古诗词

六月上浣陪王元勃舍人携客游青原山周秀实通判作韵语纪一时胜集奉次元韵

王庭圭

使君从千骑,伐鼓惊群偷。shǐ jūn cóng qiān qí,fá gǔ jīng qún tōu。
前驱严虎节,夹道森蛇矛。qián qū yán hǔ jié,jiā dào sēn shé máo。
别驾工五言,句刮造化美。bié jià gōng wǔ yán,jù guā zào huà měi。
笔法蟠高轩,银钩照窗几。bǐ fǎ pán gāo xuān,yín gōu zhào chuāng jǐ。
冠盖一时盛,秋旻罗众星。guān gài yī shí shèng,qiū mín luó zhòng xīng。
寻思问祖意,米价作么生。xún sī wèn zǔ yì,mǐ jià zuò me shēng。
欲扣山中人,何由知彼岸。yù kòu shān zhōng rén,hé yóu zhī bǐ àn。
残阳下峰顶,暮色蔼馀茜。cán yáng xià fēng dǐng,mù sè ǎi yú qiàn。
鸣珂出修竹,驱车转平原。míng kē chū xiū zhú,qū chē zhuǎn píng yuán。
登临悲往昔,岂不多名贤。dēng lín bēi wǎng xī,qǐ bù duō míng xián。
独馀姜与颜,人品亦自胜。dú yú jiāng yǔ yán,rén pǐn yì zì shèng。
溪流水溅溅,中堪理渔艇。xī liú shuǐ jiàn jiàn,zhōng kān lǐ yú tǐng。
宾客随太守,风流几百年。bīn kè suí tài shǒu,fēng liú jǐ bǎi nián。
山间留绝唱,巨石枕横川。shān jiān liú jué chàng,jù shí zhěn héng chuān。

王庭圭

宋吉州安福人,字民瞻,号卢溪。徽宗政和八年进士。为茶陵丞,有能政。高宗绍兴中,胡铨上疏乞斩秦桧等,谪新州,庭圭独以诗送行。绍兴十九年,坐讪谤编管辰州。桧死,许自便。孝宗即位,除国子监主簿。乾道中除直敷文阁。博学兼通,工诗,尤精于《易》。有《卢溪集》、《易解》、《沧海遗珠》等。 王庭圭的作品>>

猜您喜欢

赠清首座

王庭圭

上堂何事更论量,还我珠来本自光。shàng táng hé shì gèng lùn liàng,hái wǒ zhū lái běn zì guāng。
未识飞猿岭头峻,两回掀倒夹山床。wèi shí fēi yuán lǐng tóu jùn,liǎng huí xiān dào jiā shān chuáng。

和裴主簿桃花

王庭圭

近水浅桃不忍看,似临清镜惜红颜。jìn shuǐ qiǎn táo bù rěn kàn,shì lín qīng jìng xī hóng yán。
骑驴主簿吟诗瘦,应秃千毫笔管斑。qí lǘ zhǔ bù yín shī shòu,yīng tū qiān háo bǐ guǎn bān。

秋兰寄知县陈邦直

王庭圭

昨夜西风茁紫芽,不应独著野人家。zuó yè xī fēng zhuó zǐ yá,bù yīng dú zhù yě rén jiā。
安仁未倦栽桃李,添此清香一种花。ān rén wèi juàn zāi táo lǐ,tiān cǐ qīng xiāng yī zhǒng huā。

和答邦直二首

王庭圭

惠爱如兰正吐芽,芳风吹落几千家。huì ài rú lán zhèng tǔ yá,fāng fēng chuī luò jǐ qiān jiā。
明年催直金銮殿,龙口飘香看百花。míng nián cuī zhí jīn luán diàn,lóng kǒu piāo xiāng kàn bǎi huā。

和答邦直二首

王庭圭

系出拾遗扬马后,清词丽句复名家。xì chū shí yí yáng mǎ hòu,qīng cí lì jù fù míng jiā。
岂惟草木遭题品,大笔行当判五花。qǐ wéi cǎo mù zāo tí pǐn,dà bǐ xíng dāng pàn wǔ huā。

美胡烈臣晚年生子

王庭圭

老蚌生珠喜可涯,穷阎得宝亦堪夸。lǎo bàng shēng zhū xǐ kě yá,qióng yán dé bǎo yì kān kuā。
如今七岁诵千字,他日端能读五车。rú jīn qī suì sòng qiān zì,tā rì duān néng dú wǔ chē。

和彭养正陈令尹

王庭圭

气压秋园百草芽,风流宜在令君家。qì yā qiū yuán bǎi cǎo yá,fēng liú yí zài lìng jūn jiā。
但倾绿蚁伴清客,莫羡黄金刻藓花。dàn qīng lǜ yǐ bàn qīng kè,mò xiàn huáng jīn kè xiǎn huā。

和刘元弼见招

王庭圭

玉壶沽酒挈青丝,及取春风花发时。yù hú gū jiǔ qiè qīng sī,jí qǔ chūn fēng huā fā shí。
便把一樽留客醉,莫教红雨洗残枝。biàn bǎ yī zūn liú kè zuì,mò jiào hóng yǔ xǐ cán zhī。

赠相士

王庭圭

富贵本非吾辈事,老来宁复问穷通。fù guì běn fēi wú bèi shì,lǎo lái níng fù wèn qióng tōng。
馀龄几许君知否,愿作升平一老翁。yú líng jǐ xǔ jūn zhī fǒu,yuàn zuò shēng píng yī lǎo wēng。

问讯王道之病

王庭圭

居士病从何处起,我今往问与谁俱。jū shì bìng cóng hé chù qǐ,wǒ jīn wǎng wèn yǔ shuí jù。
室中三万二千座,更许卢溪下语无。shì zhōng sān wàn èr qiān zuò,gèng xǔ lú xī xià yǔ wú。

赠宜春笔工

王庭圭

宜城一变宣城样,入手便如锥画沙。yí chéng yī biàn xuān chéng yàng,rù shǒu biàn rú zhuī huà shā。
但喜中书头未秃,不妨诗老梦生花。dàn xǐ zhōng shū tóu wèi tū,bù fáng shī lǎo mèng shēng huā。

步芳园

王庭圭

密栽桃李碍车轮,柳下风微不动尘。mì zāi táo lǐ ài chē lún,liǔ xià fēng wēi bù dòng chén。
已办寻春蜡双屐,飞花满地草如茵。yǐ bàn xún chūn là shuāng jī,fēi huā mǎn dì cǎo rú yīn。

湖头观桃李四绝句

王庭圭

路转烟村万木春,村深疑有避秦人。lù zhuǎn yān cūn wàn mù chūn,cūn shēn yí yǒu bì qín rén。
山农出谷惊相问,不信边头有战尘。shān nóng chū gǔ jīng xiāng wèn,bù xìn biān tóu yǒu zhàn chén。

湖头观桃李四绝句

王庭圭

朝骑一马暮还归,尽日花间觅句迟。cháo qí yī mǎ mù hái guī,jǐn rì huā jiān mì jù chí。
黄四娘家谁敢道,古来惟有少陵诗。huáng sì niáng jiā shuí gǎn dào,gǔ lái wéi yǒu shǎo líng shī。

湖头观桃李四绝句

王庭圭

城里池台俗俭穷,却来城外探东风。chéng lǐ chí tái sú jiǎn qióng,què lái chéng wài tàn dōng fēng。
曲栏幽槛趣不远,春在郊原浩荡中。qū lán yōu kǎn qù bù yuǎn,chūn zài jiāo yuán hào dàng zhōng。