古诗词

江晦叔见访于兴国寺见庭中修竹两竿云竹虽不多而萧骚可爱因赠之诗

孔武仲

忆昨在江都,联君城一曲。yì zuó zài jiāng dōu,lián jūn chéng yī qū。
我家百色无,唯有数竿竹。wǒ jiā bǎi sè wú,wéi yǒu shù gān zhú。
琅玕净相倚,萧洒意常足。láng gān jìng xiāng yǐ,xiāo sǎ yì cháng zú。
君亦时见过,笑语伴幽独。jūn yì shí jiàn guò,xiào yǔ bàn yōu dú。
别来七见春,屡送光景速。bié lái qī jiàn chūn,lǚ sòng guāng jǐng sù。
京师车马烦,高尘蔽华屋。jīng shī chē mǎ fán,gāo chén bì huá wū。
僧室日闭关,静若在岩谷。sēng shì rì bì guān,jìng ruò zài yán gǔ。
忽闻剥啄声,把手叙寒燠。hū wén bō zhuó shēng,bǎ shǒu xù hán yù。
嵌空叠石畔,亦有双筠绿。qiàn kōng dié shí pàn,yì yǒu shuāng yún lǜ。
动君青云兴,赏眄不移目。dòng jūn qīng yún xīng,shǎng miǎn bù yí mù。
爱其萧骚风,摇此苍翠玉。ài qí xiāo sāo fēng,yáo cǐ cāng cuì yù。
有如嗜脍炙,久矣虚其腹。yǒu rú shì kuài zhì,jiǔ yǐ xū qí fù。
一旦逢割鲜,欣然喜如沃。yī dàn féng gē xiān,xīn rán xǐ rú wò。
乃知物外适,可以傲流俗。nǎi zhī wù wài shì,kě yǐ ào liú sú。
奉常官事简,佳集时可卜。fèng cháng guān shì jiǎn,jiā jí shí kě bo。
轩窗辟深邃,冠带脱拘束。xuān chuāng pì shēn suì,guān dài tuō jū shù。
文枰稍拂拭,白黑看驰逐。wén píng shāo fú shì,bái hēi kàn chí zhú。
更设茶两旗,何须酒百斛。gèng shè chá liǎng qí,hé xū jiǔ bǎi hú。

孔武仲

宋临江新淦人,字常父。孔文仲弟。仁宗嘉祐八年进士。哲宗元祐初,历秘书省正字、集贤校理、国子司业。四年,为著作郎,论科举之弊,诋王安石《三经新义》,请复诗赋取士,又欲罢大义而益以诸经策。拜中书舍人,直学士院。八年,擢给事中,迁礼部侍郎,以宝文阁待制知洪州。坐元祐党夺职,居池州卒。与兄孔文仲、弟孔平仲以文声起江西,时号三孔。有《诗书论语说》、《金华讲义》、《芍药谱》、《内外制》、《杂文》、《宗伯集》(编入《清江三孔集》)。 孔武仲的作品>>

猜您喜欢

寄南康徐大夫

孔武仲

山南泉石有馀清,几日篮舆天上行。shān nán quán shí yǒu yú qīng,jǐ rì lán yú tiān shàng xíng。
亦欲西园伴飞盖,庞公不惯入州城。yì yù xī yuán bàn fēi gài,páng gōng bù guàn rù zhōu chéng。

慧日寺

孔武仲

山外归来酒半酣,衣襟翠色贮烟岚。shān wài guī lái jiǔ bàn hān,yī jīn cuì sè zhù yān lán。
泉声自是小三峡,林色可名东万杉。quán shēng zì shì xiǎo sān xiá,lín sè kě míng dōng wàn shān。

慧日寺

孔武仲

江面深沉带地流,清风爽气入层楼。jiāng miàn shēn chén dài dì liú,qīng fēng shuǎng qì rù céng lóu。
倚栏却认登浮玉,平看沧溟万里秋。yǐ lán què rèn dēng fú yù,píng kàn cāng míng wàn lǐ qiū。

维那观师以偈示余求诗为赠因成两绝句

孔武仲

扰扰长途策马回,柴门寂寞昼慵开。rǎo rǎo zhǎng tú cè mǎ huí,chái mén jì mò zhòu yōng kāi。
清香一炷茶一啜,赖有高人数往来。qīng xiāng yī zhù chá yī chuài,lài yǒu gāo rén shù wǎng lái。

