古诗词

石室游

郭祥正

端城之北,径五六里。duān chéng zhī běi,jìng wǔ liù lǐ。
有石室兮洞开,其上则七山建斗司天之喉舌,其下则渊泉不流渟碧一杯。yǒu shí shì xī dòng kāi,qí shàng zé qī shān jiàn dòu sī tiān zhī hóu shé,qí xià zé yuān quán bù liú tíng bì yī bēi。
窥之则肌发冰,酌之则烦心灰。kuī zhī zé jī fā bīng,zhuó zhī zé fán xīn huī。
四傍则石乳玲珑,中敞圆盖。sì bàng zé shí rǔ líng lóng,zhōng chǎng yuán gài。
窈窈万丈,莫穷其厓。yǎo yǎo wàn zhàng,mò qióng qí yá。
孰纳忠兮,嗟肺肝之已露。shú nà zhōng xī,jiē fèi gān zhī yǐ lù。
孰止戈兮,束兵仗而相挨。shú zhǐ gē xī,shù bīng zhàng ér xiāng āi。
俨卫士之行列,肃庭臣之序排。yǎn wèi shì zhī xíng liè,sù tíng chén zhī xù pái。
纷披披兮蒂萼,粲枞枞兮条枚。fēn pī pī xī dì è,càn cōng cōng xī tiáo méi。
安而不可动者为梁为栋,奔而不可止者为虎为豺。ān ér bù kě dòng zhě wèi liáng wèi dòng,bēn ér bù kě zhǐ zhě wèi hǔ wèi chái。
龟闯首兮屏息,虬奋鳞兮抟雷。guī chuǎng shǒu xī píng xī,qiú fèn lín xī tuán léi。
怪怪奇奇兮,千变万态。guài guài qí qí xī,qiān biàn wàn tài。
愈视愈久兮,惚恍惊猜。yù shì yù jiǔ xī,hū huǎng jīng cāi。
何人境之俯近而仙宇之秘异如此者哉。hé rén jìng zhī fǔ jìn ér xiān yǔ zhī mì yì rú cǐ zhě zāi。
萝卷风兮窈窕,春渍芳兮不回。luó juǎn fēng xī yǎo tiǎo,chūn zì fāng xī bù huí。
或命佳客,或寓幽怀。huò mìng jiā kè,huò yù yōu huái。
考二李之劲笔,皆一时之遗材。kǎo èr lǐ zhī jìn bǐ,jiē yī shí zhī yí cái。
援玉琴以写咏,怅夕阳之易颓。yuán yù qín yǐ xiě yǒng,chàng xī yáng zhī yì tuí。
方谢事以言返,眷兹室而徘徊。fāng xiè shì yǐ yán fǎn,juàn zī shì ér pái huái。
云愀容兮泱漭,鸟送音兮悲哀。yún qiǎo róng xī yāng mǎng,niǎo sòng yīn xī bēi āi。
况百年之将尽,邈夫万里奚复来。kuàng bǎi nián zhī jiāng jǐn,miǎo fū wàn lǐ xī fù lái。

郭祥正

郭祥正(1035~1113)北宋诗人。字功父,一作功甫,自号谢公山人、醉引居士、净空居士、漳南浪士等。当涂(今属安徽)人。皇祐五年进士,历官秘书阁校理、太子中舍、汀州通判、朝请大夫等,虽仕于朝,不营一金,所到之处,多有政声。一生写诗1400余首,著有《青山集》30卷。他的诗风纵横奔放,酷似李白。 郭祥正的作品>>

猜您喜欢

题潘温叟家藏戴牛画卷二首

郭祥正

不辞耕遍主家田,日暮归时欲饱眠。bù cí gēng biàn zhǔ jiā tián,rì mù guī shí yù bǎo mián。
渡尽惊波莫回首,后来犹苦牧儿鞭。dù jǐn jīng bō mò huí shǒu,hòu lái yóu kǔ mù ér biān。

题潘温叟家藏戴牛画卷二首

郭祥正

茫茫陂水暮秋天,乍晚耕犁未得眠。máng máng bēi shuǐ mù qiū tiān,zhà wǎn gēng lí wèi dé mián。
矫首冲波方尽力,牧儿何用更挥鞭。jiǎo shǒu chōng bō fāng jǐn lì,mù ér hé yòng gèng huī biān。

