古诗词

雷逸老以仿石鼓文见遗因呈祭酒吴公

梅尧臣

石鼓作自周宣王,宣王发愤蒐岐阳。shí gǔ zuò zì zhōu xuān wáng,xuān wáng fā fèn sōu qí yáng。
我车我马攻既良,射夫其同弓矢张。wǒ chē wǒ mǎ gōng jì liáng,shè fū qí tóng gōng shǐ zhāng。
舫舟又渔鱄鱮鲂,何以贯之维柳杨。fǎng zhōu yòu yú zhuān xù fáng,hé yǐ guàn zhī wéi liǔ yáng。
从官执笔言成章,书在鼓腰镌刻臧。cóng guān zhí bǐ yán chéng zhāng,shū zài gǔ yāo juān kè zāng。
历秦汉魏下及唐,无人着眼来形相。lì qín hàn wèi xià jí táng,wú rén zhe yǎn lái xíng xiāng。
村童戏坐老死丧,世复一世如鸟翔。cūn tóng xì zuò lǎo sǐ sàng,shì fù yī shì rú niǎo xiáng。
唯闻元和韩侍郎,始得纸本歌且详。wéi wén yuán hé hán shì láng,shǐ dé zhǐ běn gē qiě xiáng。
欲以毡苞归上庠,大官媕阿驼肯将。yù yǐ zhān bāo guī shàng xiáng,dà guān ān ā tuó kěn jiāng。
传至我朝一鼓亡,九鼓缺剥文失行。chuán zhì wǒ cháo yī gǔ wáng,jiǔ gǔ quē bō wén shī xíng。
近人偶见安碓床,亡鼓作臼刳中央。jìn rén ǒu jiàn ān duì chuáng,wáng gǔ zuò jiù kū zhōng yāng。
心喜遗篆犹在傍,以臼易臼庸何伤。xīn xǐ yí zhuàn yóu zài bàng,yǐ jiù yì jiù yōng hé shāng。
以石补空恐舂梁,神物会合居一方。yǐ shí bǔ kōng kǒng chōng liáng,shén wù huì hé jū yī fāng。
雷氏有子胡而长,日模月仿志暮强。léi shì yǒu zi hú ér zhǎng,rì mó yuè fǎng zhì mù qiáng。
聚完辨舛经星霜,四百六十飞凤皇。jù wán biàn chuǎn jīng xīng shuāng,sì bǎi liù shí fēi fèng huáng。
书成大轴绿锦装,偏斜曲直筋肯藏。shū chéng dà zhóu lǜ jǐn zhuāng,piān xié qū zhí jīn kěn cáng。
携之谒我巧趋跄,我无别识心彷徨。xié zhī yè wǒ qiǎo qū qiāng,wǒ wú bié shí xīn páng huáng。
虽与乃父非故乡,少与乃父同杯觞。suī yǔ nǎi fù fēi gù xiāng,shǎo yǔ nǎi fù tóng bēi shāng。
老向太学鬓已苍,乐子好古亲缣箱。lǎo xiàng tài xué bìn yǐ cāng,lè zi hǎo gǔ qīn jiān xiāng。
谁能千载师史仓,勤此冷淡何肝肠。shuí néng qiān zài shī shǐ cāng,qín cǐ lěng dàn hé gān cháng。
而今祭酒裨圣皇,五经新石立两廊。ér jīn jì jiǔ bì shèng huáng,wǔ jīng xīn shí lì liǎng láng。
我欲效韩非痴狂,载致出关无所障。wǒ yù xiào hán fēi chī kuáng,zài zhì chū guān wú suǒ zhàng。
至宝宜列孔子堂,固胜朽版堆屋墙。zhì bǎo yí liè kǒng zi táng,gù shèng xiǔ bǎn duī wū qiáng。
然须雷生往度量,登车裹护今相当。rán xū léi shēng wǎng dù liàng,dēng chē guǒ hù jīn xiāng dāng。
诚非急务烦纪纲,太平得有朝廷光。chéng fēi jí wù fán jì gāng,tài píng dé yǒu cháo tíng guāng。
山水大字辇已尝,于此岂不同秕糠。shān shuǐ dà zì niǎn yǐ cháng,yú cǐ qǐ bù tóng bǐ kāng。
海隅异兽乘舟航,连日道路费刍粮。hǎi yú yì shòu chéng zhōu háng,lián rì dào lù fèi chú liáng。
又与兹器殊柔刚,感慨作诗聊激昂。yòu yǔ zī qì shū róu gāng,gǎn kǎi zuò shī liáo jī áng。
愿因谏疏投皂囊,夜观奎壁正吐芒。yuàn yīn jiàn shū tóu zào náng,yè guān kuí bì zhèng tǔ máng。
天有河鼓亦焜煌,持比负鼎干成汤。tiān yǒu hé gǔ yì kūn huáng,chí bǐ fù dǐng gàn chéng tāng。
梅尧臣

