古诗词

渔家傲引/渔家傲

洪适

九月芦香霜旦旦。jiǔ yuè lú xiāng shuāng dàn dàn。
丹枫落尽吴江岸。dān fēng luò jǐn wú jiāng àn。
长濑黄昏张蟹断。zhǎng lài huáng hūn zhāng xiè duàn。
灯火乱。dēng huǒ luàn。
圆沙惊起行行雁。yuán shā jīng qǐ xíng xíng yàn。
半夜系船桥北岸。bàn yè xì chuán qiáo běi àn。
三杯睡著无人唤。sān bēi shuì zhù wú rén huàn。
睡觉只疑桥不见。shuì jué zhǐ yí qiáo bù jiàn。
风已变。fēng yǐ biàn。
缆绳吹断船头转。lǎn shéng chuī duàn chuán tóu zhuǎn。

洪适

洪适(1117~1184)南宋金石学家、诗人、词人。初名造,字温伯,又字景温;入仕后改名适,字景伯;晚年自号盘洲老人,饶州鄱阳(今江西省波阳县)人,洪皓长子,累官至尚书右仆射、同中书门下平章事兼枢密使,封魏国公,卒谥文惠。洪适与弟弟洪遵、洪迈皆以文学负盛名,有“鄱阳英气钟三秀”之称。同时,他在金石学方面造诣颇深,与欧阳修、赵明诚并称为宋代金石三大家。 洪适的作品>>

猜您喜欢

山居二十咏山居

洪适

花涵百日红,色到三秋重。huā hán bǎi rì hóng,sè dào sān qiū zhòng。
叶大好题诗,丛卑难集凤。yè dà hǎo tí shī,cóng bēi nán jí fèng。

山居二十咏山居

洪适

犀角透鱼龙,石肌蕴星斗。xī jiǎo tòu yú lóng,shí jī yùn xīng dòu。
亦有无情花,枝头鱼贯柳。yì yǒu wú qíng huā,zhī tóu yú guàn liǔ。

山居二十咏山居

洪适

竹外霞为幄,花间锦作篱。zhú wài xiá wèi wò,huā jiān jǐn zuò lí。
离宫多怨女,吃吃竟亡隋。lí gōng duō yuàn nǚ,chī chī jìng wáng suí。

山居二十咏山居

洪适

桃杏正酣酣,光春当仲月。táo xìng zhèng hān hān,guāng chūn dāng zhòng yuè。
吐艳既后时,嘉名安可窃。tǔ yàn jì hòu shí,jiā míng ān kě qiè。

山居二十咏山居

洪适

经时久枯槁,得水即青葱。jīng shí jiǔ kū gǎo,dé shuǐ jí qīng cōng。
起死医无药,返魂香有功。qǐ sǐ yī wú yào,fǎn hún xiāng yǒu gōng。

山居二十咏山居

洪适

叶生新易旧,岁寒凋独后。yè shēng xīn yì jiù,suì hán diāo dú hòu。
不改四时柯,贤言非圣耦。bù gǎi sì shí kē,xián yán fēi shèng ǒu。

山居二十咏山居

洪适

蕊碎叶伤多,风韵弗娱目。ruǐ suì yè shāng duō,fēng yùn fú yú mù。
独抱绝尘香,无心出幽谷。dú bào jué chén xiāng,wú xīn chū yōu gǔ。

山居二十咏山居

洪适

一气浃群芳,漫山踯躅黄。yī qì jiā qún fāng,màn shān zhí zhú huáng。
有谁相领略,自解度春光。yǒu shuí xiāng lǐng lüè,zì jiě dù chūn guāng。

山居二十咏山居

洪适

发生宁有种,滋蔓妨人路。fā shēng níng yǒu zhǒng,zī màn fáng rén lù。
不得十月霜,扫除难尽去。bù dé shí yuè shuāng,sǎo chú nán jǐn qù。

谢唐守送朱樱二绝句

洪适

铃斋一树滴阶春,翻走髹盘赠野人。líng zhāi yī shù dī jiē chūn,fān zǒu xiū pán zèng yě rén。
欲进曲生呼伯雅,却无樊素启丹唇。yù jìn qū shēng hū bó yǎ,què wú fán sù qǐ dān chún。

谢唐守送朱樱二绝句

洪适

乳酪醍醐僻郡无,多酸梅子岂吾徒。rǔ lào tí hú pì jùn wú,duō suān méi zi qǐ wú tú。
香擎翠笼青冥出,旧事从谁说上都。xiāng qíng cuì lóng qīng míng chū,jiù shì cóng shuí shuō shàng dōu。

读秦本纪

洪适

应侯一语幽宣后,长信蒙辜徙萯阳。yīng hóu yī yǔ yōu xuān hòu,zhǎng xìn méng gū xǐ fù yáng。
秦室无亲类枭獍,借箕谇语亦其常。qín shì wú qīn lèi xiāo jìng,jiè jī suì yǔ yì qí cháng。

侯生

洪适

淮阴束手九江闲,谁信功成颊舌间。huái yīn shù shǒu jiǔ jiāng xián,shuí xìn gōng chéng jiá shé jiān。
不惜鸿沟分二国,太公今日得生还。bù xī hóng gōu fēn èr guó,tài gōng jīn rì dé shēng hái。

楚怀王

洪适

武关谋诈却称臣,冤魄游魂尚在秦。wǔ guān móu zhà què chēng chén,yuān pò yóu hún shàng zài qín。
墓木萧条冢犹湿,流闻其子作昏姻。mù mù xiāo tiáo zhǒng yóu shī,liú wén qí zi zuò hūn yīn。

读战国史

洪适

折足黥徒未易欺,箦中死士亦何为。zhé zú qíng tú wèi yì qī,zé zhōng sǐ shì yì hé wèi。
魏齐断首庞涓死,祸报由来不可知。wèi qí duàn shǒu páng juān sǐ,huò bào yóu lái bù kě zhī。