古诗词

雷逸老以仿石鼓文见遗因呈祭酒吴公

梅尧臣

石鼓作自周宣王,宣王发愤蒐岐阳。shí gǔ zuò zì zhōu xuān wáng,xuān wáng fā fèn sōu qí yáng。
我车我马攻既良,射夫其同弓矢张。wǒ chē wǒ mǎ gōng jì liáng,shè fū qí tóng gōng shǐ zhāng。
舫舟又渔鱄鱮鲂,何以贯之维柳杨。fǎng zhōu yòu yú zhuān xù fáng,hé yǐ guàn zhī wéi liǔ yáng。
从官执笔言成章,书在鼓腰镌刻臧。cóng guān zhí bǐ yán chéng zhāng,shū zài gǔ yāo juān kè zāng。
历秦汉魏下及唐,无人着眼来形相。lì qín hàn wèi xià jí táng,wú rén zhe yǎn lái xíng xiāng。
村童戏坐老死丧,世复一世如鸟翔。cūn tóng xì zuò lǎo sǐ sàng,shì fù yī shì rú niǎo xiáng。
唯闻元和韩侍郎,始得纸本歌且详。wéi wén yuán hé hán shì láng,shǐ dé zhǐ běn gē qiě xiáng。
欲以毡苞归上庠,大官媕阿驼肯将。yù yǐ zhān bāo guī shàng xiáng,dà guān ān ā tuó kěn jiāng。
传至我朝一鼓亡,九鼓缺剥文失行。chuán zhì wǒ cháo yī gǔ wáng,jiǔ gǔ quē bō wén shī xíng。
近人偶见安碓床,亡鼓作臼刳中央。jìn rén ǒu jiàn ān duì chuáng,wáng gǔ zuò jiù kū zhōng yāng。
心喜遗篆犹在傍,以臼易臼庸何伤。xīn xǐ yí zhuàn yóu zài bàng,yǐ jiù yì jiù yōng hé shāng。
以石补空恐舂梁,神物会合居一方。yǐ shí bǔ kōng kǒng chōng liáng,shén wù huì hé jū yī fāng。
雷氏有子胡而长,日模月仿志暮强。léi shì yǒu zi hú ér zhǎng,rì mó yuè fǎng zhì mù qiáng。
聚完辨舛经星霜,四百六十飞凤皇。jù wán biàn chuǎn jīng xīng shuāng,sì bǎi liù shí fēi fèng huáng。
书成大轴绿锦装,偏斜曲直筋肯藏。shū chéng dà zhóu lǜ jǐn zhuāng,piān xié qū zhí jīn kěn cáng。
携之谒我巧趋跄,我无别识心彷徨。xié zhī yè wǒ qiǎo qū qiāng,wǒ wú bié shí xīn páng huáng。
虽与乃父非故乡,少与乃父同杯觞。suī yǔ nǎi fù fēi gù xiāng,shǎo yǔ nǎi fù tóng bēi shāng。
老向太学鬓已苍,乐子好古亲缣箱。lǎo xiàng tài xué bìn yǐ cāng,lè zi hǎo gǔ qīn jiān xiāng。
谁能千载师史仓,勤此冷淡何肝肠。shuí néng qiān zài shī shǐ cāng,qín cǐ lěng dàn hé gān cháng。
而今祭酒裨圣皇,五经新石立两廊。ér jīn jì jiǔ bì shèng huáng,wǔ jīng xīn shí lì liǎng láng。
我欲效韩非痴狂,载致出关无所障。wǒ yù xiào hán fēi chī kuáng,zài zhì chū guān wú suǒ zhàng。
至宝宜列孔子堂,固胜朽版堆屋墙。zhì bǎo yí liè kǒng zi táng,gù shèng xiǔ bǎn duī wū qiáng。
然须雷生往度量,登车裹护今相当。rán xū léi shēng wǎng dù liàng,dēng chē guǒ hù jīn xiāng dāng。
诚非急务烦纪纲,太平得有朝廷光。chéng fēi jí wù fán jì gāng,tài píng dé yǒu cháo tíng guāng。
山水大字辇已尝,于此岂不同秕糠。shān shuǐ dà zì niǎn yǐ cháng,yú cǐ qǐ bù tóng bǐ kāng。
海隅异兽乘舟航,连日道路费刍粮。hǎi yú yì shòu chéng zhōu háng,lián rì dào lù fèi chú liáng。
又与兹器殊柔刚,感慨作诗聊激昂。yòu yǔ zī qì shū róu gāng,gǎn kǎi zuò shī liáo jī áng。
愿因谏疏投皂囊,夜观奎壁正吐芒。yuàn yīn jiàn shū tóu zào náng,yè guān kuí bì zhèng tǔ máng。
天有河鼓亦焜煌,持比负鼎干成汤。tiān yǒu hé gǔ yì kūn huáng,chí bǐ fù dǐng gàn chéng tāng。
梅尧臣

