古诗词
诗词
作者
名句
古籍
搜索
次韵闻人参议来贤岩
宋
:
刘应时
仙事不可考,灵踪閟幽微。
xiān shì bù kě kǎo,líng zōng bì yōu wēi。
我怀采芝人,寤寐心目怡。
wǒ huái cǎi zhī rén,wù mèi xīn mù yí。
松阴月华冷,竹露晨光晞。
sōng yīn yuè huá lěng,zhú lù chén guāng xī。
福地萃七贤,语屑落霏霏。
fú dì cuì qī xián,yǔ xiè luò fēi fēi。
凤鸣怅莫闻,鹤驾邈难追。
fèng míng chàng mò wén,hè jià miǎo nán zhuī。
斫石出秀句,神物尚凭依。
zhuó shí chū xiù jù,shén wù shàng píng yī。
眷兹玄云英,挺然柱石姿。
juàn zī xuán yún yīng,tǐng rán zhù shí zī。
孰能鞭万牛,挽此岁寒枝。
shú néng biān wàn niú,wǎn cǐ suì hán zhī。
臧孙信有后,深慰鲁人思。
zāng sūn xìn yǒu hòu,shēn wèi lǔ rén sī。
AI赏析
刘应时
宋四明人,字良佐。喜好诗,与陆游、杨万里友善。有《颐庵居士集》。
刘应时的作品>>
猜您喜欢
郊行三首
宋
:
刘应时
西郊穑事欲迎秋,旱魃肆凶犹未收。
xī jiāo sè shì yù yíng qiū,hàn bá sì xiōng yóu wèi shōu。
卷地黑风吹雨散,稻花飘荡满天浮。
juǎn dì hēi fēng chuī yǔ sàn,dào huā piāo dàng mǎn tiān fú。
AI赏析
郊行三首
宋
:
刘应时
茫茫阡陌起黄埃,喜望片云衔雨来。
máng máng qiān mò qǐ huáng āi,xǐ wàng piàn yún xián yǔ lái。
霢霂未施风不息,依然白日照楼台。
mài mù wèi shī fēng bù xī,yī rán bái rì zhào lóu tái。
AI赏析
义上人归自武林戏作四偈
宋
:
刘应时
十载江湖寄此身,足香惯踏软红尘。
shí zài jiāng hú jì cǐ shēn,zú xiāng guàn tà ruǎn hóng chén。
梦回一笑知何有,稳卧家山寂寞滨。
mèng huí yī xiào zhī hé yǒu,wěn wò jiā shān jì mò bīn。
AI赏析
义上人归自武林戏作四偈
宋
:
刘应时
行脚从来笑赵州,草鞋踏破竟何求。
xíng jiǎo cóng lái xiào zhào zhōu,cǎo xié tà pò jìng hé qiú。
百千三昧无穷义,不出颐庵拄杖头。
bǎi qiān sān mèi wú qióng yì,bù chū yí ān zhǔ zhàng tóu。
AI赏析
义上人归自武林戏作四偈
宋
:
刘应时
老去居然懒出门,故乡零落暗消魂。
lǎo qù jū rán lǎn chū mén,gù xiāng líng luò àn xiāo hún。
岁寒道义唯松竹,伴我东溪沙水村。
suì hán dào yì wéi sōng zhú,bàn wǒ dōng xī shā shuǐ cūn。
AI赏析
义上人归自武林戏作四偈
宋
:
刘应时
身世总为闲伎俩,生前须了恶因缘。
shēn shì zǒng wèi xián jì liǎ,shēng qián xū le è yīn yuán。
把茅约子归云壑,品字柴头坐说禅。
bǎ máo yuē zi guī yún hè,pǐn zì chái tóu zuò shuō chán。
AI赏析
石菖蒲
宋
:
刘应时
十年梦不到丘壑,清坐喜看寒瘦姿。
shí nián mèng bù dào qiū hè,qīng zuò xǐ kàn hán shòu zī。
玉立一峰森黛色,虬蟠九节漾风漪。
yù lì yī fēng sēn dài sè,qiú pán jiǔ jié yàng fēng yī。
涓涓月露欲生处,漠漠溪云未散时。
juān juān yuè lù yù shēng chù,mò mò xī yún wèi sàn shí。
却笑轻狂桃李眼,臞仙风韵不能窥。
què xiào qīng kuáng táo lǐ yǎn,qú xiān fēng yùn bù néng kuī。
AI赏析
总
82
条
‹
1
2
3
4
5
6