古诗词

留君仪哀词

郭祥正

怀伊人兮,漳水之湄。huái yī rén xī,zhāng shuǐ zhī méi。
爰结好之初兮,予方出乎陷阱之羁縻。yuán jié hǎo zhī chū xī,yǔ fāng chū hū xiàn jǐng zhī jī mí。
彼知予之横罹兮,眷茕茕而弗支。bǐ zhī yǔ zhī héng lí xī,juàn qióng qióng ér fú zhī。
氛侵侵而袭人兮,子独赠我以兰芝。fēn qīn qīn ér xí rén xī,zi dú zèng wǒ yǐ lán zhī。
芳芬芬而爽吾衷兮,虽厄穷而弗疑。fāng fēn fēn ér shuǎng wú zhōng xī,suī è qióng ér fú yí。
言涓涓而洗吾耳兮,寂尘听而凄其。yán juān juān ér xǐ wú ěr xī,jì chén tīng ér qī qí。
炊嘉黍而纳吾腹兮,使朝则忘饥。chuī jiā shǔ ér nà wú fù xī,shǐ cháo zé wàng jī。
采薜荔为予之服兮,慨前修之可追。cǎi bì lì wèi yǔ zhī fú xī,kǎi qián xiū zhī kě zhuī。
脂吾车而秣吾驷兮,造仙的之幽奇。zhī wú chē ér mò wú sì xī,zào xiān de zhī yōu qí。
煮甘溜而茗酌兮,珍盘进乎离支。zhǔ gān liū ér míng zhuó xī,zhēn pán jìn hū lí zhī。
唱则和兮,迭指摘其醇醨。chàng zé hé xī,dié zhǐ zhāi qí chún lí。
同底于道兮,遵圣渚为之归。tóng dǐ yú dào xī,zūn shèng zhǔ wèi zhī guī。
聊容与以卒岁兮,曾弗察乎白驹之骛驰。liáo róng yǔ yǐ zú suì xī,céng fú chá hū bái jū zhī wù chí。
泊中吉而启行兮,觞桂浆以违离。pō zhōng jí ér qǐ xíng xī,shāng guì jiāng yǐ wéi lí。
惕南北之缅邈兮,蹇形影之颓衰。tì nán běi zhī miǎn miǎo xī,jiǎn xíng yǐng zhī tuí shuāi。
歌激扬而再发兮,泪浪浪以沾衣。gē jī yáng ér zài fā xī,lèi làng làng yǐ zhān yī。
马悲鸣而仰顾,仆弛负以增欷。mǎ bēi míng ér yǎng gù,pū chí fù yǐ zēng xī。
行云住而黯惨,去鸟返而低迷。xíng yún zhù ér àn cǎn,qù niǎo fǎn ér dī mí。
岁聘介而一至兮,孰敢为之后期。suì pìn jiè ér yī zhì xī,shú gǎn wèi zhī hòu qī。
幸再往而再复兮,释予心之思也。xìng zài wǎng ér zài fù xī,shì yǔ xīn zhī sī yě。
忽承讣以踯躅兮,行不知其所之也。hū chéng fù yǐ zhí zhú xī,xíng bù zhī qí suǒ zhī yě。
嗟若人之蕴美兮,天其夺之速也。jiē ruò rén zhī yùn měi xī,tiān qí duó zhī sù yě。
蹇松柏之枯折兮,恶植则滋以荣也。jiǎn sōng bǎi zhī kū zhé xī,è zhí zé zī yǐ róng yě。
考大空之役物兮,必善抟而化之也。kǎo dà kōng zhī yì wù xī,bì shàn tuán ér huà zhī yě。
将为麟为凤兮,对明世而出也。jiāng wèi lín wèi fèng xī,duì míng shì ér chū yě。
将为兰为荪兮,芬馨香而荐上帝也。jiāng wèi lán wèi sūn xī,fēn xīn xiāng ér jiàn shàng dì yě。
将为江为河以济舟也,将为雨为露而泽物也。jiāng wèi jiāng wèi hé yǐ jì zhōu yě,jiāng wèi yǔ wèi lù ér zé wù yě。
将复为人兮,英华于士林也。jiāng fù wèi rén xī,yīng huá yú shì lín yě。
将为仙为神兮,自适于逍遥之境也。jiāng wèi xiān wèi shén xī,zì shì yú xiāo yáo zhī jìng yě。
呜呼,以甚塞之怀兮,测乎无涯之眹。wū hū,yǐ shén sāi zhī huái xī,cè hū wú yá zhī zhèn。
以有限之情兮,导乎无穷之悲。yǐ yǒu xiàn zhī qíng xī,dǎo hū wú qióng zhī bēi。
呜呼,其有知乎,其无知乎?吾其能久乎,吾将从子于重泉之游乎,吾又何词之哀乎。wū hū,qí yǒu zhī hū,qí wú zhī hū?wú qí néng jiǔ hū,wú jiāng cóng zi yú zhòng quán zhī yóu hū,wú yòu hé cí zhī āi hū。

郭祥正

郭祥正(1035~1113)北宋诗人。字功父,一作功甫,自号谢公山人、醉引居士、净空居士、漳南浪士等。当涂(今属安徽)人。皇祐五年进士,历官秘书阁校理、太子中舍、汀州通判、朝请大夫等,虽仕于朝,不营一金,所到之处,多有政声。一生写诗1400余首,著有《青山集》30卷。他的诗风纵横奔放,酷似李白。 郭祥正的作品>>

