古诗词

用前韵再和孙志举

苏轼

人众者胜天,天定亦胜人。rén zhòng zhě shèng tiān,tiān dìng yì shèng rén。
邓通岂不富,郭解安得贫。dèng tōng qǐ bù fù,guō jiě ān dé pín。
惊飞贺厦燕,走散入幕宾。jīng fēi hè shà yàn,zǒu sàn rù mù bīn。
醉眠中山酒,梦结南柯姻。zuì mián zhōng shān jiǔ,mèng jié nán kē yīn。
宠辱能几何,悲欢浩无垠。chǒng rǔ néng jǐ hé,bēi huān hào wú yín。
回视人间世,了无一事真。huí shì rén jiān shì,le wú yī shì zhēn。
洒扫古玉局,香火通帝闉。sǎ sǎo gǔ yù jú,xiāng huǒ tōng dì yīn。
我室思无邪,我堂德有邻。wǒ shì sī wú xié,wǒ táng dé yǒu lín。
所至为乡里,事贤友其仁。suǒ zhì wèi xiāng lǐ,shì xián yǒu qí rén。
之子富经术,蔚如井大春。zhī zi fù jīng shù,wèi rú jǐng dà chūn。
蜿蟺楚南极,淑气生此民。wān shàn chǔ nán jí,shū qì shēng cǐ mín。
唱高和自寡,非我谁当亲。chàng gāo hé zì guǎ,fēi wǒ shuí dāng qīn。
譬彼嶰谷竹,剪裁待伶伦。pì bǐ xiè gǔ zhú,jiǎn cái dài líng lún。
俗学吁可鄙,纸缯配刍银。sú xué xū kě bǐ,zhǐ zēng pèi chú yín。
聊将调痴鬼,亦复争华新。liáo jiāng diào chī guǐ,yì fù zhēng huá xīn。
愿子事笃实,浮言扫谵谆。yuàn zi shì dǔ shí,fú yán sǎo zhān zhūn。
穷通付造物,得丧理本均。qióng tōng fù zào wù,dé sàng lǐ běn jūn。
期子如太仓,会当发陈陈。qī zi rú tài cāng,huì dāng fā chén chén。
苏轼

苏轼

苏轼(1037-1101),北宋文学家、书画家、美食家。字子瞻,号东坡居士。汉族,四川人,葬于颍昌(今河南省平顶山市郏县)。一生仕途坎坷,学识渊博,天资极高,诗文书画皆精。其文汪洋恣肆,明白畅达,与欧阳修并称欧苏,为“唐宋八大家”之一;诗清新豪健,善用夸张、比喻,艺术表现独具风格,与黄庭坚并称苏黄;词开豪放一派,对后世有巨大影响,与辛弃疾并称苏辛;书法擅长行书、楷书,能自创新意,用笔丰腴跌宕,有天真烂漫之趣,与黄庭坚、米芾、蔡襄并称宋四家;画学文同,论画主张神似,提倡“士人画”。著有《苏东坡全集》和《东坡乐府》等。 苏轼的作品>>

猜您喜欢

次天字韵答岑岩起

苏轼

一声清跸雾开天,百辟心庄岂貌虔。yī shēng qīng bì wù kāi tiān,bǎi pì xīn zhuāng qǐ mào qián。
回顾惊君珠玉侧,同升愧我秕糠前。huí gù jīng jūn zhū yù cè,tóng shēng kuì wǒ bǐ kāng qián。
徘徊月色留坛影,缥缈松香泛蜡烟。pái huái yuè sè liú tán yǐng,piāo miǎo sōng xiāng fàn là yān。
莫叹郎潜生白发,圣朝求旧鄙鸢肩。mò tàn láng qián shēng bái fā,shèng cháo qiú jiù bǐ yuān jiān。

次韵蒋颖叔二首其一扈从景灵宫

苏轼

道人幽梦晓初还,已觉笙箫下月坛。dào rén yōu mèng xiǎo chū hái,yǐ jué shēng xiāo xià yuè tán。
风伯前驱清宿雾,祝融骖乘破朝寒。fēng bó qián qū qīng sù wù,zhù róng cān chéng pò cháo hán。
英姿连璧从多士,妙句锵金和八銮。yīng zī lián bì cóng duō shì,miào jù qiāng jīn hé bā luán。
已向词臣得颇、牧,路人莫作老儒看。yǐ xiàng cí chén dé pǒ mù,lù rén mò zuò lǎo rú kàn。

