古诗词

松石歌寿皇太子殿下

姜特立

万生总总各殊禀,中间变化通希夷。wàn shēng zǒng zǒng gè shū bǐng,zhōng jiān biàn huà tōng xī yí。
大椿一万八千岁,蟠桃结实千年期。dà chūn yī wàn bā qiān suì,pán táo jié shí qiān nián qī。
虽云阅世最久远,要自与物同推移。suī yún yuè shì zuì jiǔ yuǎn,yào zì yǔ wù tóng tuī yí。
不如长松老为石,仙家旧事尤瑰奇。bù rú zhǎng sōng lǎo wèi shí,xiān jiā jiù shì yóu guī qí。
尝闻道士马自然,曾见天宝观前屈铁枝。cháng wén dào shì mǎ zì rán,céng jiàn tiān bǎo guān qián qū tiě zhī。
指云此木三千年,去后合变坚凝姿。zhǐ yún cǐ mù sān qiān nián,qù hòu hé biàn jiān níng zī。
当时山上五里松,龙拿虎蹲相与蜕化无馀遗。dāng shí shān shàng wǔ lǐ sōng,lóng ná hǔ dūn xiāng yǔ tuì huà wú yú yí。
六丁夜半奉玉敕,雷公䃸磹轰取之。liù dīng yè bàn fèng yù chì,léi gōng xiàn tán hōng qǔ zhī。
阳侯河伯亦好事,洪涛巨浪移荒陂。yáng hóu hé bó yì hǎo shì,hóng tāo jù làng yí huāng bēi。
至今空山断壑所,遗者一块未许千金窥。zhì jīn kōng shān duàn hè suǒ,yí zhě yī kuài wèi xǔ qiān jīn kuī。
壶山柏木不足道,康干节理由人为。hú shān bǎi mù bù zú dào,kāng gàn jié lǐ yóu rén wèi。
何如此石最耐久,万年千载无成亏。hé rú cǐ shí zuì nài jiǔ,wàn nián qiān zài wú chéng kuī。
上不为女娲补天阙,下不为颛皇支地维。shàng bù wèi nǚ wā bǔ tiān quē,xià bù wèi zhuān huáng zhī dì wéi。
直将送似广成子,日与西母对坐同盘嬉。zhí jiāng sòng shì guǎng chéng zi,rì yǔ xī mǔ duì zuò tóng pán xī。
蓬莱海水会清浅,广成之寿无穷时。péng lái hǎi shuǐ huì qīng qiǎn,guǎng chéng zhī shòu wú qióng shí。

姜特立

姜特立[公元?年至一一九二年左右],字邦杰,浙江丽水人。生年不详,卒于宋光宗绍熙中。以父恩补承信郎。淳熙中,(公元一一八一年左右)累迁福建兵马副都监;擒海贼姜大獠。赵汝愚荐于朝,召见,献诗百篇。除阁门舍人,充太子宫左右春坊。太子即位,除知阁门事。恃恩纵恣,遂夺职。帝颇念旧,复除浙东马步军副总管。宁宗时,官终庆远军节度使。特立工于诗,意境超旷。作有《梅山稿》六卷,续稿十五卷,《直斋书录解题》行于世。 姜特立的作品>>

猜您喜欢

平原郡王南园诗二十一首南园

姜特立

子因南岳仙人得,花自蓬莱海上来。zi yīn nán yuè xiān rén dé,huā zì péng lái hǎi shàng lái。
每岁枝头春意闹,香风红艳满楼台。měi suì zhī tóu chūn yì nào,xiāng fēng hóng yàn mǎn lóu tái。

平原郡王南园诗二十一首南园

姜特立

高亭迥出人寰表,须信仙凡路已分。gāo tíng jiǒng chū rén huán biǎo,xū xìn xiān fán lù yǐ fēn。
世上俗尘那得到,如今步步是青云。shì shàng sú chén nà dé dào,rú jīn bù bù shì qīng yún。

平原郡王南园诗二十一首南园

姜特立

万竿翠竹拥山隅,时有风前一鸟呼。wàn gān cuì zhú yōng shān yú,shí yǒu fēng qián yī niǎo hū。
公若来时罢箫鼓,尽收幽意入蓬壶。gōng ruò lái shí bà xiāo gǔ,jǐn shōu yōu yì rù péng hú。