梅尧臣

梅尧臣(1002~1060)字圣俞,世称宛陵先生,北宋著名现实主义诗人。汉族,宣州宣城(今属安徽)人。宣城古称宛陵,世称宛陵先生。初试不第,以荫补河南主簿。50岁后,于皇祐三年(1051)始得宋仁宗召试,赐同进士出身,为太常博士。以欧阳修荐,为国子监直讲,累迁尚书都官员外郎,故世称“梅直讲”、“梅都官”。曾参与编撰《新唐书》,并为《孙子兵法》作注,所注为孙子十家著(或十一家著)之一。有《宛陵先生集》60卷,有《四部丛刊》影明刊本等。词存二首。 梅尧臣的作品>>

猜您喜欢

暮雪

梅尧臣

暮雪止复落,暗积如避人。mù xuě zhǐ fù luò,àn jī rú bì rén。
平明视庭中,物物各已新。píng míng shì tíng zhōng,wù wù gè yǐ xīn。
草木一变妍,枯槁忘其真。cǎo mù yī biàn yán,kū gǎo wàng qí zhēn。
随风来无迹,高下得以均。suí fēng lái wú jì,gāo xià dé yǐ jūn。
采薇歌卒章,霏霏沾车轮。cǎi wēi gē zú zhāng,fēi fēi zhān chē lún。
今岂无是作,劳苦不足陈。jīn qǐ wú shì zuò,láo kǔ bù zú chén。

雪中通判家饮回

梅尧臣

朔风声满枯桑枝,阴云不定蛟龙归。shuò fēng shēng mǎn kū sāng zhī,yīn yún bù dìng jiāo lóng guī。
冻禽聚立高树时,密云万里增寒威。dòng qín jù lì gāo shù shí,mì yún wàn lǐ zēng hán wēi。
访君留连举酒卮,胡琴奏罢欢已微。fǎng jūn liú lián jǔ jiǔ zhī,hú qín zòu bà huān yǐ wēi。
小驹跨去没四蹄,飘花凌乱沾人衣。xiǎo jū kuà qù méi sì tí,piāo huā líng luàn zhān rén yī。
醉目远望天地迷,何暇更问孤鸿飞。zuì mù yuǎn wàng tiān dì mí,hé xiá gèng wèn gū hóng fēi。
茅屋岂无单且饥,平明共贺麦陇肥。máo wū qǐ wú dān qiě jī,píng míng gòng hè mài lǒng féi。

近有谢师厚寄襄阳柑子乃吴人所谓绿橘耳今王德言遗姑苏者十枚此真物也因以诗答

梅尧臣

荆州持大橘,亦自名黄柑。jīng zhōu chí dà jú,yì zì míng huáng gān。
忽得洞庭美,气味何可参。hū dé dòng tíng měi,qì wèi hé kě cān。
遂生吴洲思,恨不羽翼南。suì shēng wú zhōu sī,hèn bù yǔ yì nán。

