古诗词

留君仪哀词

郭祥正

怀伊人兮,漳水之湄。huái yī rén xī,zhāng shuǐ zhī méi。
爰结好之初兮,予方出乎陷阱之羁縻。yuán jié hǎo zhī chū xī,yǔ fāng chū hū xiàn jǐng zhī jī mí。
彼知予之横罹兮,眷茕茕而弗支。bǐ zhī yǔ zhī héng lí xī,juàn qióng qióng ér fú zhī。
氛侵侵而袭人兮,子独赠我以兰芝。fēn qīn qīn ér xí rén xī,zi dú zèng wǒ yǐ lán zhī。
芳芬芬而爽吾衷兮,虽厄穷而弗疑。fāng fēn fēn ér shuǎng wú zhōng xī,suī è qióng ér fú yí。
言涓涓而洗吾耳兮,寂尘听而凄其。yán juān juān ér xǐ wú ěr xī,jì chén tīng ér qī qí。
炊嘉黍而纳吾腹兮,使朝则忘饥。chuī jiā shǔ ér nà wú fù xī,shǐ cháo zé wàng jī。
采薜荔为予之服兮,慨前修之可追。cǎi bì lì wèi yǔ zhī fú xī,kǎi qián xiū zhī kě zhuī。
脂吾车而秣吾驷兮,造仙的之幽奇。zhī wú chē ér mò wú sì xī,zào xiān de zhī yōu qí。
煮甘溜而茗酌兮,珍盘进乎离支。zhǔ gān liū ér míng zhuó xī,zhēn pán jìn hū lí zhī。
唱则和兮,迭指摘其醇醨。chàng zé hé xī,dié zhǐ zhāi qí chún lí。
同底于道兮,遵圣渚为之归。tóng dǐ yú dào xī,zūn shèng zhǔ wèi zhī guī。
聊容与以卒岁兮,曾弗察乎白驹之骛驰。liáo róng yǔ yǐ zú suì xī,céng fú chá hū bái jū zhī wù chí。
泊中吉而启行兮,觞桂浆以违离。pō zhōng jí ér qǐ xíng xī,shāng guì jiāng yǐ wéi lí。
惕南北之缅邈兮,蹇形影之颓衰。tì nán běi zhī miǎn miǎo xī,jiǎn xíng yǐng zhī tuí shuāi。
歌激扬而再发兮,泪浪浪以沾衣。gē jī yáng ér zài fā xī,lèi làng làng yǐ zhān yī。
马悲鸣而仰顾,仆弛负以增欷。mǎ bēi míng ér yǎng gù,pū chí fù yǐ zēng xī。
行云住而黯惨,去鸟返而低迷。xíng yún zhù ér àn cǎn,qù niǎo fǎn ér dī mí。
岁聘介而一至兮,孰敢为之后期。suì pìn jiè ér yī zhì xī,shú gǎn wèi zhī hòu qī。
幸再往而再复兮,释予心之思也。xìng zài wǎng ér zài fù xī,shì yǔ xīn zhī sī yě。
忽承讣以踯躅兮,行不知其所之也。hū chéng fù yǐ zhí zhú xī,xíng bù zhī qí suǒ zhī yě。
嗟若人之蕴美兮,天其夺之速也。jiē ruò rén zhī yùn měi xī,tiān qí duó zhī sù yě。
蹇松柏之枯折兮,恶植则滋以荣也。jiǎn sōng bǎi zhī kū zhé xī,è zhí zé zī yǐ róng yě。
考大空之役物兮,必善抟而化之也。kǎo dà kōng zhī yì wù xī,bì shàn tuán ér huà zhī yě。
将为麟为凤兮,对明世而出也。jiāng wèi lín wèi fèng xī,duì míng shì ér chū yě。
将为兰为荪兮,芬馨香而荐上帝也。jiāng wèi lán wèi sūn xī,fēn xīn xiāng ér jiàn shàng dì yě。
将为江为河以济舟也,将为雨为露而泽物也。jiāng wèi jiāng wèi hé yǐ jì zhōu yě,jiāng wèi yǔ wèi lù ér zé wù yě。
将复为人兮,英华于士林也。jiāng fù wèi rén xī,yīng huá yú shì lín yě。
将为仙为神兮,自适于逍遥之境也。jiāng wèi xiān wèi shén xī,zì shì yú xiāo yáo zhī jìng yě。
呜呼,以甚塞之怀兮,测乎无涯之眹。wū hū,yǐ shén sāi zhī huái xī,cè hū wú yá zhī zhèn。
以有限之情兮,导乎无穷之悲。yǐ yǒu xiàn zhī qíng xī,dǎo hū wú qióng zhī bēi。
呜呼,其有知乎,其无知乎?吾其能久乎,吾将从子于重泉之游乎,吾又何词之哀乎。wū hū,qí yǒu zhī hū,qí wú zhī hū?wú qí néng jiǔ hū,wú jiāng cóng zi yú zhòng quán zhī yóu hū,wú yòu hé cí zhī āi hū。

郭祥正

郭祥正(1035~1113)北宋诗人。字功父,一作功甫,自号谢公山人、醉引居士、净空居士、漳南浪士等。当涂(今属安徽)人。皇祐五年进士,历官秘书阁校理、太子中舍、汀州通判、朝请大夫等,虽仕于朝,不营一金,所到之处,多有政声。一生写诗1400余首,著有《青山集》30卷。他的诗风纵横奔放,酷似李白。 郭祥正的作品>>