程德孺惠海中柏石,兼辱佳篇,辄复和谢

苏轼

岚薰瘴染却敷腴,笑饮贪泉独继吴。lán xūn zhàng rǎn què fū yú,xiào yǐn tān quán dú jì wú。
未欲连车收薏苡,肯教沉网取珊瑚。wèi yù lián chē shōu yì yǐ,kěn jiào chén wǎng qǔ shān hú。
不知庾岭三年别,收得曹溪一滴无。bù zhī yǔ lǐng sān nián bié,shōu dé cáo xī yī dī wú。
但指庭前双柏石,要予临老识方壶。dàn zhǐ tíng qián shuāng bǎi shí,yào yǔ lín lǎo shí fāng hú。

次秦少游韵赠姚安世

苏轼

帝城如海欲寻难,肯舍渔舟到杏坛。dì chéng rú hǎi yù xún nán,kěn shě yú zhōu dào xìng tán。
剥啄扣君容膝户,巍峨笑我切云冠。bō zhuó kòu jūn róng xī hù,wēi é xiào wǒ qiè yún guān。
问羊独怪初平在,牧豕应同德曜看。wèn yáng dú guài chū píng zài,mù shǐ yīng tóng dé yào kàn。
肯把《参同》较同异,小窗相对为研丹。kěn bǎ cān tóng jiào tóng yì,xiǎo chuāng xiāng duì wèi yán dān。

次韵王晋卿奉诏押高丽宴射

苏轼

北苑传呼陛楯郎,东夷初识令君香。běi yuàn chuán hū bì dùn láng,dōng yí chū shí lìng jūn xiāng。
天山自可三箭取,海国何劳一苇杭。tiān shān zì kě sān jiàn qǔ,hǎi guó hé láo yī wěi háng。
宣劝不辞金碗侧,醉归争看玉鞭长。xuān quàn bù cí jīn wǎn cè,zuì guī zhēng kàn yù biān zhǎng。
锦囊诗草勤收拾,莫遣鸡林得夜光。jǐn náng shī cǎo qín shōu shí,mò qiǎn jī lín dé yè guāng。

次韵颖叔观灯

苏轼

安西老守是禅僧,到处应然无尽灯。ān xī lǎo shǒu shì chán sēng,dào chù yīng rán wú jǐn dēng。
永夜出游从万骑,诸羌入看拥千层。yǒng yè chū yóu cóng wàn qí,zhū qiāng rù kàn yōng qiān céng。
便因行乐令投甲,不用防秋更打冰。biàn yīn xíng lè lìng tóu jiǎ,bù yòng fáng qiū gèng dǎ bīng。
振旅归来还侍宴,十分宣劝恐难胜。zhèn lǚ guī lái hái shì yàn,shí fēn xuān quàn kǒng nán shèng。

吕与叔学士挽词

苏轼

言中谋猷行中经,关西人物数清英。yán zhōng móu yóu xíng zhōng jīng,guān xī rén wù shù qīng yīng。
欲过叔度留终日,未识鲁山空此生。yù guò shū dù liú zhōng rì,wèi shí lǔ shān kōng cǐ shēng。
议论凋零三益友,功名分付二难兄。yì lùn diāo líng sān yì yǒu,gōng míng fēn fù èr nán xiōng。
老来尚有忧时叹,此涕无从何处倾。lǎo lái shàng yǒu yōu shí tàn,cǐ tì wú cóng hé chù qīng。

表弟程德孺生日

苏轼

仗下千官散紫庭,微闻偶语说苏、程。zhàng xià qiān guān sàn zǐ tíng,wēi wén ǒu yǔ shuō sū chéng。
长身自昔传甥舅,寿骨遥知是弟兄。zhǎng shēn zì xī chuán shēng jiù,shòu gǔ yáo zhī shì dì xiōng。
曾活万人宁望报,只求五亩却归耕。céng huó wàn rén níng wàng bào,zhǐ qiú wǔ mǔ què guī gēng。
四朝遗老凋零尽,鹤发他年几个迎。sì cháo yí lǎo diāo líng jǐn,hè fā tā nián jǐ gè yíng。

和钱穆父送别并求顿递酒

苏轼

联镳接武两长身,鹓鹭行中笑语亲。lián biāo jiē wǔ liǎng zhǎng shēn,yuān lù xíng zhōng xiào yǔ qīn。
九子羡君门户壮,八州怜我往来频。jiǔ zi xiàn jūn mén hù zhuàng,bā zhōu lián wǒ wǎng lái pín。
伫闻东府开宾阁,便乞西湖洗塞尘。zhù wén dōng fǔ kāi bīn gé,biàn qǐ xī hú xǐ sāi chén。
更向青齐觅消息,要知从事是何人。gèng xiàng qīng qí mì xiāo xī,yào zhī cóng shì shì hé rén。

