古诗词

至国门闻苏文饶将出都戏赠长句兼简其兄世美

韩驹

去年夷门十月雪,九衢日昃行人绝。qù nián yí mén shí yuè xuě,jiǔ qú rì zè xíng rén jué。
骑驴兀兀无所之,破袖迎风手龟裂。qí lǘ wù wù wú suǒ zhī,pò xiù yíng fēng shǒu guī liè。
度桥并堑得君家,入门脱帽犹凛冽。dù qiáo bìng qiàn dé jūn jiā,rù mén tuō mào yóu lǐn liè。
急燃湿束暖我寒,徐出清酤宁我渴。jí rán shī shù nuǎn wǒ hán,xú chū qīng gū níng wǒ kě。
君家自无儋石储,蟹黄熊白能俱设。jūn jiā zì wú dān shí chǔ,xiè huáng xióng bái néng jù shè。
平生见酒唇不濡,是夕连觥耳方热。píng shēng jiàn jiǔ chún bù rú,shì xī lián gōng ěr fāng rè。
群奴夜僵唤不闻,我亦鼾鼻眠东阁。qún nú yè jiāng huàn bù wén,wǒ yì hān bí mián dōng gé。
明朝起过城南翁,尚记新声一笑发。míng cháo qǐ guò chéng nán wēng,shàng jì xīn shēng yī xiào fā。
东归每叹怀抱真,西来又喜颜色接。dōng guī měi tàn huái bào zhēn,xī lái yòu xǐ yán sè jiē。
方将慷慨豁心胸,未用峥嵘惊岁月。fāng jiāng kāng kǎi huō xīn xiōng,wèi yòng zhēng róng jīng suì yuè。
城南诗翁况远来,门前雪泥又活活。chéng nán shī wēng kuàng yuǎn lái,mén qián xuě ní yòu huó huó。
岂知万事不可期,却树吴樯背城阙。qǐ zhī wàn shì bù kě qī,què shù wú qiáng bèi chéng quē。
人生动若参与商,咫尺无论限秦粤。rén shēng dòng ruò cān yǔ shāng,zhǐ chǐ wú lùn xiàn qín yuè。
君闻吾语虽少留,但恐一欢成电掣。jūn wén wú yǔ suī shǎo liú,dàn kǒng yī huān chéng diàn chè。
念昔相见无他娱,诵诗徵事相夸捷。niàn xī xiāng jiàn wú tā yú,sòng shī zhēng shì xiāng kuā jié。
气凌俗子旁若无,偶坐时闻窃嚅嗫。qì líng sú zi páng ruò wú,ǒu zuò shí wén qiè rú niè。
于今落落谁汝怜,老屋陈编自怡悦。yú jīn luò luò shuí rǔ lián,lǎo wū chén biān zì yí yuè。
寄言诗翁傥留滞,岁晚勤迂故人辙。jì yán shī wēng tǎng liú zhì,suì wǎn qín yū gù rén zhé。

韩驹

宋仙井监人,字子苍,号陵阳先生。徽宗政和初,以献颂补假将仕郎,召试,赐进士出身,除秘书省正字。累官著作郎,校正御前文籍,与三馆士分撰亲祠明堂、圆坛、方泽等乐曲。迁中书舍人,寻兼权直学士院,制词简重,为时所推。高宗即位,知江州。卒于抚州。尝从苏辙学,诗似储光羲。有《陵阳集》。 韩驹的作品>>

猜您喜欢

又谢送凤团及建茶

韩驹

山瓶惯识露芽香,细蒻匀排讶许方。shān píng guàn shí lù yá xiāng,xì ruò yún pái yà xǔ fāng。
犹喜晚涂官样在,密罗深碾看飞霜。yóu xǐ wǎn tú guān yàng zài,mì luó shēn niǎn kàn fēi shuāng。

问江西漕使乞酒及牛乳

韩驹

中郎玉节驻江西,饮惯黄封厌赤泥。zhōng láng yù jié zhù jiāng xī,yǐn guàn huáng fēng yàn chì ní。
寄与衰翁时一醉,四山摇落雨凄凄。jì yǔ shuāi wēng shí yī zuì,sì shān yáo luò yǔ qī qī。

问江西漕使乞酒及牛乳

韩驹

近闻酥酪出中厨,想肯分留寄病夫。jìn wén sū lào chū zhōng chú,xiǎng kěn fēn liú jì bìng fū。
不为长斋饭粗粝,暮年消渴亦时须。bù wèi zhǎng zhāi fàn cū lì,mù nián xiāo kě yì shí xū。

