古诗词

雷逸老以仿石鼓文见遗因呈祭酒吴公

梅尧臣

石鼓作自周宣王,宣王发愤蒐岐阳。shí gǔ zuò zì zhōu xuān wáng,xuān wáng fā fèn sōu qí yáng。
我车我马攻既良,射夫其同弓矢张。wǒ chē wǒ mǎ gōng jì liáng,shè fū qí tóng gōng shǐ zhāng。
舫舟又渔鱄鱮鲂,何以贯之维柳杨。fǎng zhōu yòu yú zhuān xù fáng,hé yǐ guàn zhī wéi liǔ yáng。
从官执笔言成章,书在鼓腰镌刻臧。cóng guān zhí bǐ yán chéng zhāng,shū zài gǔ yāo juān kè zāng。
历秦汉魏下及唐,无人着眼来形相。lì qín hàn wèi xià jí táng,wú rén zhe yǎn lái xíng xiāng。
村童戏坐老死丧,世复一世如鸟翔。cūn tóng xì zuò lǎo sǐ sàng,shì fù yī shì rú niǎo xiáng。
唯闻元和韩侍郎,始得纸本歌且详。wéi wén yuán hé hán shì láng,shǐ dé zhǐ běn gē qiě xiáng。
欲以毡苞归上庠,大官媕阿驼肯将。yù yǐ zhān bāo guī shàng xiáng,dà guān ān ā tuó kěn jiāng。
传至我朝一鼓亡,九鼓缺剥文失行。chuán zhì wǒ cháo yī gǔ wáng,jiǔ gǔ quē bō wén shī xíng。
近人偶见安碓床,亡鼓作臼刳中央。jìn rén ǒu jiàn ān duì chuáng,wáng gǔ zuò jiù kū zhōng yāng。
心喜遗篆犹在傍,以臼易臼庸何伤。xīn xǐ yí zhuàn yóu zài bàng,yǐ jiù yì jiù yōng hé shāng。
以石补空恐舂梁,神物会合居一方。yǐ shí bǔ kōng kǒng chōng liáng,shén wù huì hé jū yī fāng。
雷氏有子胡而长,日模月仿志暮强。léi shì yǒu zi hú ér zhǎng,rì mó yuè fǎng zhì mù qiáng。
聚完辨舛经星霜,四百六十飞凤皇。jù wán biàn chuǎn jīng xīng shuāng,sì bǎi liù shí fēi fèng huáng。
书成大轴绿锦装,偏斜曲直筋肯藏。shū chéng dà zhóu lǜ jǐn zhuāng,piān xié qū zhí jīn kěn cáng。
携之谒我巧趋跄,我无别识心彷徨。xié zhī yè wǒ qiǎo qū qiāng,wǒ wú bié shí xīn páng huáng。
虽与乃父非故乡,少与乃父同杯觞。suī yǔ nǎi fù fēi gù xiāng,shǎo yǔ nǎi fù tóng bēi shāng。
老向太学鬓已苍,乐子好古亲缣箱。lǎo xiàng tài xué bìn yǐ cāng,lè zi hǎo gǔ qīn jiān xiāng。
谁能千载师史仓,勤此冷淡何肝肠。shuí néng qiān zài shī shǐ cāng,qín cǐ lěng dàn hé gān cháng。
而今祭酒裨圣皇,五经新石立两廊。ér jīn jì jiǔ bì shèng huáng,wǔ jīng xīn shí lì liǎng láng。
我欲效韩非痴狂,载致出关无所障。wǒ yù xiào hán fēi chī kuáng,zài zhì chū guān wú suǒ zhàng。
至宝宜列孔子堂,固胜朽版堆屋墙。zhì bǎo yí liè kǒng zi táng,gù shèng xiǔ bǎn duī wū qiáng。
然须雷生往度量,登车裹护今相当。rán xū léi shēng wǎng dù liàng,dēng chē guǒ hù jīn xiāng dāng。
诚非急务烦纪纲,太平得有朝廷光。chéng fēi jí wù fán jì gāng,tài píng dé yǒu cháo tíng guāng。
山水大字辇已尝,于此岂不同秕糠。shān shuǐ dà zì niǎn yǐ cháng,yú cǐ qǐ bù tóng bǐ kāng。
海隅异兽乘舟航,连日道路费刍粮。hǎi yú yì shòu chéng zhōu háng,lián rì dào lù fèi chú liáng。
又与兹器殊柔刚,感慨作诗聊激昂。yòu yǔ zī qì shū róu gāng,gǎn kǎi zuò shī liáo jī áng。
愿因谏疏投皂囊,夜观奎壁正吐芒。yuàn yīn jiàn shū tóu zào náng,yè guān kuí bì zhèng tǔ máng。
天有河鼓亦焜煌,持比负鼎干成汤。tiān yǒu hé gǔ yì kūn huáng,chí bǐ fù dǐng gàn chéng tāng。
梅尧臣