梅尧臣

梅尧臣(1002~1060)字圣俞,世称宛陵先生,北宋著名现实主义诗人。汉族,宣州宣城(今属安徽)人。宣城古称宛陵,世称宛陵先生。初试不第,以荫补河南主簿。50岁后,于皇祐三年(1051)始得宋仁宗召试,赐同进士出身,为太常博士。以欧阳修荐,为国子监直讲,累迁尚书都官员外郎,故世称“梅直讲”、“梅都官”。曾参与编撰《新唐书》,并为《孙子兵法》作注,所注为孙子十家著(或十一家著)之一。有《宛陵先生集》60卷,有《四部丛刊》影明刊本等。词存二首。 梅尧臣的作品>>

猜您喜欢

蔡河阻浅

梅尧臣

陆乏百钧驼,水假孤艇进。lù fá bǎi jūn tuó,shuǐ jiǎ gū tǐng jìn。
颍苦湾滩长,曲折剧篆印。yǐng kǔ wān tān zhǎng,qū zhé jù zhuàn yìn。
蔡方阻浅涸,寸步出悭吝。cài fāng zǔ qiǎn hé,cùn bù chū qiān lìn。
胶舟看在前,暗碛疑难慎。jiāo zhōu kàn zài qián,àn qì yí nán shèn。
谁能使奡荡,空自思禹浚。shuí néng shǐ ào dàng,kōng zì sī yǔ jùn。
丈夫少壮时,必在驰驵骏。zhàng fū shǎo zhuàng shí,bì zài chí zǎng jùn。

黄驳

梅尧臣

维舟饭孤村,隔岸见黄驳。wéi zhōu fàn gū cūn,gé àn jiàn huáng bó。
瘦牧正苦饥,疮鸟复下啄。shòu mù zhèng kǔ jī,chuāng niǎo fù xià zhuó。
闵心无柘弹,投块徒自数。mǐn xīn wú zhè dàn,tóu kuài tú zì shù。
力小不能中,汗颜惭且渥。lì xiǎo bù néng zhōng,hàn yán cán qiě wò。

入泽王河口

梅尧臣

远水路已别,古汊未穷源。yuǎn shuǐ lù yǐ bié,gǔ chà wèi qióng yuán。
定知前山雨,瀑泳至且浑。dìng zhī qián shān yǔ,pù yǒng zhì qiě hún。
暗生秋草下,稍复夏潦痕。àn shēng qiū cǎo xià,shāo fù xià lǎo hén。
更去待月上,犹应可到门。gèng qù dài yuè shàng,yóu yīng kě dào mén。

西华逢李令子翼

梅尧臣

适从颍水归,道逢西华长。shì cóng yǐng shuǐ guī,dào féng xī huá zhǎng。
不见二十年,颜须我非曩。bù jiàn èr shí nián,yán xū wǒ fēi nǎng。
君问洛阳日,旧友多泉壤。jūn wèn luò yáng rì,jiù yǒu duō quán rǎng。
更别如前时,应复少吾党。gèng bié rú qián shí,yīng fù shǎo wú dǎng。

合流值雨与曹光道饮

梅尧臣

秋风嚎衰林,秋雨阻归客。qiū fēng háo shuāi lín,qiū yǔ zǔ guī kè。
赖有故时交,举杯聊岸帻。lài yǒu gù shí jiāo,jǔ bēi liáo àn zé。
谈兵与论文,曾不涉陈迹。tán bīng yǔ lùn wén,céng bù shè chén jì。
必竟无所施,醉去思泉石。bì jìng wú suǒ shī,zuì qù sī quán shí。