次韵曾仲锡承议食蜜渍生荔支

苏轼

代北寒齑捣韭萍,奇苞零落似晨星。dài běi hán jī dǎo jiǔ píng,qí bāo líng luò shì chén xīng。
逢盐久已成枯腊,得蜜犹疑是薄刑。féng yán jiǔ yǐ chéng kū là,dé mì yóu yí shì báo xíng。
欲就左慈求拄杖,便随李白跨沧溟。yù jiù zuǒ cí qiú zhǔ zhàng,biàn suí lǐ bái kuà cāng míng。
攀条与立新名字,儿女称呼恐不经。pān tiáo yǔ lì xīn míng zì,ér nǚ chēng hū kǒng bù jīng。

再次韵曾仲锡荔支

苏轼

柳花著水万浮萍,荔实周天两岁星。liǔ huā zhù shuǐ wàn fú píng,lì shí zhōu tiān liǎng suì xīng。
本自玉肌非鹄浴,至今丹壳似猩刑。běn zì yù jī fēi gǔ yù,zhì jīn dān ké shì xīng xíng。
侍郎赋咏穷三峡,妃子烟尘动四溟。shì láng fù yǒng qióng sān xiá,fēi zi yān chén dòng sì míng。
莫遣诗人说功过,且随香草附《骚经》。mò qiǎn shī rén shuō gōng guò,qiě suí xiāng cǎo fù sāo jīng。

次韵滕大夫三首雪浪石二

苏轼

我顷三章乞越州,欲寻万壑看交流。wǒ qǐng sān zhāng qǐ yuè zhōu,yù xún wàn hè kàn jiāo liú。
且凭造物开山骨,已见天吴出浪头。qiě píng zào wù kāi shān gǔ,yǐ jiàn tiān wú chū làng tóu。
履道凿池虽可致,玉川卷地若为收。lǚ dào záo chí suī kě zhì,yù chuān juǎn dì ruò wèi shōu。
洛阳泉石今谁主?luò yáng quán shí jīn shuí zhǔ?
莫学痴人李与牛。mò xué chī rén lǐ yǔ niú。

次韵滕大夫三首雪浪石二

苏轼

壁立孤峰倚砚长,共疑沉水得顽苍。bì lì gū fēng yǐ yàn zhǎng,gòng yí chén shuǐ dé wán cāng。
欲随楚客纫兰佩,谁信吴儿是木肠。yù suí chǔ kè rèn lán pèi,shuí xìn wú ér shì mù cháng。
山下曾逢化松石,玉中还有辟邪香。shān xià céng féng huà sōng shí,yù zhōng hái yǒu pì xié xiāng。
早知百和俱灰烬,未信人言弱胜刚。zǎo zhī bǎi hé jù huī jìn,wèi xìn rén yán ruò shèng gāng。

次韵刘焘抚勾蜜渍荔支

苏轼

时新满座闻名字,别久何人记色香。shí xīn mǎn zuò wén míng zì,bié jiǔ hé rén jì sè xiāng。
叶似杨梅蒸雾雨,花如卢橘傲风霜。yè shì yáng méi zhēng wù yǔ,huā rú lú jú ào fēng shuāng。
每怜莼菜下盐豉,肯与葡萄压酒浆。měi lián chún cài xià yán shì,kěn yǔ pú táo yā jiǔ jiāng。
回首惊尘卷飞雪,诗情真合与君尝。huí shǒu jīng chén juǎn fēi xuě,shī qíng zhēn hé yǔ jūn cháng。

次韵曾仲锡元日见寄

苏轼

萧索东风两鬓华,年年幡胜剪宫花。xiāo suǒ dōng fēng liǎng bìn huá,nián nián fān shèng jiǎn gōng huā。
愁闻塞曲吹芦管,喜见春盘得蓼芽。chóu wén sāi qū chuī lú guǎn,xǐ jiàn chūn pán dé liǎo yá。
吾国旧供云泽米,君家新致雪坑茶。wú guó jiù gōng yún zé mǐ,jūn jiā xīn zhì xuě kēng chá。
燕南异事真堪纪,三寸黄柑擘永嘉。yàn nán yì shì zhēn kān jì,sān cùn huáng gān bāi yǒng jiā。