子中舍、汀州通判、朝请大夫等,虽仕于朝,不营一金,所到之处,多有政声。一生写诗1400余首,著有《青山集》30卷。他的诗风纵横奔放,酷似李白。 郭祥正的作品>>

猜您喜欢

和休师见怀二首

郭祥正

幽栖新卜野僧邻,憔悴谁怜旧史君。yōu qī xīn bo yě sēng lín,qiáo cuì shuí lián jiù shǐ jūn。
幸有松声吹骤雨,可须歌响遏行云。xìng yǒu sōng shēng chuī zhòu yǔ,kě xū gē xiǎng è xíng yún。

和休师见怀二首

郭祥正

细路沿崖过女墙,压枝黄橘旋分尝。xì lù yán yá guò nǚ qiáng,yā zhī huáng jú xuán fēn cháng。
林间可乐无如此,更问嫦娥借月光。lín jiān kě lè wú rú cǐ,gèng wèn cháng é jiè yuè guāng。

李伯华见过小饮二首

郭祥正

伴我林间倒一樽,西湖紫翠变黄昏。bàn wǒ lín jiān dào yī zūn,xī hú zǐ cuì biàn huáng hūn。
鸟迁深树鱼依藻,客散樽空亦闭门。niǎo qiān shēn shù yú yī zǎo,kè sàn zūn kōng yì bì mén。

李伯华见过小饮二首

郭祥正

感君飞盖过云林,浊酒沽来取次斟。gǎn jūn fēi gài guò yún lín,zhuó jiǔ gū lái qǔ cì zhēn。
冠帻攲斜倾醉耳,水声松响洗尘心。guān zé qī xié qīng zuì ěr,shuǐ shēng sōng xiǎng xǐ chén xīn。

陈老父携茶见访因留小饮二首

郭祥正

有儿不娶似庞公,香火传家悟性空。yǒu ér bù qǔ shì páng gōng,xiāng huǒ chuán jiā wù xìng kōng。
父子相扶俱白发,人间能有几人同。fù zi xiāng fú jù bái fā,rén jiān néng yǒu jǐ rén tóng。

陈老父携茶见访因留小饮二首

郭祥正

怜我非辜挂网罗,手携筇杖数相过。lián wǒ fēi gū guà wǎng luó,shǒu xié qióng zhàng shù xiāng guò。
一杯得伴仙翁醉,谗喙虽长奈我何。yī bēi dé bàn xiān wēng zuì,chán huì suī zhǎng nài wǒ hé。

病中寄休师三首

郭祥正

南漳佛子素多闻,颖秀从来更出群。nán zhāng fú zi sù duō wén,yǐng xiù cóng lái gèng chū qún。
无量宝台师化坐,一盂香饭我求分。wú liàng bǎo tái shī huà zuò,yī yú xiāng fàn wǒ qiú fēn。

病中寄休师三首

郭祥正

元无一物不须空,寄语文殊任过从。yuán wú yī wù bù xū kōng,jì yǔ wén shū rèn guò cóng。
辗转形骸聊示疾,坐分高广颇相容。niǎn zhuǎn xíng hái liáo shì jí,zuò fēn gāo guǎng pǒ xiāng róng。

病中寄休师三首

郭祥正

僧窗寄榻断来车,一饭供盘只野蔬。sēng chuāng jì tà duàn lái chē,yī fàn gōng pán zhǐ yě shū。
疠鬼见侵宁有智,我今皮骨已无馀。lì guǐ jiàn qīn níng yǒu zhì,wǒ jīn pí gǔ yǐ wú yú。

所居

郭祥正

营居未就借僧居,贝篆翻寻颇食蔬。yíng jū wèi jiù jiè sēng jū,bèi zhuàn fān xún pǒ shí shū。
独步青苔人散后,旋收红柿鸟分馀。dú bù qīng tái rén sàn hòu,xuán shōu hóng shì niǎo fēn yú。

休师惠雪笋

郭祥正

雪竹生芽玉一簪,北人此味岂尝谙。xuě zhú shēng yá yù yī zān,běi rén cǐ wèi qǐ cháng ān。
病中得食胜牛乳,行矣阿难师勿惭。bìng zhōng dé shí shèng niú rǔ,xíng yǐ ā nán shī wù cán。

谢阮几圣惠大蟹

郭祥正

感君风谊我何堪,问遗时时过草庵。gǎn jūn fēng yì wǒ hé kān,wèn yí shí shí guò cǎo ān。
今岁未知霜蟹美,一餐还似到江南。jīn suì wèi zhī shuāng xiè měi,yī cān hái shì dào jiāng nán。

津梁方丈

郭祥正

转山楼阁路相通,屡得分经丈室中。zhuǎn shān lóu gé lù xiāng tōng,lǚ dé fēn jīng zhàng shì zhōng。
六入循元无重浊,三缘故断出樊笼。liù rù xún yuán wú zhòng zhuó,sān yuán gù duàn chū fán lóng。

月下怀广胜华师

郭祥正

下方遥忆上方僧,素月青林隔几层。xià fāng yáo yì shàng fāng sēng,sù yuè qīng lín gé jǐ céng。
钟磬声沉香篆熄,只应诗思冷如冰。zhōng qìng shēng chén xiāng zhuàn xī,zhǐ yīng shī sī lěng rú bīng。

题华师院壁

郭祥正

邂逅营居得近僧,唯师更住最高层。xiè hòu yíng jū dé jìn sēng,wéi shī gèng zhù zuì gāo céng。
半瓯香茗浮春雪,一饭寒蔬带晓冰。bàn ōu xiāng míng fú chūn xuě,yī fàn hán shū dài xiǎo bīng。