维那观师以偈示余求诗为赠因成两绝句

孔武仲

夹路长松绿荫繁,送君从此入幽关。jiā lù zhǎng sōng lǜ yīn fán,sòng jūn cóng cǐ rù yōu guān。
铜瓶锡杖无拘系,正好窥寻瀑水源。tóng píng xī zhàng wú jū xì,zhèng hǎo kuī xún pù shuǐ yuán。

黄州夜泊听水声因为绝句以广欧阳公诗话

孔武仲

泠然非徵亦非商,夜久清音入梦长。líng rán fēi zhēng yì fēi shāng,yè jiǔ qīng yīn rù mèng zhǎng。
人道官蛙成鼓吹,我知风水是霓裳。rén dào guān wā chéng gǔ chuī,wǒ zhī fēng shuǐ shì ní shang。

黄州二首其二

孔武仲

山上泉声风雨来,门前峰色画屏开。shān shàng quán shēng fēng yǔ lái,mén qián fēng sè huà píng kāi。
仙居洞里桃花古,不是刘郎去后栽。xiān jū dòng lǐ táo huā gǔ,bù shì liú láng qù hòu zāi。

吴章岭作

孔武仲

庐山北转是吴章,岩草纷纷静有香。lú shān běi zhuǎn shì wú zhāng,yán cǎo fēn fēn jìng yǒu xiāng。
洞口流泉似相送,人间天上莫相忘。dòng kǒu liú quán shì xiāng sòng,rén jiān tiān shàng mò xiāng wàng。

送僧惠芝归东林

孔武仲

东林开士解谈禅,共住千岩万壑前。dōng lín kāi shì jiě tán chán,gòng zhù qiān yán wàn hè qián。
回首归云不知处,林间相遇是何年。huí shǒu guī yún bù zhī chù,lín jiān xiāng yù shì hé nián。

巴陵界中作其一

孔武仲

曲曲秋江滟滟波,直疑乘兴到银河。qū qū qiū jiāng yàn yàn bō,zhí yí chéng xīng dào yín hé。
逢人欲问支机石,此去星桥路几多。féng rén yù wèn zhī jī shí,cǐ qù xīng qiáo lù jǐ duō。

罾鱼

孔武仲

野色星辉半有无,曲江舟子夜罾鱼。yě sè xīng huī bàn yǒu wú,qū jiāng zhōu zi yè zēng yú。
红鳞跃网无钱买,惆怅天涯尺素书。hóng lín yuè wǎng wú qián mǎi,chóu chàng tiān yá chǐ sù shū。

阳罗矶

孔武仲

石壮山狞不可干,倾江波浪作惊湍。shí zhuàng shān níng bù kě gàn,qīng jiāng bō làng zuò jīng tuān。
残霞一抺吴天晚,正苦扁舟不上滩。cán xiá yī mèi wú tiān wǎn,zhèng kǔ biǎn zhōu bù shàng tān。

寓目

孔武仲

清湾气象暮潭潭,渔客车罾似引帆。qīng wān qì xiàng mù tán tán,yú kè chē zēng shì yǐn fān。
三尺鲤鱼投密网,西江虽广尔何堪。sān chǐ lǐ yú tóu mì wǎng,xī jiāng suī guǎng ěr hé kān。

五鼓乘风过洞庭湖日高已至庙下作诗三篇

孔武仲

半掩船篷天淡明,飞帆已背岳阳城。bàn yǎn chuán péng tiān dàn míng,fēi fān yǐ bèi yuè yáng chéng。
飘然一叶乘空度,卧听银潢泻月声。piāo rán yī yè chéng kōng dù,wò tīng yín huáng xiè yuè shēng。

五鼓乘风过洞庭湖日高已至庙下作诗三篇

孔武仲

北风投晓渐雄豪,椎鼓车帆十丈高。běi fēng tóu xiǎo jiàn xióng háo,chuí gǔ chē fān shí zhàng gāo。
枕底洞庭三百里,卧听天乐响丛嘈。zhěn dǐ dòng tíng sān bǎi lǐ,wò tīng tiān lè xiǎng cóng cáo。