品读经典 · 传承文明

至国门闻苏文饶将出都戏赠长句兼简其兄世美

韩驹

去年夷门十月雪,九衢日昃行人绝。qù nián yí mén shí yuè xuě,jiǔ qú rì zè xíng rén jué。 骑驴兀兀无所之,破袖迎风手龟裂。qí lǘ wù wù wú suǒ zhī,pò xiù yíng fēng shǒu guī liè。 度桥并堑得君家,入门脱帽犹凛冽。dù qiáo bìng qiàn dé jūn jiā,rù mén tuō mào yóu lǐn liè。 急燃湿束暖我寒,徐出清酤宁我渴。jí rán shī shù nuǎn wǒ hán,xú chū qīng gū níng wǒ kě。 君家自无儋石储,蟹黄熊白能俱设。jūn jiā zì wú dān shí chǔ,xiè huáng xióng bái néng jù shè。 平生见酒唇不濡,是夕连觥耳方热。píng shēng jiàn jiǔ chún bù rú,shì xī lián gōng ěr fāng rè。 群奴夜僵唤不闻,我亦鼾鼻眠东阁。qún nú yè jiāng huàn bù wén,wǒ yì hān bí mián dōng gé。 明朝起过城南翁,尚记新声一笑发。míng cháo qǐ guò chéng nán wēng,shàng jì xīn shēng yī xiào fā。 东归每叹怀抱真,西来又喜颜色接。dōng guī měi tàn huái bào zhēn,xī lái yòu xǐ yán sè jiē。 方将慷慨豁心胸,未用峥嵘惊岁月。fāng jiāng kāng kǎi huō xīn xiōng,wèi yòng zhēng róng jīng suì yuè。 城南诗翁况远来,门前雪泥又活活。chéng nán shī wēng kuàng yuǎn lái,mén qián xuě ní yòu huó huó。 岂知万事不可期,却树吴樯背城阙。qǐ zhī wàn shì bù kě qī,què shù wú qiáng bèi chéng quē。 人生动若参与商,咫尺无论限秦粤。rén shēng dòng ruò cān yǔ shāng,zhǐ chǐ wú lùn xiàn qín yuè。 君闻吾语虽少留,但恐一欢成电掣。jūn wén wú yǔ suī shǎo liú,dàn kǒng yī huān chéng diàn chè。 念昔相见无他娱,诵诗徵事相夸捷。niàn xī xiāng jiàn wú tā yú,sòng shī zhēng shì xiāng kuā jié。 气凌俗子旁若无,偶坐时闻窃嚅嗫。qì líng sú zi páng ruò wú,ǒu zuò shí wén qiè rú niè。 于今落落谁汝怜,老屋陈编自怡悦。yú jīn luò luò shuí rǔ lián,lǎo wū chén biān zì yí yuè。 寄言诗翁傥留滞,岁晚勤迂故人辙。jì yán shī wēng tǎng liú zhì,suì wǎn qín yū gù rén zhé。

韩驹

宋仙井监人,字子苍,号陵阳先生。徽宗政和初,以献颂补假将仕郎,召试,赐进士出身,除秘书省正字。累官著作郎,校正御前文籍,与三馆士分撰亲祠明堂、圆坛、方泽等乐曲。迁中书舍人,寻兼权直学士院,制词简重,为时所推。高宗即位,知江州。卒于抚州。尝从苏辙学,诗似储光羲。有《陵阳集》。 韩驹的作品>>

猜您喜欢

题花光长老画

韩驹

晓出花光寺,云沙照眼新。xiǎo chū huā guāng sì,yún shā zhào yǎn xīn。 归来看图画,借问若为真。guī lái kàn tú huà,jiè wèn ruò wèi zhēn。

题花光长老画

韩驹

昨欲浮湘去,褰裳望九疑。zuó yù fú xiāng qù,qiān shang wàng jiǔ yí。 清湘今入手,一棹更何之。qīng xiāng jīn rù shǒu,yī zhào gèng hé zhī。

留别馆中诸公

韩驹

暂谪人间去,群仙莫浪猜。zàn zhé rén jiān qù,qún xiān mò làng cāi。 尘缘吾未断,不是薄蓬莱。chén yuán wú wèi duàn,bù shì báo péng lái。

梅花八首其三

韩驹

的皪林间白,风霜莫浪催。de lì lín jiān bái,fēng shuāng mò làng cuī。 江南春不雪,似是一枝梅。jiāng nán chūn bù xuě,shì shì yī zhī méi。

梅花八首其三

韩驹

雪里寻梅蕊,多应傍水开。xuě lǐ xún méi ruǐ,duō yīng bàng shuǐ kāi。 那知是花处,但觅暗香来。nà zhī shì huā chù,dàn mì àn xiāng lái。

梅花八首其三

韩驹

江南岁晚雪漫漫,涧谷梅花巧耐寒。jiāng nán suì wǎn xuě màn màn,jiàn gǔ méi huā qiǎo nài hán。 幸有幽香当供给,不辞三载滞西安。xìng yǒu yōu xiāng dāng gōng gěi,bù cí sān zài zhì xī ān。

梅花八首其三

韩驹

云根细路绕溪斜,日出烟销水见沙。yún gēn xì lù rào xī xié,rì chū yān xiāo shuǐ jiàn shā。 只度关山魂已断,何须疏雨湿梅花。zhǐ dù guān shān hún yǐ duàn,hé xū shū yǔ shī méi huā。

梅花八首其三

韩驹

篮舆晓入关山路,玉节珠幡次第开。lán yú xiǎo rù guān shān lù,yù jié zhū fān cì dì kāi。 白发微官何用许,似怜身出道山来。bái fā wēi guān hé yòng xǔ,shì lián shēn chū dào shān lái。

送僧化宁吴中行脚

韩驹

我欲游京口,浮家未有船。wǒ yù yóu jīng kǒu,fú jiā wèi yǒu chuán。 羡君无一物,篷底曲肱眠。xiàn jūn wú yī wù,péng dǐ qū gōng mián。

送僧化宁吴中行脚

韩驹

渡水穿云去,神光触处开。dù shuǐ chuān yún qù,shén guāng chù chù kāi。 隔江如有得,飞锡早归来。gé jiāng rú yǒu dé,fēi xī zǎo guī lái。

避贼严阳山次蜀僧清雅韵

韩驹

苦菜敷新叶,高槐偃旧枝。kǔ cài fū xīn yè,gāo huái yǎn jiù zhī。 三生草庵主,故与此山期。sān shēng cǎo ān zhǔ,gù yǔ cǐ shān qī。

避贼严阳山次蜀僧清雅韵

韩驹

乱离多探报,荒僻少知闻。luàn lí duō tàn bào,huāng pì shǎo zhī wén。 白发如荒草,秋来不可耘。bái fā rú huāng cǎo,qiū lái bù kě yún。

示圭上人

韩驹

自识云门老,经时水石间。zì shí yún mén lǎo,jīng shí shuǐ shí jiān。 尚嫌闻法少,随度七闽山。shàng xián wén fǎ shǎo,suí dù qī mǐn shān。

嘲蚊

韩驹

物微深可悯,畏雨复兼风。wù wēi shēn kě mǐn,wèi yǔ fù jiān fēng。 适见传呼宠,俄成扑地空。shì jiàn chuán hū chǒng,é chéng pū dì kōng。

嘲蝉

韩驹

资身惟朽壤,得意只繁阴。zī shēn wéi xiǔ rǎng,dé yì zhǐ fán yīn。 浪自声凄急,人谁听汝音。làng zì shēng qī jí,rén shuí tīng rǔ yīn。