古诗词

龟峰行

韩元吉

吾闻灵龟不愿死有用于清庙,但愿曳尾安泥涂。wú wén líng guī bù yuàn sǐ yǒu yòng yú qīng miào,dàn yuàn yè wěi ān ní tú。
所以漆园吏,坐叹清江使者逢豫且。suǒ yǐ qī yuán lì,zuò tàn qīng jiāng shǐ zhě féng yù qiě。
龟峰之龟定何物,不在泥涂之下,乃在万仞之上高突兀。guī fēng zhī guī dìng hé wù,bù zài ní tú zhī xià,nǎi zài wàn rèn zhī shàng gāo tū wù。
是耶非耶远莫测,安然不动藏其穴。shì yé fēi yé yuǎn mò cè,ān rán bù dòng cáng qí xué。
伊昔帝尧有圣德,此龟无乃负图出。yī xī dì yáo yǒu shèng dé,cǐ guī wú nǎi fù tú chū。
图成授帝埋其骨,犹使琢石志之存仿佛。tú chéng shòu dì mái qí gǔ,yóu shǐ zuó shí zhì zhī cún fǎng fú。
又疑神禹碑,刊在衡山巅。yòu yí shén yǔ bēi,kān zài héng shān diān。
碑高上与日月并。bēi gāo shàng yǔ rì yuè bìng。
此犹其趺弃不取,神鬼守护逾千年。cǐ yóu qí fū qì bù qǔ,shén guǐ shǒu hù yú qiān nián。
我欲诘其端,此事恍惚无迹,往往皆在太古前。wǒ yù jí qí duān,cǐ shì huǎng hū wú jì,wǎng wǎng jiē zài tài gǔ qián。
斗中神人被发立,蜿蜒佐之从汝蛰。dòu zhōng shén rén bèi fā lì,wān yán zuǒ zhī cóng rǔ zhé。
九阴司存当在此,今汝巢南失其职。jiǔ yīn sī cún dāng zài cǐ,jīn rǔ cháo nán shī qí zhí。
又闻巢县事,颇似伊尹生空桑。yòu wén cháo xiàn shì,pǒ shì yī yǐn shēng kōng sāng。
母妪避水欲徙去,待汝两眼生赤光。mǔ yù bì shuǐ yù xǐ qù,dài rǔ liǎng yǎn shēng chì guāng。
遂令万室之邑化作鱼与鳖,汝乃遁走至此藏。suì lìng wàn shì zhī yì huà zuò yú yǔ biē,rǔ nǎi dùn zǒu zhì cǐ cáng。
上天震威趣汝寿,使汝扶服死且僵。shàng tiān zhèn wēi qù rǔ shòu,shǐ rǔ fú fú sǐ qiě jiāng。
丑形质磔在石笋上,不可以钻,不可以灼,不可以支床。chǒu xíng zhì zhé zài shí sǔn shàng,bù kě yǐ zuān,bù kě yǐ zhuó,bù kě yǐ zhī chuáng。
奈何犹复不自敛,荒崖断壑反以名字彰。nài hé yóu fù bù zì liǎn,huāng yá duàn hè fǎn yǐ míng zì zhāng。
因思支祁锁颈泗水中,帝以巨镇岌峨压其宫。yīn sī zhī qí suǒ jǐng sì shuǐ zhōng,dì yǐ jù zhèn jí é yā qí gōng。
名之以山不以峰,岂有形状与此同。míng zhī yǐ shān bù yǐ fēng,qǐ yǒu xíng zhuàng yǔ cǐ tóng。
吁嗟此山气象盘礴亦雄伟,奇峰罗列三十二。xū jiē cǐ shān qì xiàng pán bó yì xióng wěi,qí fēng luó liè sān shí èr。
或如威凤昂其喙,或如俊猫立且戏。huò rú wēi fèng áng qí huì,huò rú jùn māo lì qiě xì。
石钟孤撑危欲坠,蜃楼矗起见天外。shí zhōng gū chēng wēi yù zhuì,shèn lóu chù qǐ jiàn tiān wài。
大眺么么不足记,神旗铁壁非一类。dà tiào me me bù zú jì,shén qí tiě bì fēi yī lèi。
何用独取汝之名字,岂汝黠且庸。hé yòng dú qǔ rǔ zhī míng zì,qǐ rǔ xiá qiě yōng。
鼓妖炫怪百里内,使汝生存跌宕安可制。gǔ yāo xuàn guài bǎi lǐ nèi,shǐ rǔ shēng cún diē dàng ān kě zhì。
我初信汝灵,今复知汝凶。wǒ chū xìn rǔ líng,jīn fù zhī rǔ xiōng。
江湖波涛汹涌不一濡汝足,云雾呼噏阴晴变态犹无穷。jiāng hú bō tāo xiōng yǒng bù yī rú rǔ zú,yún wù hū xī yīn qíng biàn tài yóu wú qióng。
不知造物安用此,徒以动荡耳目夸儿童。bù zhī zào wù ān yòng cǐ,tú yǐ dòng dàng ěr mù kuā ér tóng。
何时巨灵引手掷汝八荒外,举头直见天穹窿。hé shí jù líng yǐn shǒu zhì rǔ bā huāng wài,jǔ tóu zhí jiàn tiān qióng lóng。

韩元吉

韩元吉(1118~1187),南宋词人。字无咎,号南涧。汉族,开封雍邱(今河南开封市)人,一作许昌(今属河南)人。韩元吉词多抒发山林情趣,如〔柳梢青〕“云淡秋云“、〔贺新郎〕“病起情怀恶“等。著有《涧泉集》、《涧泉日记》、《南涧甲乙稿》、《南涧诗余》。存词80余首。 韩元吉的作品>>