寄送谢师厚馀姚宰

梅尧臣

我从淮上归,君向海澨去。wǒ cóng huái shàng guī,jūn xiàng hǎi shì qù。
安知无几舍,邂逅不相遇。ān zhī wú jǐ shě,xiè hòu bù xiāng yù。
颇知飞空云,到月不得附。pǒ zhī fēi kōng yún,dào yuè bù dé fù。
月行既不留,云亦值风故。yuè xíng jì bù liú,yún yì zhí fēng gù。
诚知会合难,岂是忘所赴。chéng zhī huì hé nán,qǐ shì wàng suǒ fù。
我虽蹑新屩,心不舍旧屦。wǒ suī niè xīn juē,xīn bù shě jiù jù。
谁谓若世人,食瓜思弃瓠。shuí wèi ruò shì rén,shí guā sī qì hù。
君南我赴北,日见阳雁度。jūn nán wǒ fù běi,rì jiàn yáng yàn dù。
兹欲远寄音,雁行高且鹜。zī yù yuǎn jì yīn,yàn xíng gāo qiě wù。
但诵金石言,于时傥无忤。dàn sòng jīn shí yán,yú shí tǎng wú wǔ。

阳翟县城凝嵩亭

梅尧臣

西北望嵩色,忆上大室时。xī běi wàng sōng sè,yì shàng dà shì shí。
陟彼已不浅,坐此安能知。zhì bǐ yǐ bù qiǎn,zuò cǐ ān néng zhī。
今谁绝壁下,但见前峰危。jīn shuí jué bì xià,dàn jiàn qián fēng wēi。
正与曩未异,目存迹焉追。zhèng yǔ nǎng wèi yì,mù cún jì yān zhuī。

王仲仪寄斗茶

梅尧臣

白乳叶家春,铢两直钱万。bái rǔ yè jiā chūn,zhū liǎng zhí qián wàn。
资之石泉味,特以阳芽嫩。zī zhī shí quán wèi,tè yǐ yáng yá nèn。
宜言难购多,串片大可寸。yí yán nán gòu duō,chuàn piàn dà kě cùn。
谬为识别人,予生固无恨。miù wèi shí bié rén,yǔ shēng gù wú hèn。

斗鹌鹑孙曼叔邀作

梅尧臣

脱命秋隼下,鸣斗自为勇。tuō mìng qiū sǔn xià,míng dòu zì wèi yǒng。
争雄在数粒,一败势莫拥。zhēng xióng zài shù lì,yī bài shì mò yōng。
惭将缩袖间,怀负默而拱。cán jiāng suō xiù jiān,huái fù mò ér gǒng。
胜且勿苦欣,犹惊辱与宠。shèng qiě wù kǔ xīn,yóu jīng rǔ yǔ chǒng。

和道损欲雪与家人小儿辈饮

梅尧臣

阴云浓压野,风猎树高鸣。yīn yún nóng yā yě,fēng liè shù gāo míng。
寒禽并枝立,颇以见物情。hán qín bìng zhī lì,pǒ yǐ jiàn wù qíng。
目前两稚子,为慰岂异卿。mù qián liǎng zhì zi,wèi wèi qǐ yì qīng。
欲置一壶酒,且独对妇倾。yù zhì yī hú jiǔ,qiě dú duì fù qīng。

韩持国邀赋斗山鹊

梅尧臣

俗有巧斗心,畜此巧斗禽。sú yǒu qiǎo dòu xīn,chù cǐ qiǎo dòu qín。
搏击无迅节,爪觜自相侵。bó jī wú xùn jié,zhǎo zī zì xiāng qīn。
胡能知远人,角胜合百金。hú néng zhī yuǎn rén,jiǎo shèng hé bǎi jīn。
凤皇安在哉,徒此望丹岑。fèng huáng ān zài zāi,tú cǐ wàng dān cén。