运使刘察院因按历归西京拜省

梅尧臣

在昔志四海,所遇非一途。zài xī zhì sì hǎi,suǒ yù fēi yī tú。
朝以言悟主,夕即被金朱。cháo yǐ yán wù zhǔ,xī jí bèi jīn zhū。
于兹亦未几,用直升云衢。yú zī yì wèi jǐ,yòng zhí shēng yún qú。
台分东西属,御史从子除。tái fēn dōng xī shǔ,yù shǐ cóng zi chú。
天马日千里,岂并局促驹。tiān mǎ rì qiān lǐ,qǐ bìng jú cù jū。
朔北遏乱萌,褒嘉赐玺书。shuò běi è luàn méng,bāo jiā cì xǐ shū。
乃衣汉使绣,威誉倾国都。nǎi yī hàn shǐ xiù,wēi yù qīng guó dōu。
借问世上荣,万国与此殊。jiè wèn shì shàng róng,wàn guó yǔ cǐ shū。
明朝归洛阳,聊且饯高车。míng cháo guī luò yáng,liáo qiě jiàn gāo chē。
亭堠况非远,春郊无疾驱。tíng hòu kuàng fēi yuǎn,chūn jiāo wú jí qū。

余之亲家有女子能点酥为诗并花果麟凤等物一皆妙绝其家持以为岁日辛盘之助余丧偶儿女服未除不作岁因转赠通判通判有诗见答故走笔酬之

梅尧臣

剪竹缠金大于掌,红缕龟纹挑作网。jiǎn zhú chán jīn dà yú zhǎng,hóng lǚ guī wén tiāo zuò wǎng。
琼酥点出探春诗,玉刻小书题在榜。qióng sū diǎn chū tàn chūn shī,yù kè xiǎo shū tí zài bǎng。
名花杂果能眩真,祥兽珍禽得非广。míng huā zá guǒ néng xuàn zhēn,xiáng shòu zhēn qín dé fēi guǎng。
礧落男儿不足为,女工馀思聊可赏。léi luò nán ér bù zú wèi,nǚ gōng yú sī liáo kě shǎng。

元日

梅尧臣

昔遇风雪时,孤舟泊吴埭。xī yù fēng xuě shí,gū zhōu pō wú dài。
江潮未应浦,尽室坐相对。jiāng cháo wèi yīng pǔ,jǐn shì zuò xiāng duì。
行庖得海物,咸酸何琐碎。xíng páo dé hǎi wù,xián suān hé suǒ suì。
久作北州人,食此欣已再。jiǔ zuò běi zhōu rén,shí cǐ xīn yǐ zài。
是时值新岁,庆拜乃唯内。shì shí zhí xīn suì,qìng bài nǎi wéi nèi。
草率具盘餐,约略施粉黛。cǎo lǜ jù pán cān,yuē lüè shī fěn dài。
举杯更献酬,各尔祝鲐背。jǔ bēi gèng xiàn chóu,gè ěr zhù tái bèi。
咀橘齿病酸,目已惊老态。jǔ jú chǐ bìng suān,mù yǐ jīng lǎo tài。
岂意未几年,中路苦失配。qǐ yì wèi jǐ nián,zhōng lù kǔ shī pèi。
嘉辰众所喜,悲泪我何耐。jiā chén zhòng suǒ xǐ,bēi lèi wǒ hé nài。
曩欢今已哀,日月不可赖。nǎng huān jīn yǐ āi,rì yuè bù kě lài。
前视四十春,空期此身在。qián shì sì shí chūn,kōng qī cǐ shēn zài。
世事都厌闻,读书未忍退。shì shì dōu yàn wén,dú shū wèi rěn tuì。
过目虽已忘,宁舍心久爱。guò mù suī yǐ wàng,níng shě xīn jiǔ ài。
何当往京口,竹里剪荒秽。hé dāng wǎng jīng kǒu,zhú lǐ jiǎn huāng huì。
行歌乐暮节,薪菽甘自刈。xíng gē lè mù jié,xīn shū gān zì yì。

通判遗新柳

梅尧臣

园柳发新荑,官居雪尚壅。yuán liǔ fā xīn tí,guān jū xuě shàng yōng。
君喜持报春,衰意非旧勇。jūn xǐ chí bào chūn,shuāi yì fēi jiù yǒng。
芳菲即可插,余发惭种种。fāng fēi jí kě chā,yú fā cán zhǒng zhǒng。

