古诗词

再和颖叔志游

郭祥正

君为五羊仙,我效退之拜。jūn wèi wǔ yáng xiān,wǒ xiào tuì zhī bài。
默契如来禅,安用传画绘。mò qì rú lái chán,ān yòng chuán huà huì。
沧海虽云阔,万里有限际。cāng hǎi suī yún kuò,wàn lǐ yǒu xiàn jì。
请从造物论,一瞬即破碎。qǐng cóng zào wù lùn,yī shùn jí pò suì。
灵龟胡为乎,钻灼烂腹背。líng guī hú wèi hū,zuān zhuó làn fù bèi。
生能发幽冤,神理助奇怪。shēng néng fā yōu yuān,shén lǐ zhù qí guài。
晚投古寺食,荤味不如菜。wǎn tóu gǔ sì shí,hūn wèi bù rú cài。
摩挲庭下碑,百岁苍藓晦。mó sā tíng xià bēi,bǎi suì cāng xiǎn huì。
忽逢润经处,房公俨如在。hū féng rùn jīng chù,fáng gōng yǎn rú zài。
度人要成林,今已播禅话。dù rén yào chéng lín,jīn yǐ bō chán huà。
忽为杀盗淫,佛敕所告戒。hū wèi shā dào yín,fú chì suǒ gào jiè。
种子积无明,应须法雨洒。zhǒng zi jī wú míng,yīng xū fǎ yǔ sǎ。
幸陪莲社缘,彼此吸清瀣。xìng péi lián shè yuán,bǐ cǐ xī qīng xiè。
噫嗟絷轩冕,憔悴尘垢态。yī jiē zhí xuān miǎn,qiáo cuì chén gòu tài。
一朝趋地狱,苦恼孰肯代。yī cháo qū dì yù,kǔ nǎo shú kěn dài。
莹如摩尼珠,谁使浊水坏。yíng rú mó ní zhū,shuí shǐ zhuó shuǐ huài。
与公志斯游,浩荡形骸外。yǔ gōng zhì sī yóu,hào dàng xíng hái wài。

郭祥正

郭祥正(1035~1113)北宋诗人。字功父,一作功甫,自号谢公山人、醉引居士、净空居士、漳南浪士等。当涂(今属安徽)人。皇祐五年进士,历官秘书阁校理、太子中舍、汀州通判、朝请大夫等,虽仕于朝,不营一金,所到之处,多有政声。一生写诗1400余首,著有《青山集》30卷。他的诗风纵横奔放,酷似李白。 郭祥正的作品>>

猜您喜欢

雨霁看小山

郭祥正

一番遇雨碧生烟,移得蓬瀛在枕前。yī fān yù yǔ bì shēng yān,yí dé péng yíng zài zhěn qián。
范蠡更闲吾不爱,风波摇兀钓鱼船。fàn lí gèng xián wú bù ài,fēng bō yáo wù diào yú chuán。

辨山亭二首

郭祥正

叠径萦迂上小亭,云收天末数峰青。dié jìng yíng yū shàng xiǎo tíng,yún shōu tiān mò shù fēng qīng。
不嫌一鸟横空没,直恐纤埃点画屏。bù xián yī niǎo héng kōng méi,zhí kǒng xiān āi diǎn huà píng。

辨山亭二首

郭祥正

小亭新得辨山名,云外峰峦画数层。xiǎo tíng xīn dé biàn shān míng,yún wài fēng luán huà shù céng。
太守引宾谋一醉,甘瓜不用集青蝇。tài shǒu yǐn bīn móu yī zuì,gān guā bù yòng jí qīng yíng。

永安再见裴材山人二首

郭祥正

青布为巾白布裘,逢人不拜肯低柔。qīng bù wèi jīn bái bù qiú,féng rén bù bài kěn dī róu。
一缸浊酒凝春绿,只与云山相献酬。yī gāng zhuó jiǔ níng chūn lǜ,zhǐ yǔ yún shān xiāng xiàn chóu。

