古诗词

和蔡景繁海州石室

苏轼

芙蓉仙人旧游处,苍藤翠壁初无路。fú róng xiān rén jiù yóu chù,cāng téng cuì bì chū wú lù。
戏将桃核裹黄泥,石间散掷如风雨。xì jiāng táo hé guǒ huáng ní,shí jiān sàn zhì rú fēng yǔ。
坐令空山出锦绣,倚天照海花无数。zuò lìng kōng shān chū jǐn xiù,yǐ tiān zhào hǎi huā wú shù。
花间石室可容车,流苏宝盖窥灵宇。huā jiān shí shì kě róng chē,liú sū bǎo gài kuī líng yǔ。
何年霹雳起神物,玉棺飞出王乔墓。hé nián pī lì qǐ shén wù,yù guān fēi chū wáng qiáo mù。
当时醉卧动千日,至今石缝馀糟醑。dāng shí zuì wò dòng qiān rì,zhì jīn shí fèng yú zāo xǔ。
仙人一去五十年,花老室空谁作主。xiān rén yī qù wǔ shí nián,huā lǎo shì kōng shuí zuò zhǔ。
手植数松今偃盖,苍髯白甲低琼户。shǒu zhí shù sōng jīn yǎn gài,cāng rán bái jiǎ dī qióng hù。
我来取酒酹先生,后车仍载胡琴女。wǒ lái qǔ jiǔ lèi xiān shēng,hòu chē réng zài hú qín nǚ。
一声冰铁散岩谷,海为澜翻松为舞。yī shēng bīng tiě sàn yán gǔ,hǎi wèi lán fān sōng wèi wǔ。
尔来心赏复何人,持节中郎醉无伍。ěr lái xīn shǎng fù hé rén,chí jié zhōng láng zuì wú wǔ。
独临断岸呼日出,红波碧巘相吞吐。dú lín duàn àn hū rì chū,hóng bō bì yǎn xiāng tūn tǔ。
径寻我语觅馀声,拄杖彭铿叩铜鼓。jìng xún wǒ yǔ mì yú shēng,zhǔ zhàng péng kēng kòu tóng gǔ。
长篇小字远相寄,一唱三叹神悽楚。zhǎng piān xiǎo zì yuǎn xiāng jì,yī chàng sān tàn shén qī chǔ。
江风海雨入牙颊,似听石室胡琴语。jiāng fēng hǎi yǔ rù yá jiá,shì tīng shí shì hú qín yǔ。
我今老病不出门,海山岩洞知何许。wǒ jīn lǎo bìng bù chū mén,hǎi shān yán dòng zhī hé xǔ。
门外桃花自开落,床头酒瓮生尘土。mén wài táo huā zì kāi luò,chuáng tóu jiǔ wèng shēng chén tǔ。
前年开閤放柳枝,今年洗心归佛祖。qián nián kāi gé fàng liǔ zhī,jīn nián xǐ xīn guī fú zǔ。
梦中旧事时一笑,坐觉俯仰成今古。mèng zhōng jiù shì shí yī xiào,zuò jué fǔ yǎng chéng jīn gǔ。
愿君不用刻此诗,东海桑田真旦暮。yuàn jūn bù yòng kè cǐ shī,dōng hǎi sāng tián zhēn dàn mù。
苏轼

苏轼

苏轼(1037-1101),北宋文学家、书画家、美食家。字子瞻,号东坡居士。汉族,四川人,葬于颍昌(今河南省平顶山市郏县)。一生仕途坎坷,学识渊博,天资极高,诗文书画皆精。其文汪洋恣肆,明白畅达,与欧阳修并称欧苏,为“唐宋八大家”之一;诗清新豪健,善用夸张、比喻,艺术表现独具风格,与黄庭坚并称苏黄;词开豪放一派,对后世有巨大影响,与辛弃疾并称苏辛;书法擅长行书、楷书,能自创新意,用笔丰腴跌宕,有天真烂漫之趣,与黄庭坚、米芾、蔡襄并称宋四家;画学文同,论画主张神似,提倡“士人画”。著有《苏东坡全集》和《东坡乐府》等。 苏轼的作品>>

猜您喜欢

皇太妃阁五首

苏轼

苇桃犹在户,椒柏已称觞。wěi táo yóu zài hù,jiāo bǎi yǐ chēng shāng。
岁美风先应,朝回日渐长。suì měi fēng xiān yīng,cháo huí rì jiàn zhǎng。