猜您喜欢

次五羊先寄帅公颖叔

郭祥正

玉帐元戎金马儒,还同严武在成都。yù zhàng yuán róng jīn mǎ rú,hái tóng yán wǔ zài chéng dōu。
新诗欲得何人和,席上能容杜老无。xīn shī yù dé hé rén hé,xí shàng néng róng dù lǎo wú。

闻五羊今岁有雪口号寄颖叔修撰

郭祥正

南人不识白皑皑,直怪狂风舞乱梅。nán rén bù shí bái ái ái,zhí guài kuáng fēng wǔ luàn méi。
向道元戎召和气,岭云翻雪入城来。xiàng dào yuán róng zhào hé qì,lǐng yún fān xuě rù chéng lái。

古羊江口

郭祥正

古羊江口两山阴,野客停挠为一吟。gǔ yáng jiāng kǒu liǎng shān yīn,yě kè tíng náo wèi yī yín。
面逆寒风望苍翠,老来唯有爱山心。miàn nì hán fēng wàng cāng cuì,lǎo lái wéi yǒu ài shān xīn。

四恩禅院

郭祥正

石斗双崖控碧溪,榕阴冉冉与云齐。shí dòu shuāng yá kòng bì xī,róng yīn rǎn rǎn yǔ yún qí。
寺门欲出浑无路,直上青天万丈梯。sì mén yù chū hún wú lù,zhí shàng qīng tiān wàn zhàng tī。

仙庭观

郭祥正

楼阁依稀踞凤凰,入门松桧自然香。lóu gé yī xī jù fèng huáng,rù mén sōng guì zì rán xiāng。
蟠桃已熟桑田变,应与皇家共久长。pán táo yǐ shú sāng tián biàn,yīng yǔ huáng jiā gòng jiǔ zhǎng。

入清远峡

郭祥正

舟绕苍崖转碧津,层层云树画屏新。zhōu rào cāng yá zhuǎn bì jīn,céng céng yún shù huà píng xīn。
分明便是桃源路,底事无花不见人。fēn míng biàn shì táo yuán lù,dǐ shì wú huā bù jiàn rén。

出清远峡

郭祥正

轧轧孤舟两橹鸣,悠悠山阔白沙平。yà yà gū zhōu liǎng lǔ míng,yōu yōu shān kuò bái shā píng。
回瞻苍峡来时路,只得银潢半日行。huí zhān cāng xiá lái shí lù,zhǐ dé yín huáng bàn rì xíng。

双溪呈帅座颖叔

郭祥正

双溪流过碧湾湾,两带青罗绕玉环。shuāng xī liú guò bì wān wān,liǎng dài qīng luó rào yù huán。
入海未甘随咸卤,助公吟笔泻潺湲。rù hǎi wèi gān suí xián lǔ,zhù gōng yín bǐ xiè chán yuán。

和颖叔别后见寄

郭祥正

白头方得岭南麾,却望长安恨不飞。bái tóu fāng dé lǐng nán huī,què wàng zhǎng ān hèn bù fēi。
毒雾腥烟非我乐,未从公辟敢言归。dú wù xīng yān fēi wǒ lè,wèi cóng gōng pì gǎn yán guī。

雨霁小饮示曾令

郭祥正

岚云送雨一番凉,把酒休言忆故乡。lán yún sòng yǔ yī fān liáng,bǎ jiǔ xiū yán yì gù xiāng。
荔子鲥鱼相伴熟,画船捶鼓下灵羊。lì zi shí yú xiāng bàn shú,huà chuán chuí gǔ xià líng yáng。

颖叔为余亲札补到难并和篇开刻既成以二绝句送上

郭祥正

投老文章遇已知,感公书我到难诗。tóu lǎo wén zhāng yù yǐ zhī,gǎn gōng shū wǒ dào nán shī。
银钩玉纽徒称妙,大庾岭南无此碑。yín gōu yù niǔ tú chēng miào,dà yǔ lǐng nán wú cǐ bēi。

颖叔为余亲札补到难并和篇开刻既成以二绝句送上

郭祥正

英词妙翰两无双,彼有浯溪此北江。yīng cí miào hàn liǎng wú shuāng,bǐ yǒu wú xī cǐ běi jiāng。
下视尘寰真一撮,到无难处为公降。xià shì chén huán zhēn yī cuō,dào wú nán chù wèi gōng jiàng。

送王侃主簿弃官归南城三首

郭祥正

纷纷岚翠扑征衣,蒲酌离觞对落晖。fēn fēn lán cuì pū zhēng yī,pú zhuó lí shāng duì luò huī。
忆着故园心已醉,更堪临水送人归。yì zhe gù yuán xīn yǐ zuì,gèng kān lín shuǐ sòng rén guī。

送王侃主簿弃官归南城三首

郭祥正

侵侵尘土欲何为,满腹诗书不遇知。qīn qīn chén tǔ yù hé wèi,mǎn fù shī shū bù yù zhī。
归去青山终我老,挂冠全胜拜官时。guī qù qīng shān zhōng wǒ lǎo,guà guān quán shèng bài guān shí。

送王侃主簿弃官归南城三首

郭祥正

泠泠风露菊花时,有客言归便得归。líng líng fēng lù jú huā shí,yǒu kè yán guī biàn dé guī。
自是不归归便得,灵羊峡口棹如飞。zì shì bù guī guī biàn dé,líng yáng xiá kǒu zhào rú fēi。