古诗词

龟石

孔武仲

平川汹汹经南国,匹练横拖半天碧。píng chuān xiōng xiōng jīng nán guó,pǐ liàn héng tuō bàn tiān bì。
洪澜巨浪之中央,忽见颓嵬太古石。hóng lán jù làng zhī zhōng yāng,hū jiàn tuí wéi tài gǔ shí。
此石由来几许时,混元一气初开辟。cǐ shí yóu lái jǐ xǔ shí,hùn yuán yī qì chū kāi pì。
神功割破混沌胎,划落半空随霹雳。shén gōng gē pò hùn dùn tāi,huà luò bàn kōng suí pī lì。
非鼋非鳌不可辨,有若神龟见踪迹。fēi yuán fēi áo bù kě biàn,yǒu ruò shén guī jiàn zōng jì。
精刚不待娲皇鍊,浑朴宁从巨灵擘。jīng gāng bù dài wā huáng liàn,hún pǔ níng cóng jù líng bāi。
我知神物本天性,推移运转非人力。wǒ zhī shén wù běn tiān xìng,tuī yí yùn zhuǎn fēi rén lì。
当时大禹走天下,驱至九江为纳锡。dāng shí dà yǔ zǒu tiān xià,qū zhì jiǔ jiāng wèi nà xī。
万牛攒车载不动,铁轴峥嵘自堆积。wàn niú zǎn chē zài bù dòng,tiě zhóu zhēng róng zì duī jī。
秦皇鞭山移四海,怒视不能移咫尺。qín huáng biān shān yí sì hǎi,nù shì bù néng yí zhǐ chǐ。
至今独立犹惊人,地志山经不能测。zhì jīn dú lì yóu jīng rén,dì zhì shān jīng bù néng cè。
千灵万状谁复知,一片坚顽粗可识。qiān líng wàn zhuàng shuí fù zhī,yī piàn jiān wán cū kě shí。
昂头突出翠涛中,跪足横蹯九泉脉。áng tóu tū chū cuì tāo zhōng,guì zú héng fán jiǔ quán mài。
劲壳纵横窦穴穿,当心一搭莓苔黑。jìn ké zòng héng dòu xué chuān,dāng xīn yī dā méi tái hēi。
渊潜不见曳尾状,日烁犹惊负图色。yuān qián bù jiàn yè wěi zhuàng,rì shuò yóu jīng fù tú sè。
青髯剥落向何处,秋草绥绥晨露滴。qīng rán bō luò xiàng hé chù,qiū cǎo suí suí chén lù dī。
劲健曾支玉女床,斓斑似点乖龙额。jìn jiàn céng zhī yù nǚ chuáng,lán bān shì diǎn guāi lóng é。
渔翁未网先自骇,灵蓍欲伏安可得。yú wēng wèi wǎng xiān zì hài,líng shī yù fú ān kě dé。
鼋鼍缩首不敢近,虾蟆巡行夜战惕。yuán tuó suō shǒu bù gǎn jìn,xiā má xún xíng yè zhàn tì。
岁冬大寒百圣伏,圜圜劲势无攲侧。suì dōng dà hán bǎi shèng fú,huán huán jìn shì wú qī cè。
风磨霜鍊无日休,发鬓皴痕成兆坼。fēng mó shuāng liàn wú rì xiū,fā bìn cūn hén chéng zhào chè。
负才不免刳肠累,至珍惟藉天公惜。fù cái bù miǎn kū cháng lèi,zhì zhēn wéi jí tiān gōng xī。
灼以炎皇之火精,衅以少昊之金液。zhuó yǐ yán huáng zhī huǒ jīng,xìn yǐ shǎo hào zhī jīn yè。
神钻鬼卜不见形,阴阳造化无遗策。shén zuān guǐ bo bù jiàn xíng,yīn yáng zào huà wú yí cè。
大哉龟者物之精,岁久已化为真形。dà zāi guī zhě wù zhī jīng,suì jiǔ yǐ huà wèi zhēn xíng。
有时月黑无人夜,绕岸光芒芒自生。yǒu shí yuè hēi wú rén yè,rào àn guāng máng máng zì shēng。
下骇深潭怪蜃窟,上应中天玄武星。xià hài shēn tán guài shèn kū,shàng yīng zhōng tiān xuán wǔ xīng。
万众森森下相向,来决吉凶真伪情。wàn zhòng sēn sēn xià xiāng xiàng,lái jué jí xiōng zhēn wěi qíng。
奸狐妖鼠已破胆,山魑野魅见亦惊。jiān hú yāo shǔ yǐ pò dǎn,shān chī yě mèi jiàn yì jīng。
波神吞气不敢喘,四面长漪铺席平。bō shén tūn qì bù gǎn chuǎn,sì miàn zhǎng yī pù xí píng。
吾闻溪老记往岁,半夜风雨来冥冥。wú wén xī lǎo jì wǎng suì,bàn yè fēng yǔ lái míng míng。
剨然曳转大潭左,百里震惊如雷霆。huō rán yè zhuǎn dà tán zuǒ,bǎi lǐ zhèn jīng rú léi tíng。
妒憎摧折虽万状,崔嵬孤高终自灵。dù zēng cuī zhé suī wàn zhuàng,cuī wéi gū gāo zhōng zì líng。
吁哉天地至奇物,何为流落于江城。xū zāi tiān dì zhì qí wù,hé wèi liú luò yú jiāng chéng。
铜马犹闻标汉殿,神羊昔亦驯尧廷。tóng mǎ yóu wén biāo hàn diàn,shén yáng xī yì xùn yáo tíng。
便当推置玉堂上,古貌岌岌无攲倾。biàn dāng tuī zhì yù táng shàng,gǔ mào jí jí wú qī qīng。
奸臣猾竖作狐媚,见之赪面先吞声。jiān chén huá shù zuò hú mèi,jiàn zhī chēng miàn xiān tūn shēng。
凶荒水旱必可卜,仓卒变怪皆先明。xiōng huāng shuǐ hàn bì kě bo,cāng zú biàn guài jiē xiān míng。
匈奴丧魄万里外,慉缩不敢窥天兵。xiōng nú sàng pò wàn lǐ wài,xù suō bù gǎn kuī tiān bīng。
龟乎龟乎用不用,壮士与尔同死生。guī hū guī hū yòng bù yòng,zhuàng shì yǔ ěr tóng sǐ shēng。