冬青

韩驹

离宫见尔近天墀,雨露常私养种时。lí gōng jiàn ěr jìn tiān chí,yǔ lù cháng sī yǎng zhǒng shí。
寂寞一株岚雾里,无人识是万年枝。jì mò yī zhū lán wù lǐ,wú rén shí shì wàn nián zhī。

谢江州陆签判寄糖蟹

韩驹

故人书札访林泉,郭索相随到酒边。gù rén shū zhá fǎng lín quán,guō suǒ xiāng suí dào jiǔ biān。
未擘团脐先一笑,二螯能覆两觥船。wèi bāi tuán qí xiān yī xiào,èr áo néng fù liǎng gōng chuán。

谢江州陆签判寄糖蟹

韩驹

只讶平原驿使稀,不嗔彭泽寄来迟。zhǐ yà píng yuán yì shǐ xī,bù chēn péng zé jì lái chí。
劝君莫以无肠故,忍见纷纷躁扰时。quàn jūn mò yǐ wú cháng gù,rěn jiàn fēn fēn zào rǎo shí。

次韵吉父曾园梅花

韩驹

路入君家百步香,隔帘初识汉宫妆。lù rù jūn jiā bǎi bù xiāng,gé lián chū shí hàn gōng zhuāng。
只疑梦到昭阳殿,一簇轻红绕淡黄。zhǐ yí mèng dào zhāo yáng diàn,yī cù qīng hóng rào dàn huáng。

次韵吉父曾园梅花

韩驹

春风并力着寒梅,浅白轻黄一道开。chūn fēng bìng lì zhe hán méi,qiǎn bái qīng huáng yī dào kāi。
竹屋西头如有路,扶藜不问主人来。zhú wū xī tóu rú yǒu lù,fú lí bù wèn zhǔ rén lái。

奉酬泉

韩驹

烂红初擘使君盘,走送柴门色未干。làn hóng chū bāi shǐ jūn pán,zǒu sòng chái mén sè wèi gàn。
着意裁诗终不近,遥怜醉眼若为看。zhe yì cái shī zhōng bù jìn,yáo lián zuì yǎn ruò wèi kàn。

奉酬泉

韩驹

驿骑持书自海旁,开篮剩喜子鱼香。yì qí chí shū zì hǎi páng,kāi lán shèng xǐ zi yú xiāng。
红螺紫蛤俱羞避,独许渠侬近酒觞。hóng luó zǐ há jù xiū bì,dú xǔ qú nóng jìn jiǔ shāng。

次韵吉父食笋乳长句

韩驹

酪乳抨来自释宫,流膏散液竹萌中。lào rǔ pēng lái zì shì gōng,liú gāo sàn yè zhú méng zhōng。
我方厌苦饥虚病,公已深知识界空。wǒ fāng yàn kǔ jī xū bìng,gōng yǐ shēn zhī shí jiè kōng。

次韵吉父食笋乳长句

韩驹

只漫轑羹送邻舍,岂能搜句搅诗翁。zhǐ màn lǎo gēng sòng lín shě,qǐ néng sōu jù jiǎo shī wēng。
山城异味宁长有,却傍春畦撷芥菘。shān chéng yì wèi níng zhǎng yǒu,què bàng chūn qí xié jiè sōng。

令人生日以画十六大阿罗汉为寿仍作三颂以祝长年

韩驹

悟得玄机已数年,曾蒙老宿印明禅。wù dé xuán jī yǐ shù nián,céng méng lǎo sù yìn míng chán。
定知凡物难为寿,故仗高人结胜缘。dìng zhī fán wù nán wèi shòu,gù zhàng gāo rén jié shèng yuán。

令人生日以画十六大阿罗汉为寿仍作三颂以祝长年

韩驹

数枝西国芬陀利,一瓣南天波律香。shù zhī xī guó fēn tuó lì,yī bàn nán tiān bō lǜ xiāng。
持作诞辰罗汉供,愿如罗汉寿无央。chí zuò dàn chén luó hàn gōng,yuàn rú luó hàn shòu wú yāng。

令人生日以画十六大阿罗汉为寿仍作三颂以祝长年

韩驹

生朝欲作祈年供,长寿玉圭天上来。shēng cháo yù zuò qí nián gōng,zhǎng shòu yù guī tiān shàng lái。
定是从今有家庆,世人传作画图开。dìng shì cóng jīn yǒu jiā qìng,shì rén chuán zuò huà tú kāi。