古诗词

招竹元珍赏

孔武仲

我生世味薄,所好唯真茶。wǒ shēng shì wèi báo,suǒ hǎo wéi zhēn chá。
江南隔浮云,庐岳望苦赊。jiāng nán gé fú yún,lú yuè wàng kǔ shē。
煎烹逐风土,白水和脂麻。jiān pēng zhú fēng tǔ,bái shuǐ hé zhī má。
有客自远至,开缄得新芽。yǒu kè zì yuǎn zhì,kāi jiān dé xīn yá。
乍见真邂逅,失喜成欢哗。zhà jiàn zhēn xiè hòu,shī xǐ chéng huān huā。
掬视未及饮,清香破昏邪。jū shì wèi jí yǐn,qīng xiāng pò hūn xié。
堂堂京邑雄,万货来天涯。táng táng jīng yì xióng,wàn huò lái tiān yá。
念此至灵草,崎岖亦随车。niàn cǐ zhì líng cǎo,qí qū yì suí chē。
小磨元自携,莹白无纤瑕。xiǎo mó yuán zì xié,yíng bái wú xiān xiá。
玉尘渐委积,鹰嘴犹交加。yù chén jiàn wěi jī,yīng zuǐ yóu jiāo jiā。
汲泉方污埃,上以密叶遮。jí quán fāng wū āi,shàng yǐ mì yè zhē。
蟹眼已鸣沸,君来何晚耶。xiè yǎn yǐ míng fèi,jūn lái hé wǎn yé。
相呼共一啜,如到神仙家。xiāng hū gòng yī chuài,rú dào shén xiān jiā。
烦襟得浣濯,两目袪昏花。fán jīn dé huàn zhuó,liǎng mù qū hūn huā。
闲居无他乐,赖有此趣佳。xián jū wú tā lè,lài yǒu cǐ qù jiā。
煌煌金张门,酒肉争豪奢。huáng huáng jīn zhāng mén,jiǔ ròu zhēng háo shē。
冷淡不辄饮,千金赏筝琶。lěng dàn bù zhé yǐn,qiān jīn shǎng zhēng pá。
一醒又五斗,颜角如烘霞。yī xǐng yòu wǔ dòu,yán jiǎo rú hōng xiá。
蔗浆爽肺肝,金碗嗽齿牙。zhè jiāng shuǎng fèi gān,jīn wǎn sòu chǐ yá。
坐觇吾曹癖,往往笑以嗟。zuò chān wú cáo pǐ,wǎng wǎng xiào yǐ jiē。
人生乐不同,未用相矜夸。rén shēng lè bù tóng,wèi yòng xiāng jīn kuā。
吟罢腹饥吼,空庭噪昏鸦。yín bà fù jī hǒu,kōng tíng zào hūn yā。

孔武仲

宋临江新淦人,字常父。孔文仲弟。仁宗嘉祐八年进士。哲宗元祐初,历秘书省正字、集贤校理、国子司业。四年,为著作郎,论科举之弊,诋王安石《三经新义》,请复诗赋取士,又欲罢大义而益以诸经策。拜中书舍人,直学士院。八年,擢给事中,迁礼部侍郎,以宝文阁待制知洪州。坐元祐党夺职,居池州卒。与兄孔文仲、弟孔平仲以文声起江西,时号三孔。有《诗书论语说》、《金华讲义》、《芍药谱》、《内外制》、《杂文》、《宗伯集》(编入《清江三孔集》)。 孔武仲的作品>>

猜您喜欢

江豚诗

孔武仲

黑者江豚,白者白塈。hēi zhě jiāng tún,bái zhě bái jì。
状异名殊,同宅大水。zhuàng yì míng shū,tóng zhái dà shuǐ。
渊有群鱼,掠以肥已。yuān yǒu qún yú,lüè yǐ féi yǐ。
是谓小害,顾有可喜。shì wèi xiǎo hài,gù yǒu kě xǐ。
大川夷平,缟素不起。dà chuān yí píng,gǎo sù bù qǐ。
两两出没,矜其颊嘴。liǎng liǎng chū méi,jīn qí jiá zuǐ。
若俯若仰,若跃若跪。ruò fǔ ruò yǎng,ruò yuè ruò guì。
舟人相语,惊澜将作。zhōu rén xiāng yǔ,jīng lán jiāng zuò。
亟入湾浦,踣樯布笮。jí rù wān pǔ,bó qiáng bù zé。
俄顷风至,簸山摇岳。é qǐng fēng zhì,bǒ shān yáo yuè。
浪如车轮,氛雾相薄。làng rú chē lún,fēn wù xiāng báo。
舟人燕安,如在城郭。zhōu rén yàn ān,rú zài chéng guō。
先事而告,昭哉尔功。xiān shì ér gào,zhāo zāi ěr gōng。
鳄啖牛马,头象鼍龙。è dàn niú mǎ,tóu xiàng tuó lóng。
暴殄天物,安得尔同。bào tiǎn tiān wù,ān dé ěr tóng。
于人无害,所欲易充。yú rén wú hài,suǒ yù yì chōng。
暴露形体,告人以忠。bào lù xíng tǐ,gào rén yǐ zhōng。
又多膏油,以助汝工。yòu duō gāo yóu,yǐ zhù rǔ gōng。
江湖下贫,机杼以农。jiāng hú xià pín,jī zhù yǐ nóng。
乌鹊知风,商羊识雨。wū què zhī fēng,shāng yáng shí yǔ。
大厦之下,风雨何苦。dà shà zhī xià,fēng yǔ hé kǔ。
岂知舟航,方在积险。qǐ zhī zhōu háng,fāng zài jī xiǎn。
以尔占天,蓍蔡之验。yǐ ěr zhàn tiān,shī cài zhī yàn。
古之报祭,不遗微虫。gǔ zhī bào jì,bù yí wēi chóng。
孰扬尔烈,登荐蜡宫。shú yáng ěr liè,dēng jiàn là gōng。
世不尔好,复惟尔恶。shì bù ěr hǎo,fù wéi ěr è。
我作此歌,为昭其故。wǒ zuò cǐ gē,wèi zhāo qí gù。