孔武仲

宋临江新淦人,字常父。孔文仲弟。仁宗嘉祐八年进士。哲宗元祐初,历秘书省正字、集贤校理、国子司业。四年,为著作郎,论科举之弊,诋王安石《三经新义》,请复诗赋取士,又欲罢大义而益以诸经策。拜中书舍人,直学士院。八年,擢给事中,迁礼部侍郎,以宝文阁待制知洪州。坐元祐党夺职,居池州卒。与兄孔文仲、弟孔平仲以文声起江西,时号三孔。有《诗书论语说》、《金华讲义》、《芍药谱》、《内外制》、《杂文》、《宗伯集》(编入《清江三孔集》)。 孔武仲的作品>>

猜您喜欢

游州南同文潜作

孔武仲

峨峨宫殿列仙居,深水方圆气象殊。é é gōng diàn liè xiān jū,shēn shuǐ fāng yuán qì xiàng shū。
万里舟船会京洛,几人诗酒到蓬壶。wàn lǐ zhōu chuán huì jīng luò,jǐ rén shī jiǔ dào péng hú。
日斜清弄来幽谷,风定蔫红满绿芜。rì xié qīng nòng lái yōu gǔ,fēng dìng niān hóng mǎn lǜ wú。
语罢恍然真梦幻,不应天邑有江湖。yǔ bà huǎng rán zhēn mèng huàn,bù yīng tiān yì yǒu jiāng hú。

馆中桃花

孔武仲

蓬壶深绝锁方菲,初见仙桃第一枝。péng hú shēn jué suǒ fāng fēi,chū jiàn xiān táo dì yī zhī。
天近自应风景别,春长莫恨化工迟。tiān jìn zì yīng fēng jǐng bié,chūn zhǎng mò hèn huà gōng chí。
相重朱户人稀到,半掩香苞蝶未知。xiāng zhòng zhū hù rén xī dào,bàn yǎn xiāng bāo dié wèi zhī。
想像江南今盛发,亦经频雨稍离披。xiǎng xiàng jiāng nán jīn shèng fā,yì jīng pín yǔ shāo lí pī。