平原郡王南园诗二十一首南园

姜特立

富贵多为居养移,田家作苦记农时。fù guì duō wèi jū yǎng yí,tián jiā zuò kǔ jì nóng shí。
亭名多稼非无意,后代儿孙却要知。tíng míng duō jià fēi wú yì,hòu dài ér sūn què yào zhī。

赐节

姜特立

潜藩伴读六年馀,赐钺君王念老儒。qián fān bàn dú liù nián yú,cì yuè jūn wáng niàn lǎo rú。
禄厚养成闲意思,日长添得睡工夫。lù hòu yǎng chéng xián yì sī,rì zhǎng tiān dé shuì gōng fū。

足弱二首其一

姜特立

八十颓龄血气微,杖而后起固其宜。bā shí tuí líng xuè qì wēi,zhàng ér hòu qǐ gù qí yí。
尧夫有句君听取,脚力衰时药不医。yáo fū yǒu jù jūn tīng qǔ,jiǎo lì shuāi shí yào bù yī。

暇日家人馈酒食

姜特立

王度清夷无忌讳,私家甘旨自充庖。wáng dù qīng yí wú jì huì,sī jiā gān zhǐ zì chōng páo。
不须乞食歌姬院,自有佳人送酒肴。bù xū qǐ shí gē jī yuàn,zì yǒu jiā rén sòng jiǔ yáo。

老丑戏题

姜特立

目深颧起貌崭然,长臂厖眉耸两肩。mù shēn quán qǐ mào zhǎn rán,zhǎng bì páng méi sǒng liǎng jiān。
宛似阿罗老尊者,不妨时说小乘禅。wǎn shì ā luó lǎo zūn zhě,bù fáng shí shuō xiǎo chéng chán。

喜雨

姜特立

身居焰焰祝融堆,一夜西风卷雨来。shēn jū yàn yàn zhù róng duī,yī yè xī fēng juǎn yǔ lái。
酷吏手中逃得活,故人别后共衔杯。kù lì shǒu zhōng táo dé huó,gù rén bié hòu gòng xián bēi。

舟喻

姜特立

楼船万险出惊湍,未到安坻未是安。lóu chuán wàn xiǎn chū jīng tuān,wèi dào ān chí wèi shì ān。
万一暗逢罗刹石,破舟覆族有何难。wàn yī àn féng luó shā shí,pò zhōu fù zú yǒu hé nán。

养鸡抱犊摩诘语也戏广其说

姜特立

云里养鸡非是达,山头抱犊未为真。yún lǐ yǎng jī fēi shì dá,shān tóu bào dú wèi wèi zhēn。
何如老奉闲香火,醉卧林间了此身。hé rú lǎo fèng xián xiāng huǒ,zuì wò lín jiān le cǐ shēn。

苦乐

姜特立

人生苦乐与俱生,不问侯王及庶氓。rén shēng kǔ lè yǔ jù shēng,bù wèn hóu wáng jí shù máng。
万事随缘安乐法,莫求好处一边行。wàn shì suí yuán ān lè fǎ,mò qiú hǎo chù yī biān xíng。

余丞相薨长沙

姜特立

一纪归来老薜萝,须知养寿是蹉跎。yī jì guī lái lǎo bì luó,xū zhī yǎng shòu shì cuō tuó。
几人尽向忙中去,我比时贤日已多。jǐ rén jǐn xiàng máng zhōng qù,wǒ bǐ shí xián rì yǐ duō。

寄邦佐弟归乡

姜特立

冯公岭上翠摩空,下视群山千万重。féng gōng lǐng shàng cuì mó kōng,xià shì qún shān qiān wàn zhòng。
想得行人归意速,又穿云树过前峰。xiǎng dé xíng rén guī yì sù,yòu chuān yún shù guò qián fēng。

郡中九日赏菊及牡丹时乐禁未开

姜特立

两朵牡丹开国艳,千丛黄菊散秋葩。liǎng duǒ mǔ dān kāi guó yàn,qiān cóng huáng jú sàn qiū pā。
可怜宾主欢娱地,只向尊前不语花。kě lián bīn zhǔ huān yú dì,zhǐ xiàng zūn qián bù yǔ huā。