皇太妃阁五首

苏轼

甲观开千柱,飞楼擢九层。jiǎ guān kāi qiān zhù,fēi lóu zhuó jiǔ céng。
雪残乌鹊喜,翔舞下觚棱。xuě cán wū què xǐ,xiáng wǔ xià gū léng。

皇太妃阁五首

苏轼

孝心日奉东朝养,俭德应师大练风。xiào xīn rì fèng dōng cháo yǎng,jiǎn dé yīng shī dà liàn fēng。
太史新年瞻瑞气,四星明润紫宫中。tài shǐ xīn nián zhān ruì qì,sì xīng míng rùn zǐ gōng zhōng。

皇太妃阁五首

苏轼

九门挂月未催班,清禁风和玉漏闲。jiǔ mén guà yuè wèi cuī bān,qīng jìn fēng hé yù lòu xián。
崇庆早朝银烛下,佩环声在五云间。chóng qìng zǎo cháo yín zhú xià,pèi huán shēng zài wǔ yún jiān。

皇太妃阁五首

苏轼

东风弱柳万丝垂,的皪残梅尚一枝。dōng fēng ruò liǔ wàn sī chuí,de lì cán méi shàng yī zhī。
茧馆乍欣蚕浴后,禖坛犹记燕来时。jiǎn guǎn zhà xīn cán yù hòu,méi tán yóu jì yàn lái shí。

夫人阁四首

苏轼

彩胜镂新语,酥盘滴小诗。cǎi shèng lòu xīn yǔ,sū pán dī xiǎo shī。
升平多乐事,应许外庭知。shēng píng duō lè shì,yīng xǔ wài tíng zhī。

夫人阁四首

苏轼

细雨晓风柔,春声入御沟。xì yǔ xiǎo fēng róu,chūn shēng rù yù gōu。
已漂新荇没,犹带断冰流。yǐ piāo xīn xìng méi,yóu dài duàn bīng liú。

夫人阁四首

苏轼

扶桑初日映帘升,已觉铜瓶暖不冰。fú sāng chū rì yìng lián shēng,yǐ jué tóng píng nuǎn bù bīng。
七种共挑人日菜,千枝先剪上元灯。qī zhǒng gòng tiāo rén rì cài,qiān zhī xiān jiǎn shàng yuán dēng。

夫人阁四首

苏轼

雪消鸳瓦已流澌,风暖犀盘尚镇帷。xuě xiāo yuān wǎ yǐ liú sī,fēng nuǎn xī pán shàng zhèn wéi。
缥缈紫箫明月下,璧门桂影夜参差。piāo miǎo zǐ xiāo míng yuè xià,bì mén guì yǐng yè cān chà。

端午帖子词:皇帝阁六首

苏轼

盛德初融后,潜阴未姤时。shèng dé chū róng hòu,qián yīn wèi gòu shí。
侍臣占易象,明两作重离。shì chén zhàn yì xiàng,míng liǎng zuò zhòng lí。

端午帖子词:皇帝阁六首

苏轼

采秀撷群芳,争储百药良。cǎi xiù xié qún fāng,zhēng chǔ bǎi yào liáng。
太医初荐艾,庶草验蕃昌。tài yī chū jiàn ài,shù cǎo yàn fān chāng。

端午帖子词:皇帝阁六首

苏轼

微凉生殿阁,习习满皇都。wēi liáng shēng diàn gé,xí xí mǎn huáng dōu。
试问吾民愠,南风为解无。shì wèn wú mín yùn,nán fēng wèi jiě wú。

端午帖子词:皇帝阁六首

苏轼

西槛新来玉宇风,侍臣茗碗得雍容。xī kǎn xīn lái yù yǔ fēng,shì chén míng wǎn dé yōng róng。
庭槐似识天颜喜,舞破清阴作两龙。tíng huái shì shí tiān yán xǐ,wǔ pò qīng yīn zuò liǎng lóng。

端午帖子词:皇帝阁六首

苏轼

讲馀交翟转回廊,始觉深宫夏日长。jiǎng yú jiāo dí zhuǎn huí láng,shǐ jué shēn gōng xià rì zhǎng。
扬子江心空百鍊,只将《无逸》鉴兴亡。yáng zi jiāng xīn kōng bǎi liàn,zhǐ jiāng wú yì jiàn xīng wáng。

端午帖子词:皇帝阁六首

苏轼

一扇清风洒面寒,应缘飞白在冰纨。yī shàn qīng fēng sǎ miàn hán,yīng yuán fēi bái zài bīng wán。
坐知四海蒙膏泽,沐浴君王德似兰。zuò zhī sì hǎi méng gāo zé,mù yù jūn wáng dé shì lán。