立春晚会呈经父

孔武仲

侍史新从天上归,相逢忻喜着春衣。shì shǐ xīn cóng tiān shàng guī,xiāng féng xīn xǐ zhe chūn yī。
萱芽刺土占芳节,兰醑倾觞乱夕晖。xuān yá cì tǔ zhàn fāng jié,lán xǔ qīng shāng luàn xī huī。
兄弟几人华萼聚,岁时经眼羽翰飞。xiōng dì jǐ rén huá è jù,suì shí jīng yǎn yǔ hàn fēi。
东风处处吹嘘到,从此乡园笋蕨肥。dōng fēng chù chù chuī xū dào,cóng cǐ xiāng yuán sǔn jué féi。

送传正之官礼部

孔武仲

妙道微言早自知,钧衡何事器君迟。miào dào wēi yán zǎo zì zhī,jūn héng hé shì qì jūn chí。
连墙并屋相从久,耸壑昂霄此去宜。lián qiáng bìng wū xiāng cóng jiǔ,sǒng hè áng xiāo cǐ qù yí。
画省含香修故事,云台呼仗请私仪。huà shěng hán xiāng xiū gù shì,yún tái hū zhàng qǐng sī yí。
想君清直家风在,好为朝廷作伯夷。xiǎng jūn qīng zhí jiā fēng zài,hǎo wèi cháo tíng zuò bó yí。

十二月朔入局

孔武仲

坐听禅林叩晓钟,官曹遥指禁城东。zuò tīng chán lín kòu xiǎo zhōng,guān cáo yáo zhǐ jìn chéng dōng。
千门洒扫冰镵路,万木号呼叶受风。qiān mén sǎ sǎo bīng chán lù,wàn mù hào hū yè shòu fēng。
金殿放朝闲虎士,蟾泓挥翰冷瑶宫。jīn diàn fàng cháo xián hǔ shì,chán hóng huī hàn lěng yáo gōng。
春晖闭目无多日,预草新文拟送穷。chūn huī bì mù wú duō rì,yù cǎo xīn wén nǐ sòng qióng。

送欧阳仲勉通判渭州

孔武仲

当年笔战共词场,老大联袪振鹭行。dāng nián bǐ zhàn gòng cí chǎng,lǎo dà lián qū zhèn lù xíng。
荐牍北来当玉座,轺车西去拥银章。jiàn dú běi lái dāng yù zuò,yáo chē xī qù yōng yín zhāng。
潼关晓色云藏市,渭曲春寒菜有霜。tóng guān xiǎo sè yún cáng shì,wèi qū chūn hán cài yǒu shuāng。
公退登临多绝唱,解因风月记江乡。gōng tuì dēng lín duō jué chàng,jiě yīn fēng yuè jì jiāng xiāng。

至日拜表

孔武仲

绛阙横霄瑞霭重,千官拜表未央宫。jiàng quē héng xiāo ruì ǎi zhòng,qiān guān bài biǎo wèi yāng gōng。
琤瑽玉佩侵寒漏,缥缈炉烟压晓风。chēng cōng yù pèi qīn hán lòu,piāo miǎo lú yān yā xiǎo fēng。
汉历敢期随日永,尧龄共祝与天同。hàn lì gǎn qī suí rì yǒng,yáo líng gòng zhù yǔ tiān tóng。
贱生亦与华封祝,遥望清光斗极中。jiàn shēng yì yǔ huá fēng zhù,yáo wàng qīng guāng dòu jí zhōng。

苦寒

孔武仲

十年被冷东南方,未惯清寒客帝乡。shí nián bèi lěng dōng nán fāng,wèi guàn qīng hán kè dì xiāng。
碧落有声飞夜霰,轻裘无力拒晨霜。bì luò yǒu shēng fēi yè xiàn,qīng qiú wú lì jù chén shuāng。
鲸依海冻先摧鬣,雁起边沙易失行。jīng yī hǎi dòng xiān cuī liè,yàn qǐ biān shā yì shī xíng。
蒲柳脆肌尤不耐,暂凭杯酒作春阳。pú liǔ cuì jī yóu bù nài,zàn píng bēi jiǔ zuò chūn yáng。

大雪

孔武仲

穷年阙雨谩悲歌,喜见凌晨雪意多。qióng nián quē yǔ mán bēi gē,xǐ jiàn líng chén xuě yì duō。
天上乱花初剪玉,楼头密影已翻波。tiān shàng luàn huā chū jiǎn yù,lóu tóu mì yǐng yǐ fān bō。
轮蹄著路纤尘断,庭宇无风凛气和。lún tí zhù lù xiān chén duàn,tíng yǔ wú fēng lǐn qì hé。
寄语云师勤覆护,莫令光景漏银河。jì yǔ yún shī qín fù hù,mò lìng guāng jǐng lòu yín hé。