梅尧臣

梅尧臣(1002~1060)字圣俞,世称宛陵先生,北宋著名现实主义诗人。汉族,宣州宣城(今属安徽)人。宣城古称宛陵,世称宛陵先生。初试不第,以荫补河南主簿。50岁后,于皇祐三年(1051)始得宋仁宗召试,赐同进士出身,为太常博士。以欧阳修荐,为国子监直讲,累迁尚书都官员外郎,故世称“梅直讲”、“梅都官”。曾参与编撰《新唐书》,并为《孙子兵法》作注,所注为孙子十家著(或十一家著)之一。有《宛陵先生集》60卷,有《四部丛刊》影明刊本等。词存二首。 梅尧臣的作品>>

猜您喜欢

李廷

梅尧臣

马蹄践霜华,游国归何早。mǎ tí jiàn shuāng huá,yóu guó guī hé zǎo。
重裘不畏寒,况复非远道。zhòng qiú bù wèi hán,kuàng fù fēi yuǎn dào。
谁言未顾期,登第鬓如葆。shuí yán wèi gù qī,dēng dì bìn rú bǎo。
解装喜可知,月下金壶倒。jiě zhuāng xǐ kě zhī,yuè xià jīn hú dào。

送韩持国

梅尧臣

曰予非才敏,乃与世寡游。yuē yǔ fēi cái mǐn,nǎi yǔ shì guǎ yóu。
三四洛阳友,过半已成丘。sān sì luò yáng yǒu,guò bàn yǐ chéng qiū。
晚节五六人,文行皆洁修。wǎn jié wǔ liù rén,wén xíng jiē jié xiū。
韩氏棣萼盛,于我为薰莸。hán shì dì è shèng,yú wǒ wèi xūn yóu。
君比众最笃,我唱君非酬。jūn bǐ zhòng zuì dǔ,wǒ chàng jūn fēi chóu。
昔我竹轩下,破窗风飕飗。xī wǒ zhú xuān xià,pò chuāng fēng sōu liú。
君时不厌过,逍遥谈未休。jūn shí bù yàn guò,xiāo yáo tán wèi xiū。
颇为俗士憎,恬不防吝尤。pǒ wèi sú shì zēng,tián bù fáng lìn yóu。
迩来我还都,君亦辞旧州。ěr lái wǒ hái dōu,jūn yì cí jiù zhōu。
旧州君所隐,安得此久留。jiù zhōu jūn suǒ yǐn,ān dé cǐ jiǔ liú。
雪晴命驾归,使我生悲愁。xuě qíng mìng jià guī,shǐ wǒ shēng bēi chóu。
谁见潩水上,定更不惊鸥。shuí jiàn yì shuǐ shàng,dìng gèng bù jīng ōu。

鸣琴

梅尧臣

虽传古人声,不识古人意。suī chuán gǔ rén shēng,bù shí gǔ rén yì。
古人今已远,悲哉广陵思。gǔ rén jīn yǐ yuǎn,bēi zāi guǎng líng sī。

晚归闻韩子华见访

梅尧臣

门外多车骑,后迹乱前踪。mén wài duō chē qí,hòu jì luàn qián zōng。
谁识此来过,尘蹄重复重。shuí shí cǐ lái guò,chén tí zhòng fù zhòng。
归有野仆言,恨不故人逢。guī yǒu yě pū yán,hèn bù gù rén féng。
岂无肴酒设,所向乖所从。qǐ wú yáo jiǔ shè,suǒ xiàng guāi suǒ cóng。
未能一往见,懒拙其必容。wèi néng yī wǎng jiàn,lǎn zhuō qí bì róng。

送丹阳新守李国博归洪州

梅尧臣

蔡水冬不枯,唯愁夜冰结。cài shuǐ dōng bù kū,wéi chóu yè bīng jié。
归船及暖下,穷腊未飞雪。guī chuán jí nuǎn xià,qióng là wèi fēi xuě。
淮颍地渐偏,川上云常泄。huái yǐng dì jiàn piān,chuān shàng yún cháng xiè。
几日接春波,南风楚江彻。jǐ rì jiē chūn bō,nán fēng chǔ jiāng chè。
拜亲怀郡章,予慕嗟才劣。bài qīn huái jùn zhāng,yǔ mù jiē cái liè。

食荠

梅尧臣

世羞食荠贫,食荠我所甘。shì xiū shí jì pín,shí jì wǒ suǒ gān。
适见采荠人,自出国门南。shì jiàn cǎi jì rén,zì chū guó mén nán。
土蠹瘦铁刀,霜乱青竹篮。tǔ dù shòu tiě dāo,shuāng luàn qīng zhú lán。
携持入冻池,挑以根叶参。xié chí rù dòng chí,tiāo yǐ gēn yè cān。
手龟不自饱,食此尚可惭。shǒu guī bù zì bǎo,shí cǐ shàng kě cán。
肥羔朱尾鱼,腥膻徒尔贪。féi gāo zhū wěi yú,xīng shān tú ěr tān。

