古诗词

念奴娇·杨民瞻索古梅曲,次其韵

韩淲

园居好处,是古梅飞动、欺霜凌雪。yuán jū hǎo chù,shì gǔ méi fēi dòng qī shuāng líng xuě。
底问纷华桃李态,自倚天姿明洁。dǐ wèn fēn huá táo lǐ tài,zì yǐ tiān zī míng jié。
城外灵山,桥头玉水,多少佳风月。chéng wài líng shān,qiáo tóu yù shuǐ,duō shǎo jiā fēng yuè。
岁寒时候,南枝尤与清绝。suì hán shí hòu,nán zhī yóu yǔ qīng jué。
几回唤酒寻诗,诗成小醉,絮帽浑敧侧。jǐ huí huàn jiǔ xún shī,shī chéng xiǎo zuì,xù mào hún jī cè。
领略不辞身跌宕,一洗群儿啁哳。lǐng lüè bù cí shēn diē dàng,yī xǐ qún ér zhāo zhā。
太始遗音,元和新样,到了都难说。tài shǐ yí yīn,yuán hé xīn yàng,dào le dōu nán shuō。
草玄经在,对花何闷孤寂。cǎo xuán jīng zài,duì huā hé mèn gū jì。

韩淲

宋信州上饶人,字仲止,号涧泉。韩元吉子。清高绝俗,恬于荣利。入仕不久即归,一意以吟咏为事。与同时赵蕃号章泉者并有诗名,时称二泉。有《涧泉日记》、《涧泉集》。 韩淲的作品>>

猜您喜欢

十四日

韩淲

梅花如雪满春山,元夕都来一日间。méi huā rú xuě mǎn chūn shān,yuán xī dōu lái yī rì jiān。
天以客寻诗句好,香随人与酒杯悭。tiān yǐ kè xún shī jù hǎo,xiāng suí rén yǔ jiǔ bēi qiān。

正月十七日

韩淲

春风吹我到云林,不为梅花着意深。chūn fēng chuī wǒ dào yún lín,bù wèi méi huā zhe yì shēn。
岁晚老身无著处,暗香随日动岚阴。suì wǎn lǎo shēn wú zhù chù,àn xiāng suí rì dòng lán yīn。

正月二十七日

韩淲

去年除夜吹山雨,湿尽梅花冷打门。qù nián chú yè chuī shān yǔ,shī jǐn méi huā lěng dǎ mén。
朝市如今小楼屋,只揩睡眼望前村。cháo shì rú jīn xiǎo lóu wū,zhǐ kāi shuì yǎn wàng qián cūn。

正月二十八日二首

韩淲

春寒不敢出篱门,且拨深炉暖酒樽。chūn hán bù gǎn chū lí mén,qiě bō shēn lú nuǎn jiǔ zūn。
见说梅花风打尽,冷清清地月黄昏。jiàn shuō méi huā fēng dǎ jǐn,lěng qīng qīng dì yuè huáng hūn。

正月二十八日二首

韩淲

随地挑成荠菜羹,只和淡水入瓶罂。suí dì tiāo chéng jì cài gēng,zhǐ hé dàn shuǐ rù píng yīng。
春风不负闲人腹,赢得勾勾饱后行。chūn fēng bù fù xián rén fù,yíng dé gōu gōu bǎo hòu xíng。

十七日

韩淲

犹存人物作中兴,世道休贪我独能。yóu cún rén wù zuò zhōng xīng,shì dào xiū tān wǒ dú néng。
不觉百年消折尽,嵇康宜早愧孙登。bù jué bǎi nián xiāo zhé jǐn,jī kāng yí zǎo kuì sūn dēng。

十七日

韩淲

世界无人作不成,几多奸宄暗经营。shì jiè wú rén zuò bù chéng,jǐ duō jiān guǐ àn jīng yíng。
寒来暑往痴迷过,消长盈虚理乱生。hán lái shǔ wǎng chī mí guò,xiāo zhǎng yíng xū lǐ luàn shēng。

二月晦日

韩淲

春风犹自雨能寒,破褐才除又觉单。chūn fēng yóu zì yǔ néng hán,pò hè cái chú yòu jué dān。
眼暗头昏书懒读,一庭幽草静相看。yǎn àn tóu hūn shū lǎn dú,yī tíng yōu cǎo jìng xiāng kàn。

二月晦日

韩淲

晚色吹云树外明,数枝遥见绿槐生。wǎn sè chuī yún shù wài míng,shù zhī yáo jiàn lǜ huái shēng。
谁人知我山中住,三月春阴涧水横。shuí rén zhī wǒ shān zhōng zhù,sān yuè chūn yīn jiàn shuǐ héng。

二月晦日

韩淲

不恨花阴日影迟,只愁风横雨狂时。bù hèn huā yīn rì yǐng chí,zhǐ chóu fēng héng yǔ kuáng shí。
梅梢叶底著青子,却忆繁香如故知。méi shāo yè dǐ zhù qīng zi,què yì fán xiāng rú gù zhī。

二月晦日

韩淲

绕屋青青总是山,每吟山色句还悭。rào wū qīng qīng zǒng shì shān,měi yín shān sè jù hái qiān。
乘闲着眼烟林外,物色分明见一斑。chéng xián zhe yǎn yān lín wài,wù sè fēn míng jiàn yī bān。

二月晦日

韩淲

燕子飞飞山鸟鸣,小轩痴坐倦能行。yàn zi fēi fēi shān niǎo míng,xiǎo xuān chī zuò juàn néng xíng。
推书试数平常事,亦向人间得此生。tuī shū shì shù píng cháng shì,yì xiàng rén jiān dé cǐ shēng。

二月晦日

韩淲

海棠初叶牡丹花,转觉衰颜一倍加。hǎi táng chū yè mǔ dān huā,zhuǎn jué shuāi yán yī bèi jiā。
徙倚阑干问芳信,姚黄魏紫已萌芽。xǐ yǐ lán gàn wèn fāng xìn,yáo huáng wèi zǐ yǐ méng yá。

二月晦日

韩淲

槿篱攲倒费撑支,沙岸常为野水欺。jǐn lí qī dào fèi chēng zhī,shā àn cháng wèi yě shuǐ qī。
幽事相关乃如此,几回虚过欲吟诗。yōu shì xiāng guān nǎi rú cǐ,jǐ huí xū guò yù yín shī。

次韵吴推官寒食

韩淲

今年风雨暗寒食,一夜垂垂直到明。jīn nián fēng yǔ àn hán shí,yī yè chuí chuí zhí dào míng。
原上子推将隐矣,从来此路少人行。yuán shàng zi tuī jiāng yǐn yǐ,cóng lái cǐ lù shǎo rén xíng。