次韵瀛倅邓慎思见寄

孔武仲

官是麟台却佐州,蓬瀛俱称列仙游。guān shì lín tái què zuǒ zhōu,péng yíng jù chēng liè xiān yóu。
忆分晓色趋天阙,想对春风倚郡楼。yì fēn xiǎo sè qū tiān quē,xiǎng duì chūn fēng yǐ jùn lóu。
书付塞鸿应易到,人如陇水正分流。shū fù sāi hóng yīng yì dào,rén rú lǒng shuǐ zhèng fēn liú。
江湖未有归耕处,何日相逢说旅愁。jiāng hú wèi yǒu guī gēng chù,hé rì xiāng féng shuō lǚ chóu。

初赐幡胜戏和诸公二首

孔武仲

镂幡剪胜喜倾朝,不问纡蓝与珥貂。lòu fān jiǎn shèng xǐ qīng cháo,bù wèn yū lán yǔ ěr diāo。
群玉参差排晚日,万花琐碎动春霄。qún yù cān chà pái wǎn rì,wàn huā suǒ suì dòng chūn xiāo。
蕙风已转东郊绿,柳雪犹低北苑条。huì fēng yǐ zhuǎn dōng jiāo lǜ,liǔ xuě yóu dī běi yuàn tiáo。
从此恩波与温律,并随歌颂入咸韶。cóng cǐ ēn bō yǔ wēn lǜ,bìng suí gē sòng rù xián sháo。

初赐幡胜戏和诸公二首

孔武仲

拜赐匆匆早上朝,公卿前列尽金貂。bài cì cōng cōng zǎo shàng cháo,gōng qīng qián liè jǐn jīn diāo。
日留爱景明双阙,春逐恩辉下九霄。rì liú ài jǐng míng shuāng quē,chūn zhú ēn huī xià jiǔ xiāo。
灵沼轻凘犹覆水,上林微绿已萦条。líng zhǎo qīng sī yóu fù shuǐ,shàng lín wēi lǜ yǐ yíng tiáo。
自惭羽翮非鸾凤,亦预彤庭舞舜韶。zì cán yǔ hé fēi luán fèng,yì yù tóng tíng wǔ shùn sháo。

游建隆观

孔武仲

瑞云灵迹久荒芜,琳馆重开耸碧虚。ruì yún líng jì jiǔ huāng wú,lín guǎn zhòng kāi sǒng bì xū。
邂逅马蹄过胜境,纷纭人世得仙居。xiè hòu mǎ tí guò shèng jìng,fēn yún rén shì dé xiān jū。
异花重叠春辉早,乔木森阴晚景疏。yì huā zhòng dié chūn huī zǎo,qiáo mù sēn yīn wǎn jǐng shū。
金阙瑶台不容久,归来风驭冷襟裾。jīn quē yáo tái bù róng jiǔ,guī lái fēng yù lěng jīn jū。

次韵李至之席上作

孔武仲

岁月翩翩插羽过,十年依旧叹蹉跎。suì yuè piān piān chā yǔ guò,shí nián yī jiù tàn cuō tuó。
雁回燕塞乡书少,雪满梁园雅集多。yàn huí yàn sāi xiāng shū shǎo,xuě mǎn liáng yuán yǎ jí duō。
取乐醉乡聊邂逅,争新谈薮任纷罗。qǔ lè zuì xiāng liáo xiè hòu,zhēng xīn tán sǒu rèn fēn luó。
殷勤尚托抠衣旧,遥许巴吟续郢歌。yīn qín shàng tuō kōu yī jiù,yáo xǔ bā yín xù yǐng gē。

黄几道挽词

孔武仲

当时京右盛朋从,邂逅经旬托泮宫。dāng shí jīng yòu shèng péng cóng,xiè hòu jīng xún tuō pàn gōng。
诗社苦吟霜月白,离亭纵饮酒杯空。shī shè kǔ yín shuāng yuè bái,lí tíng zòng yǐn jiǔ bēi kōng。
十年契阔江湖外,百岁推迁梦幻中。shí nián qì kuò jiāng hú wài,bǎi suì tuī qiān mèng huàn zhōng。
行已临民俱可述,仍高孝友古人风。xíng yǐ lín mín jù kě shù,réng gāo xiào yǒu gǔ rén fēng。