招陈守倪倅小酌

郭祥正

梅花落尽杏花迟,终日廉纤细雨霏。méi huā luò jǐn xìng huā chí,zhōng rì lián xiān xì yǔ fēi。
不倒一樽消客恨,可令醒眼送春归。bù dào yī zūn xiāo kè hèn,kě lìng xǐng yǎn sòng chūn guī。

书无想山先域屋壁二首

郭祥正

东岭杉松手自栽,已成浓荫覆泉台。dōng lǐng shān sōng shǒu zì zāi,yǐ chéng nóng yīn fù quán tái。
满头白发行催死,能得生前几度来。mǎn tóu bái fā xíng cuī sǐ,néng dé shēng qián jǐ dù lái。

书无想山先域屋壁二首

郭祥正

寒食年年一度来,伤心扪涕陟崔嵬。hán shí nián nián yī dù lái,shāng xīn mén tì zhì cuī wéi。
溪云欲雨还催去,更绕营丘百匝回。xī yún yù yǔ hái cuī qù,gèng rào yíng qiū bǎi zā huí。

出城

郭祥正

篮舆投晓出重城,桃李无言似有情。lán yú tóu xiǎo chū zhòng chéng,táo lǐ wú yán shì yǒu qíng。
淡白轻红能几日,可怜吹洗过清明。dàn bái qīng hóng néng jǐ rì,kě lián chuī xǐ guò qīng míng。

敦复午节惠酒

郭祥正

双壶分送赤泥封,辟恶须令气吐虹。shuāng hú fēn sòng chì ní fēng,pì è xū lìng qì tǔ hóng。
何用江心铸明镜,清樽照面似青铜。hé yòng jiāng xīn zhù míng jìng,qīng zūn zhào miàn shì qīng tóng。

次韵杨侯见送游五峰

郭祥正

飘然忽作五峰游,三伏谁知冷似秋。piāo rán hū zuò wǔ fēng yóu,sān fú shuí zhī lěng shì qiū。
为在深云更深处,手提白羽看泉流。wèi zài shēn yún gèng shēn chù,shǒu tí bái yǔ kàn quán liú。

舟经天门山

郭祥正

轻舟幸借东风便,帆挂危樯掣惊电。qīng zhōu xìng jiè dōng fēng biàn,fān guà wēi qiáng chè jīng diàn。
万群白马度天门,谁道澄江静如练。wàn qún bái mǎ dù tiān mén,shuí dào chéng jiāng jìng rú liàn。

宿芜湖口

郭祥正

菱荇芬香莲子熟,扁舟夜趁湖阴宿。líng xìng fēn xiāng lián zi shú,biǎn zhōu yè chèn hú yīn sù。
一杯独酌未成歌,渔人解唱遗鞭曲。yī bēi dú zhuó wèi chéng gē,yú rén jiě chàng yí biān qū。

晓发

郭祥正

欲就沧浪濯烦热,解缆莫愁潮信歇。yù jiù cāng làng zhuó fán rè,jiě lǎn mò chóu cháo xìn xiē。
阴云映日一帆风,信道长江无六月。yīn yún yìng rì yī fān fēng,xìn dào zhǎng jiāng wú liù yuè。

代刺访历阳孙守公素

郭祥正

月洗晴江秋愈清,扁舟西渡历阳城。yuè xǐ qíng jiāng qiū yù qīng,biǎn zhōu xī dù lì yáng chéng。
渔翁贽见无羔雁,满袖盈襟皆月明。yú wēng zhì jiàn wú gāo yàn,mǎn xiù yíng jīn jiē yuè míng。

代刺别孙守公素

郭祥正

遏云歌阕酒樽空,离别情怀自古同。è yún gē què jiǔ zūn kōng,lí bié qíng huái zì gǔ tóng。
卷取西城吟袖月,却飞兰棹过江东。juǎn qǔ xī chéng yín xiù yuè,què fēi lán zhào guò jiāng dōng。

送菊与刘守汉臣

郭祥正

一年爱惜傍东篱,今日才开四五枝。yī nián ài xī bàng dōng lí,jīn rì cái kāi sì wǔ zhī。
折与刘郎休叹老,嫩黄新白恰相宜。zhé yǔ liú láng xiū tàn lǎo,nèn huáng xīn bái qià xiāng yí。

送菊与倪倅敦复

郭祥正

重阳相近雁初飞,谁剪黄金撒翠微。zhòng yáng xiāng jìn yàn chū fēi,shuí jiǎn huáng jīn sā cuì wēi。
莫学龙山空落帽,杜郎须插满头归。mò xué lóng shān kōng luò mào,dù láng xū chā mǎn tóu guī。