送孙曼卿锁厅赴举

梅尧臣

旧果岂非好,截树接新枝。jiù guǒ qǐ fēi hǎo,jié shù jiē xīn zhī。
欲变明年花,曾不根本移。yù biàn míng nián huā,céng bù gēn běn yí。
屈彼自然性,曰兹山木卑。qū bǐ zì rán xìng,yuē zī shān mù bēi。
子才实艳富,久为人所推。zi cái shí yàn fù,jiǔ wèi rén suǒ tuī。
固当升高科,我送作此诗。gù dāng shēng gāo kē,wǒ sòng zuò cǐ shī。

依韵和刘察院送客回过潩水马上有作

梅尧臣

车骑踏春堤,翛然思如濯。chē qí tà chūn dī,xiāo rán sī rú zhuó。
望骢人自避,解冻鱼方乐。wàng cōng rén zì bì,jiě dòng yú fāng lè。
拿流古树根,跨岸枯薪彴。ná liú gǔ shù gēn,kuà àn kū xīn zhuó。
烟云淡淡天,嫩绿生丛薄。yān yún dàn dàn tiān,nèn lǜ shēng cóng báo。

不知梦

梅尧臣

梦中不知梦,但谓平常时。mèng zhōng bù zhī mèng,dàn wèi píng cháng shí。
相与共笑言,焉问久别离。xiāng yǔ gòng xiào yán,yān wèn jiǔ bié lí。
有赠若有得,及觉已失之。yǒu zèng ruò yǒu dé,jí jué yǐ shī zhī。
人生在世间,何异梦寐为。rén shēng zài shì jiān,hé yì mèng mèi wèi。

郏城道中

梅尧臣

行行溪水边,镜碧不可唾。xíng xíng xī shuǐ biān,jìng bì bù kě tuò。
安知有沫流,草木多偃卧。ān zhī yǒu mò liú,cǎo mù duō yǎn wò。
潭鸟瞥复没,滩沙净如簸。tán niǎo piē fù méi,tān shā jìng rú bǒ。
不独荆州民,居险颈瘿大。bù dú jīng zhōu mín,jū xiǎn jǐng yǐng dà。

春鸠

梅尧臣

鸣鸠识阴晦,聒聒雌逐雄。míng jiū shí yīn huì,guā guā cí zhú xióng。
鹊巢汝得共,可蔽雨与风。què cháo rǔ dé gòng,kě bì yǔ yǔ fēng。
春物况不晚,杏萼已半红。chūn wù kuàng bù wǎn,xìng è yǐ bàn hóng。
试看池馆间,燕雀随西东。shì kàn chí guǎn jiān,yàn què suí xī dōng。

留别汝守王待制仲仪

梅尧臣

来时柳未芽,去见杏吐萼。lái shí liǔ wèi yá,qù jiàn xìng tǔ è。
相欢无几日,节候已非昨。xiāng huān wú jǐ rì,jié hòu yǐ fēi zuó。
邂逅二十年,三遇三暌索。xiè hòu èr shí nián,sān yù sān kuí suǒ。
会合信难常,焉用计疏数。huì hé xìn nán cháng,yān yòng jì shū shù。

梦觉

梅尧臣

夕梦多梦之,觉来遂成忆。xī mèng duō mèng zhī,jué lái suì chéng yì。
忆子生平时,事往无一得。yì zi shēng píng shí,shì wǎng wú yī dé。
信若此梦寐,岂不见颜色。xìn ruò cǐ mèng mèi,qǐ bù jiàn yán sè。
复存来告言,言虚音匪默。fù cún lái gào yán,yán xū yīn fěi mò。
是觉曷为真,觉梦可以惑。shì jué hé wèi zhēn,jué mèng kě yǐ huò。

汝州

梅尧臣

主人少听我,为言风土殊。zhǔ rén shǎo tīng wǒ,wèi yán fēng tǔ shū。
美哉面有颡,生此颈若壶。měi zāi miàn yǒu sǎng,shēng cǐ jǐng ruò hú。
噫号无冬夏,岁祷无嗟吁。yī hào wú dōng xià,suì dǎo wú jiē xū。
只怜郡池上,不异山林居。zhǐ lián jùn chí shàng,bù yì shān lín jū。