品读经典 · 传承文明

陈卿内邵氏挽词

王柏

群山峨峨兮屏下环,钟为人英兮司贤关。qún shān é é xī píng xià huán,zhōng wèi rén yīng xī sī xián guān。 风雅解颐兮簪佩珊珊,有女颖悟兮拱听帷间。fēng yǎ jiě yí xī zān pèi shān shān,yǒu nǚ yǐng wù xī gǒng tīng wéi jiān。 识性情之正兮妇德闲,鸡鸣警戒兮夜漫漫。shí xìng qíng zhī zhèng xī fù dé xián,jī míng jǐng jiè xī yè màn màn。 冰清玉润兮卿月相传,夫君骑鲸兮今几年。bīng qīng yù rùn xī qīng yuè xiāng chuán,fū jūn qí jīng xī jīn jǐ nián。 纲纪绳绳兮闺门肃然,乐山堂兮花木正妍。gāng jì shéng shéng xī guī mén sù rán,lè shān táng xī huā mù zhèng yán。 蕙槁兰萎兮弃钗钿,凄凄东坞兮藏风烟。huì gǎo lán wēi xī qì chāi diàn,qī qī dōng wù xī cáng fēng yān。 画翣流云兮去翩翩,飞絮寂寞兮随珠軿。huà shà liú yún xī qù piān piān,fēi xù jì mò xī suí zhū píng。 忍看双璧兮沈黄泉,龟趺螭首兮何时镌。rěn kàn shuāng bì xī shěn huáng quán,guī fū chī shǒu xī hé shí juān。 山灵呵护兮祚绵绵。shān líng hē hù xī zuò mián mián。

王柏

宋婺州金华人,字会之,一字伯会,号长啸,更号鲁斋。王瀚子。少孤,事伯兄甚恭。从黄干门人何基游,质实坚苦。高明绝识,序正诸经。曾为丽泽、上蔡两书院师。工诗善画,著述甚富。卒谥文宪。有《读易记》、《读书记》、《诗辨说》、《天文考》、《地理考》及文集等。 王柏的作品>>

猜您喜欢

题书目

王柏

博而寡要岂通儒,三万牙签亦太虚。bó ér guǎ yào qǐ tōng rú,sān wàn yá qiān yì tài xū。 一编论语用不尽,世间何必许多书。yī biān lùn yǔ yòng bù jǐn,shì jiān hé bì xǔ duō shū。

题愚斋梅轴

王柏

悄然笔下有心期,写出寒梢玉立时。qiāo rán bǐ xià yǒu xīn qī,xiě chū hán shāo yù lì shí。 何事巧藏烟雨里,孤标深不愿人知。hé shì qiǎo cáng yān yǔ lǐ,gū biāo shēn bù yuàn rén zhī。

和咏飞春蔬

王柏

东轩清节乐春蔬,传到孙支百载馀。dōng xuān qīng jié lè chūn shū,chuán dào sūn zhī bǎi zài yú。 一朝拂袖竟归去,应嗤介甫未忘鱼。yī cháo fú xiù jìng guī qù,yīng chī jiè fǔ wèi wàng yú。

和咏飞春蔬

王柏

社日何曾梦蹴蔬,遁翁波及实君馀。shè rì hé céng mèng cù shū,dùn wēng bō jí shí jūn yú。 菜根牢咬真吾事,明义从知合舍鱼。cài gēn láo yǎo zhēn wú shì,míng yì cóng zhī hé shě yú。

题画梅

王柏

枝头寂寞若为情,唤起毛锥为写神。zhī tóu jì mò ruò wèi qíng,huàn qǐ máo zhuī wèi xiě shén。 月下风前长玉立,娟娟一纸四时春。yuè xià fēng qián zhǎng yù lì,juān juān yī zhǐ sì shí chūn。

题花光梅十首悬崖放下

王柏

著脚孤高太出奇,冯空斜落两三枝。zhù jiǎo gū gāo tài chū qí,féng kōng xié luò liǎng sān zhī。 大风动地吹崖裂,正是冰姿蕴藉时。dà fēng dòng dì chuī yá liè,zhèng shì bīng zī yùn jí shí。

题花光梅十首悬崖放下

王柏

深山大泽老龙僵,不染樵人斧上霜。shēn shān dà zé lǎo lóng jiāng,bù rǎn qiáo rén fǔ shàng shuāng。 月魄存存枯槁里,忽然枝上弄精光。yuè pò cún cún kū gǎo lǐ,hū rán zhī shàng nòng jīng guāng。

题花光梅十首悬崖放下

王柏

见说前村破雪开,我来雪影浸苍苔。jiàn shuō qián cūn pò xuě kāi,wǒ lái xuě yǐng jìn cāng tái。 平生不识春风面,却道春从花底来。píng shēng bù shí chūn fēng miàn,què dào chūn cóng huā dǐ lái。

题花光梅十首悬崖放下

王柏

一丘一壑似夷齐,劲雪繁霜特立时。yī qiū yī hè shì yí qí,jìn xuě fán shuāng tè lì shí。 瘦影横斜清峭峭,世间几个赴心期。shòu yǐng héng xié qīng qiào qiào,shì jiān jǐ gè fù xīn qī。

题花光梅十首悬崖放下

王柏

裁冰镂雪几多工,次第开时个个同。cái bīng lòu xuě jǐ duō gōng,cì dì kāi shí gè gè tóng。 夜半传香来庾岭,至今拈起作家风。yè bàn chuán xiāng lái yǔ lǐng,zhì jīn niān qǐ zuò jiā fēng。

题花光梅十首悬崖放下

王柏

踏雪寻香几度吟,吟诗那得似花人。tà xuě xún xiāng jǐ dù yín,yín shī nà dé shì huā rén。 水村云壑抽身出,月挂疏篱别有春。shuǐ cūn yún hè chōu shēn chū,yuè guà shū lí bié yǒu chūn。

题花光梅十首悬崖放下

王柏

枝南枝北出天然,雪艳烟痕若可怜。zhī nán zhī běi chū tiān rán,xuě yàn yān hén ruò kě lián。 冷面峥嵘无向背,何尝有意向人妍。lěng miàn zhēng róng wú xiàng bèi,hé cháng yǒu yì xiàng rén yán。

题花光梅十首悬崖放下

王柏

亚水凌空任短长,枝枝风度要平章。yà shuǐ líng kōng rèn duǎn zhǎng,zhī zhī fēng dù yào píng zhāng。 一樽月下吞花影,剔在须头点点香。yī zūn yuè xià tūn huā yǐng,tī zài xū tóu diǎn diǎn xiāng。

题花光梅十首悬崖放下

王柏

孤标不肯结春缘,细雨黄昏腊正残。gū biāo bù kěn jié chūn yuán,xì yǔ huáng hūn là zhèng cán。 望断落花流水远,枝枝点点是微酸。wàng duàn luò huā liú shuǐ yuǎn,zhī zhī diǎn diǎn shì wēi suān。

题花光梅十首悬崖放下

王柏

青青叶底未堪尝,已作商家鼎鼐香。qīng qīng yè dǐ wèi kān cháng,yǐ zuò shāng jiā dǐng nài xiāng。 四月江南烟雨阔,安心且待那时黄。sì yuè jiāng nán yān yǔ kuò,ān xīn qiě dài nà shí huáng。