猜您喜欢

航弟自广润省坟金华作二绝句送之

韩元吉

乌玄鹄白从来事,兔角龟毛本自无。wū xuán gǔ bái cóng lái shì,tù jiǎo guī máo běn zì wú。
日用不知何许是,漫言实相与空虚。rì yòng bù zhī hé xǔ shì,màn yán shí xiāng yǔ kōng xū。

送沈信臣赴试南宫五首

韩元吉

山城寒陟夜飞霜,枫叶青红带夕阳。shān chéng hán zhì yè fēi shuāng,fēng yè qīng hóng dài xī yáng。
夹道梅花有春色,不妨冲雪到钱塘。jiā dào méi huā yǒu chūn sè,bù fáng chōng xuě dào qián táng。

送沈信臣赴试南宫五首

韩元吉

仆射吴兴自世家,乃翁勋业著金华。pū shè wú xīng zì shì jiā,nǎi wēng xūn yè zhù jīn huá。
似闻玉座询名字,会伏青蒲掌白麻。shì wén yù zuò xún míng zì,huì fú qīng pú zhǎng bái má。

送沈信臣赴试南宫五首

韩元吉

共踏槐花记昔年,一弯新月夜移船。gòng tà huái huā jì xī nián,yī wān xīn yuè yè yí chuán。
君行为问灵泉水,梦到松林石壁前。jūn xíng wèi wèn líng quán shuǐ,mèng dào sōng lín shí bì qián。

送沈信臣赴试南宫五首

韩元吉

漫仕虽同官事殊,故人来往未全疏。màn shì suī tóng guān shì shū,gù rén lái wǎng wèi quán shū。
因君时一论文字,难我穷年困簿书。yīn jūn shí yī lùn wén zì,nán wǒ qióng nián kùn bù shū。

送沈信臣赴试南宫五首

韩元吉

吾谋不用可无人,小技文章亦有神。wú móu bù yòng kě wú rén,xiǎo jì wén zhāng yì yǒu shén。
一第区区儿戏耳,请君折取桂为薪。yī dì qū qū ér xì ěr,qǐng jūn zhé qǔ guì wèi xīn。

次韵石林见贻绝句四首

韩元吉

平昔勋名步玉除,碧油幢下见悬车。píng xī xūn míng bù yù chú,bì yóu chuáng xià jiàn xuán chē。
定知他日平泉记,不数当年种树书。dìng zhī tā rì píng quán jì,bù shù dāng nián zhǒng shù shū。

次韵石林见贻绝句四首

韩元吉

敢从州县叹徒劳,斗米真成费束蒿。gǎn cóng zhōu xiàn tàn tú láo,dòu mǐ zhēn chéng fèi shù hāo。
一醉石林岩下月,世间无复武陵桃。yī zuì shí lín yán xià yuè,shì jiān wú fù wǔ líng táo。

次韵石林见贻绝句四首

韩元吉

青山白水对开帘,佳句中边胜蜜甜。qīng shān bái shuǐ duì kāi lián,jiā jù zhōng biān shèng mì tián。
机杼由来千丈锦,区区割截笑江淹。jī zhù yóu lái qiān zhàng jǐn,qū qū gē jié xiào jiāng yān。

次韵石林见贻绝句四首

韩元吉

先生德业万人雄,寻尺犹收爨下桐。xiān shēng dé yè wàn rén xióng,xún chǐ yóu shōu cuàn xià tóng。
乞与朱弦弄流水,坐听岩壑起松风。qǐ yǔ zhū xián nòng liú shuǐ,zuò tīng yán hè qǐ sōng fēng。

次韵沈明远春尽书事

韩元吉

街槐园柳绿初连,花尽春归思黯然。jiē huái yuán liǔ lǜ chū lián,huā jǐn chūn guī sī àn rán。
密叶鸣琴清梦断,白云双眼暮山前。mì yè míng qín qīng mèng duàn,bái yún shuāng yǎn mù shān qián。

次韵子云春日杂兴五首

韩元吉

马上还逢江上春,冷烟和雨作红尘。mǎ shàng hái féng jiāng shàng chūn,lěng yān hé yǔ zuò hóng chén。
不堪柳絮催行客,也有桃花似故人。bù kān liǔ xù cuī xíng kè,yě yǒu táo huā shì gù rén。

次韵子云春日杂兴五首

韩元吉

鶗鴂鸣时春事空,菰蒲叶小未成丛。tí jué míng shí chūn shì kōng,gū pú yè xiǎo wèi chéng cóng。
已拚江草无情绿,不奈山花恣意红。yǐ pàn jiāng cǎo wú qíng lǜ,bù nài shān huā zì yì hóng。

次韵子云春日杂兴五首

韩元吉

瓦盆倾酒未全贫,岁岁田家肯负春。wǎ pén qīng jiǔ wèi quán pín,suì suì tián jiā kěn fù chūn。
不恨酒醒花落去,花开酒尽最愁人。bù hèn jiǔ xǐng huā luò qù,huā kāi jiǔ jǐn zuì chóu rén。

次韵子云春日杂兴五首

韩元吉

绿阴池沼乱莺流,眼底春来鬓却秋。lǜ yīn chí zhǎo luàn yīng liú,yǎn dǐ chūn lái bìn què qiū。
不用黄金买白日,待寻三径作归休。bù yòng huáng jīn mǎi bái rì,dài xún sān jìng zuò guī xiū。