猜您喜欢

和休师见怀二首

郭祥正

幽栖新卜野僧邻,憔悴谁怜旧史君。yōu qī xīn bo yě sēng lín,qiáo cuì shuí lián jiù shǐ jūn。
幸有松声吹骤雨,可须歌响遏行云。xìng yǒu sōng shēng chuī zhòu yǔ,kě xū gē xiǎng è xíng yún。

和休师见怀二首

郭祥正

细路沿崖过女墙,压枝黄橘旋分尝。xì lù yán yá guò nǚ qiáng,yā zhī huáng jú xuán fēn cháng。
林间可乐无如此,更问嫦娥借月光。lín jiān kě lè wú rú cǐ,gèng wèn cháng é jiè yuè guāng。

李伯华见过小饮二首

郭祥正

伴我林间倒一樽,西湖紫翠变黄昏。bàn wǒ lín jiān dào yī zūn,xī hú zǐ cuì biàn huáng hūn。
鸟迁深树鱼依藻,客散樽空亦闭门。niǎo qiān shēn shù yú yī zǎo,kè sàn zūn kōng yì bì mén。

李伯华见过小饮二首

郭祥正

感君飞盖过云林,浊酒沽来取次斟。gǎn jūn fēi gài guò yún lín,zhuó jiǔ gū lái qǔ cì zhēn。
冠帻攲斜倾醉耳,水声松响洗尘心。guān zé qī xié qīng zuì ěr,shuǐ shēng sōng xiǎng xǐ chén xīn。

陈老父携茶见访因留小饮二首

郭祥正

有儿不娶似庞公,香火传家悟性空。yǒu ér bù qǔ shì páng gōng,xiāng huǒ chuán jiā wù xìng kōng。
父子相扶俱白发,人间能有几人同。fù zi xiāng fú jù bái fā,rén jiān néng yǒu jǐ rén tóng。

陈老父携茶见访因留小饮二首

郭祥正

怜我非辜挂网罗,手携筇杖数相过。lián wǒ fēi gū guà wǎng luó,shǒu xié qióng zhàng shù xiāng guò。
一杯得伴仙翁醉,谗喙虽长奈我何。yī bēi dé bàn xiān wēng zuì,chán huì suī zhǎng nài wǒ hé。

病中寄休师三首

郭祥正

南漳佛子素多闻,颖秀从来更出群。nán zhāng fú zi sù duō wén,yǐng xiù cóng lái gèng chū qún。
无量宝台师化坐,一盂香饭我求分。wú liàng bǎo tái shī huà zuò,yī yú xiāng fàn wǒ qiú fēn。

病中寄休师三首

郭祥正

元无一物不须空,寄语文殊任过从。yuán wú yī wù bù xū kōng,jì yǔ wén shū rèn guò cóng。
辗转形骸聊示疾,坐分高广颇相容。niǎn zhuǎn xíng hái liáo shì jí,zuò fēn gāo guǎng pǒ xiāng róng。

病中寄休师三首

郭祥正

僧窗寄榻断来车,一饭供盘只野蔬。sēng chuāng jì tà duàn lái chē,yī fàn gōng pán zhǐ yě shū。
疠鬼见侵宁有智,我今皮骨已无馀。lì guǐ jiàn qīn níng yǒu zhì,wǒ jīn pí gǔ yǐ wú yú。

所居

郭祥正

营居未就借僧居,贝篆翻寻颇食蔬。yíng jū wèi jiù jiè sēng jū,bèi zhuàn fān xún pǒ shí shū。
独步青苔人散后,旋收红柿鸟分馀。dú bù qīng tái rén sàn hòu,xuán shōu hóng shì niǎo fēn yú。

休师惠雪笋

郭祥正

雪竹生芽玉一簪,北人此味岂尝谙。xuě zhú shēng yá yù yī zān,běi rén cǐ wèi qǐ cháng ān。
病中得食胜牛乳,行矣阿难师勿惭。bìng zhōng dé shí shèng niú rǔ,xíng yǐ ā nán shī wù cán。

谢阮几圣惠大蟹

郭祥正

感君风谊我何堪,问遗时时过草庵。gǎn jūn fēng yì wǒ hé kān,wèn yí shí shí guò cǎo ān。
今岁未知霜蟹美,一餐还似到江南。jīn suì wèi zhī shuāng xiè měi,yī cān hái shì dào jiāng nán。

津梁方丈

郭祥正

转山楼阁路相通,屡得分经丈室中。zhuǎn shān lóu gé lù xiāng tōng,lǚ dé fēn jīng zhàng shì zhōng。
六入循元无重浊,三缘故断出樊笼。liù rù xún yuán wú zhòng zhuó,sān yuán gù duàn chū fán lóng。

月下怀广胜华师

郭祥正

下方遥忆上方僧,素月青林隔几层。xià fāng yáo yì shàng fāng sēng,sù yuè qīng lín gé jǐ céng。
钟磬声沉香篆熄,只应诗思冷如冰。zhōng qìng shēng chén xiāng zhuàn xī,zhǐ yīng shī sī lěng rú bīng。

题华师院壁

郭祥正

邂逅营居得近僧,唯师更住最高层。xiè hòu yíng jū dé jìn sēng,wéi shī gèng zhù zuì gāo céng。
半瓯香茗浮春雪,一饭寒蔬带晓冰。bàn ōu xiāng míng fú chūn xuě,yī fàn hán shū dài xiǎo bīng。