依韵和酬韩仲文昆季联句见谢

梅尧臣

冬日晴且暖,林塘思净居。dōng rì qíng qiě nuǎn,lín táng sī jìng jū。
往兴都未尽,遂经韩氏庐。wǎng xīng dōu wèi jǐn,suì jīng hán shì lú。
韩氏兄弟贤,各各趋义涂。hán shì xiōng dì xián,gè gè qū yì tú。
吾侪与之游,何异田苏俱。wú chái yǔ zhī yóu,hé yì tián sū jù。
经疑反此质,学陋惭无馀。jīng yí fǎn cǐ zhì,xué lòu cán wú yú。
况兹诸少年,高论倾国都。kuàng zī zhū shǎo nián,gāo lùn qīng guó dōu。
以及治民术,纵横无所拘。yǐ jí zhì mín shù,zòng héng wú suǒ jū。
又涉方外说,于道曾不殊。yòu shè fāng wài shuō,yú dào céng bù shū。
诗评杜兼李,字法褚与虞。shī píng dù jiān lǐ,zì fǎ chǔ yǔ yú。
啜茗岂非好,啖栗强为娱。chuài míng qǐ fēi hǎo,dàn lì qiáng wèi yú。
久厌官局检,聊休体质舒。jiǔ yàn guān jú jiǎn,liáo xiū tǐ zhì shū。
次第极言笑,左右排图书。cì dì jí yán xiào,zuǒ yòu pái tú shū。
终日欣博约,贬异正则扶。zhōng rì xīn bó yuē,biǎn yì zhèng zé fú。
所赖存泛爱,未以我为愚。suǒ lài cún fàn ài,wèi yǐ wǒ wèi yú。
持归接士论,颇亦类贩沽。chí guī jiē shì lùn,pǒ yì lèi fàn gū。
复联长诗来,味若餐琼腴。fù lián zhǎng shī lái,wèi ruò cān qióng yú。
其辞多自损,似欲大厥誉。qí cí duō zì sǔn,shì yù dà jué yù。
颜子乃庶几,仲尼称弗如。yán zi nǎi shù jǐ,zhòng ní chēng fú rú。
不厌会遇频,云龙实相须。bù yàn huì yù pín,yún lóng shí xiāng xū。
最和蹑麟趾,举步未敢渝。zuì hé niè lín zhǐ,jǔ bù wèi gǎn yú。

种药

梅尧臣

云外阳翟山,实与嵩少接。yún wài yáng dí shān,shí yǔ sōng shǎo jiē。
山中采药人,能自辨苗叶。shān zhōng cǎi yào rén,néng zì biàn miáo yè。
当须斸其根,以遂素所惬。dāng xū zhǔ qí gēn,yǐ suì sù suǒ qiè。
野箨包旧土,远置风雨捷。yě tuò bāo jiù tǔ,yuǎn zhì fēng yǔ jié。
故本含新芽,枯莛带空荚。gù běn hán xīn yá,kū tíng dài kōng jiá。
植虽乖地势,培壅得专辄。zhí suī guāi dì shì,péi yōng dé zhuān zhé。
冬谁论臭香,春定引蜂蝶。dōng shuí lùn chòu xiāng,chūn dìng yǐn fēng dié。
岂惟识草木,庶用补羸苶。qǐ wéi shí cǎo mù,shù yòng bǔ léi nié。

答韩六玉汝戏题西轩

梅尧臣

吾轩今于水,吾居易为足。wú xuān jīn yú shuǐ,wú jū yì wèi zú。
谁与哦其间,风窗数竿竹。shuí yǔ ó qí jiān,fēng chuāng shù gān zhú。
虽无泉石清,尚不愧茅屋。suī wú quán shí qīng,shàng bù kuì máo wū。
所乐违俗暄,此趣大已熟。suǒ lè wéi sú xuān,cǐ qù dà yǐ shú。

和韩五持国乞分道损山药之什

梅尧臣

不种东陵瓜,不利千畦韭。bù zhǒng dōng líng guā,bù lì qiān qí jiǔ。
山药数十本,带土移野叟。shān yào shù shí běn,dài tǔ yí yě sǒu。
故叶萎未醒,伤根亦何咎。gù yè wēi wèi xǐng,shāng gēn yì hé jiù。
既为君子好,岂与骚人负。jì wèi jūn zi hǎo,qǐ yǔ sāo rén fù。
骚人比画工,丹青出其口。sāo rén bǐ huà gōng,dān qīng chū qí kǒu。
欲分栏下苗,驰奴仍置篓。yù fēn lán xià miáo,chí nú réng zhì lǒu。
主人可无吝,所尚非独有。zhǔ rén kě wú lìn,suǒ shàng fēi dú yǒu。
从兹各勤灌,肯在园蔬后。cóng zī gè qín guàn,kěn zài yuán shū hòu。
今虽胜曝蓄,毕意资玉臼。jīn suī shèng pù xù,bì yì zī yù jiù。
人事固已然,秘方看系肘。rén shì gù yǐ rán,mì fāng kàn xì zhǒu。