甘陵乱

梅尧臣

甘陵兵乱百物灰,火光属天声如雷。gān líng bīng luàn bǎi wù huī,huǒ guāng shǔ tiān shēng rú léi。
雷声三日屋瓦摧,杀人不问婴与孩。léi shēng sān rì wū wǎ cuī,shā rén bù wèn yīng yǔ hái。
守官迸走藏浮埃,后日稍稍官军来。shǒu guān bèng zǒu cáng fú āi,hòu rì shāo shāo guān jūn lái。
围城几匝如重鋂,万甲雪色停皑皑。wéi chéng jǐ zā rú zhòng méi,wàn jiǎ xuě sè tíng ái ái。
孰敢专辄但取裁,黄土始坚难速颓。shú gǎn zhuān zhé dàn qǔ cái,huáng tǔ shǐ jiān nán sù tuí。

夜饮席上赋松子

梅尧臣

风松有霜子,吹落幽人庭。fēng sōng yǒu shuāng zi,chuī luò yōu rén tíng。
幽人畏狼藉,日扫出岩扃。yōu rén wèi láng jí,rì sǎo chū yán jiōng。
谁将称远物,乃信涉沧溟。shuí jiāng chēng yuǎn wù,nǎi xìn shè cāng míng。

送李审言殿丞归河阳

梅尧臣

大河冬合时,上可驰车马。dà hé dōng hé shí,shàng kě chí chē mǎ。
子归从桥安,黄流在冰下。zi guī cóng qiáo ān,huáng liú zài bīng xià。
况命使于家,其美世为寡。kuàng mìng shǐ yú jiā,qí měi shì wèi guǎ。
是宜饬以行,慰此怀慕者。shì yí chì yǐ xíng,wèi cǐ huái mù zhě。

送鄞宰王殿丞

梅尧臣

君行问埼鲒,殊物可讲解。jūn xíng wèn qí jié,shū wù kě jiǎng jiě。
一寸明月腹,中有小碧蟹。yī cùn míng yuè fù,zhōng yǒu xiǎo bì xiè。
生意各臑臑,黔角容夬夬。shēng yì gè nào nào,qián jiǎo róng guài guài。
愿言宽赋刑,越俗久疲惫。yuàn yán kuān fù xíng,yuè sú jiǔ pí bèi。

答祖择之遗新罗墨

梅尧臣

海上老松苑,霹雳烧瘦龙。hǎi shàng lǎo sōng yuàn,pī lì shāo shòu lóng。
胡人犀皮胶,团煤烟膏浓。hú rén xī pí jiāo,tuán méi yān gāo nóng。
色夺阳乌翅,来涉溟渤重。sè duó yáng wū chì,lái shè míng bó zhòng。
君获乃为赠,我谬虫鸟踪。jūn huò nǎi wèi zèng,wǒ miù chóng niǎo zōng。
且作异土玩,不愧西域筇。qiě zuò yì tǔ wán,bù kuì xī yù qióng。

寄题时上人碧云堂

梅尧臣

望望佳人来,未来云已暮。wàng wàng jiā rén lái,wèi lái yún yǐ mù。
当时千里恨,不独看云故。dāng shí qiān lǐ hèn,bù dú kàn yún gù。
何此启虚堂,定知吟秀句。hé cǐ qǐ xū táng,dìng zhī yín xiù jù。
还会古人心,古人非特赋。hái huì gǔ rén xīn,gǔ rén fēi tè fù。

和宋中道元夕二首其一

梅尧臣

结山当衢面九门,华灯满国月半昏。jié shān dāng qú miàn jiǔ mén,huá dēng mǎn guó yuè bàn hūn。
春泥踏尽游人繁,鸣跸下天歌吹喧。chūn ní tà jǐn yóu rén fán,míng bì xià tiān gē chuī xuān。
深坊静曲走车辕,争前斗盛亡卑尊。shēn fāng jìng qū zǒu chē yuán,zhēng qián dòu shèng wáng bēi zūn。
靓妆丽服何柔温,交观互视各吐吞。jìng zhuāng lì fú hé róu wēn,jiāo guān hù shì gè tǔ tūn。
磨肩一过难久存,眼尾获笑迷精魂。mó jiān yī guò nán jiǔ cún,yǎn wěi huò xiào mí jīng hún。
貂裘比比王侯孙,夜阑鞍马相驰奔。diāo qiú bǐ bǐ wáng hóu sūn,yè lán ān mǎ xiāng chí bēn。

李国博遗浙姜建茗

梅尧臣

吴姜渍吴糟,越茗苞越箨。wú jiāng zì wú zāo,yuè míng bāo yuè tuò。
咀辛聊案杯,啜味可奴酪。jǔ xīn liáo àn bēi,chuài wèi kě nú lào。
但拜故人贶,何言为物薄。dàn bài gù rén kuàng,hé yán wèi wù báo。
我心易厌足,不比填沟壑。wǒ xīn yì yàn zú,bù bǐ tián gōu hè。

送临江胥令

梅尧臣

初从桃源还,却向竟陵去。chū cóng táo yuán hái,què xiàng jìng líng qù。
今作中州官,山水不曾饫。jīn zuò zhōng zhōu guān,shān shuǐ bù céng yù。
且当传竹枝,莫学乘篮舆。qiě dāng chuán zhú zhī,mò xué chéng lán yú。
云木杜鹃时,千岩响行处。yún mù dù juān shí,qiān yán xiǎng xíng chù。