永安再见裴材山人二首

郭祥正

未到君家兴已阑,浮山十里望青山。wèi dào jūn jiā xīng yǐ lán,fú shān shí lǐ wàng qīng shān。
梅花正似山阴雪,却棹孤舟夜半还。méi huā zhèng shì shān yīn xuě,què zhào gū zhōu yè bàn hái。

重题公纯池亭

郭祥正

凭栏尽日看山色,攲枕连宵听水声。píng lán jǐn rì kàn shān sè,qī zhěn lián xiāo tīng shuǐ shēng。
一点红尘无入处,戴家池馆近清明。yī diǎn hóng chén wú rù chù,dài jiā chí guǎn jìn qīng míng。

浮山阻雨二首

郭祥正

寻山一日遍浮山,却望江南兴欲还。xún shān yī rì biàn fú shān,què wàng jiāng nán xīng yù hái。
半夜神龙兴骤雨,故留闲客伴僧闲。bàn yè shén lóng xīng zhòu yǔ,gù liú xián kè bàn sēng xián。

浮山阻雨二首

郭祥正

云颙辞世几番春,老令霜髯未变尘。yún yóng cí shì jǐ fān chūn,lǎo lìng shuāng rán wèi biàn chén。
重拂旧题悲往事,幻身今幸作闲人。zhòng fú jiù tí bēi wǎng shì,huàn shēn jīn xìng zuò xián rén。

喜雪呈守倅二首

郭祥正

出门骑马踏黄尘,归路随鞭布黑云。chū mén qí mǎ tà huáng chén,guī lù suí biān bù hēi yún。
一夜猛风吹大雪,玉华千里压妖氛。yī yè měng fēng chuī dà xuě,yù huá qiān lǐ yā yāo fēn。

喜雪呈守倅二首

郭祥正

四面岚光似玉光,满城和气贺丰穰。sì miàn lán guāng shì yù guāng,mǎn chéng hé qì hè fēng ráng。
红炉底事不邀客,回雪落梅空断肠。hóng lú dǐ shì bù yāo kè,huí xuě luò méi kōng duàn cháng。

赠啸月岩吴居士

郭祥正

幅巾藜杖客浮山,便隐深岩避世喧。fú jīn lí zhàng kè fú shān,biàn yǐn shēn yán bì shì xuān。
每见月华何事啸,此身聊欲伴孤猿。měi jiàn yuè huá hé shì xiào,cǐ shēn liáo yù bàn gū yuán。

抚鸿亭

郭祥正

谁开岩户最高峰,更作栏干出半空。shuí kāi yán hù zuì gāo fēng,gèng zuò lán gàn chū bàn kōng。
只道冥鸿远尘世,我今直下看冥鸿。zhǐ dào míng hóng yuǎn chén shì,wǒ jīn zhí xià kàn míng hóng。

游西岩寺二首

郭祥正

西崖瀑布泻云中,移得匡庐一半工。xī yá pù bù xiè yún zhōng,yí dé kuāng lú yī bàn gōng。
要看玉潭千丈雪,莫教江月照还空。yào kàn yù tán qiān zhàng xuě,mò jiào jiāng yuè zhào hái kōng。

游西岩寺二首

郭祥正

三人同结静中缘,一到西岩思豁然。sān rén tóng jié jìng zhōng yuán,yī dào xī yán sī huō rán。
何必拥炉倾浊酒,且来攀树听寒泉。hé bì yōng lú qīng zhuó jiǔ,qiě lái pān shù tīng hán quán。

中方寺题壁

郭祥正

西岩晓起过中方,欲趁春归客思忙。xī yán xiǎo qǐ guò zhōng fāng,yù chèn chūn guī kè sī máng。
不似野僧忘岁月,手披黄卷满头霜。bù shì yě sēng wàng suì yuè,shǒu pī huáng juǎn mǎn tóu shuāng。