古诗词

奉酬李时发岳麓见寄

孔武仲

秋风入荒城,落叶如飞雨。qiū fēng rù huāng chéng,luò yè rú fēi yǔ。
梦寐湘西游,晻暧不可睹。mèng mèi xiāng xī yóu,àn ài bù kě dǔ。
昨日得君诗,讽咏日攲午。zuó rì dé jūn shī,fěng yǒng rì qī wǔ。
山光相随来,潇洒入庭户。shān guāng xiāng suí lái,xiāo sǎ rù tíng hù。
忆昨寻此山,扁舟戛平浦。yì zuó xún cǐ shān,biǎn zhōu jiá píng pǔ。
白鸥为前躯,丹霞随步武。bái ōu wèi qián qū,dān xiá suí bù wǔ。
渐入空旷中,轻清欲飞举。jiàn rù kōng kuàng zhōng,qīng qīng yù fēi jǔ。
幽泉落石鸣,乔杉得风舞。yōu quán luò shí míng,qiáo shān dé fēng wǔ。
峰峦半明灭,云月相吞吐。fēng luán bàn míng miè,yún yuè xiāng tūn tǔ。
岩岩仙佛家,殿塔罗翠坞。yán yán xiān fú jiā,diàn tǎ luó cuì wù。
半壁闻棋声,深林传鸟语。bàn bì wén qí shēng,shēn lín chuán niǎo yǔ。
清境造已极,更上最高处。qīng jìng zào yǐ jí,gèng shàng zuì gāo chù。
朱栏插青冥,华屋横险阻。zhū lán chā qīng míng,huá wū héng xiǎn zǔ。
云梦吞八九,天衢量尺五。yún mèng tūn bā jiǔ,tiān qú liàng chǐ wǔ。
却视长沙城,迫仄真环堵。què shì zhǎng shā chéng,pò zè zhēn huán dǔ。
渌水带萦洄,青烟丝一缕。lù shuǐ dài yíng huí,qīng yān sī yī lǚ。
平时事干谒,白昼走尘土。píng shí shì gàn yè,bái zhòu zǒu chén tǔ。
到此觉沉迷,直欲弃簪组。dào cǐ jué chén mí,zhí yù qì zān zǔ。
尚愧节不高,空然赋归去。shàng kuì jié bù gāo,kōng rán fù guī qù。
朅来岩邑居,扰扰变寒暑。qiè lái yán yì jū,rǎo rǎo biàn hán shǔ。
回旋尽朱墨,应接烦棰楚。huí xuán jǐn zhū mò,yīng jiē fán chuí chǔ。
何尝略寻幽,曾不暇窥圃。hé cháng lüè xún yōu,céng bù xiá kuī pǔ。
引望西绝堂,旷若隔今古。yǐn wàng xī jué táng,kuàng ruò gé jīn gǔ。
夫君今俊秀,爽气发眉宇。fū jūn jīn jùn xiù,shuǎng qì fā méi yǔ。
文章富择洒,诗笔尤跋扈。wén zhāng fù zé sǎ,shī bǐ yóu bá hù。
动我登临兴,翩翩如插羽。dòng wǒ dēng lín xīng,piān piān rú chā yǔ。
欲往竟未能,樊笼挂深庑。yù wǎng jìng wèi néng,fán lóng guà shēn wǔ。
喜君得胜境,去家才百步。xǐ jūn dé shèng jìng,qù jiā cái bǎi bù。
年丰官舍闲,芳草生囹圄。nián fēng guān shě xián,fāng cǎo shēng líng yǔ。
篮舆不厌出,时结采芝侣。lán yú bù yàn chū,shí jié cǎi zhī lǚ。
更分新篇章,慰我独吟苦。gèng fēn xīn piān zhāng,wèi wǒ dú yín kǔ。

孔武仲

宋临江新淦人,字常父。孔文仲弟。仁宗嘉祐八年进士。哲宗元祐初,历秘书省正字、集贤校理、国子司业。四年,为著作郎,论科举之弊,诋王安石《三经新义》,请复诗赋取士,又欲罢大义而益以诸经策。拜中书舍人,直学士院。八年,擢给事中,迁礼部侍郎,以宝文阁待制知洪州。坐元祐党夺职,居池州卒。与兄孔文仲、弟孔平仲以文声起江西,时号三孔。有《诗书论语说》、《金华讲义》、《芍药谱》、《内外制》、《杂文》、《宗伯集》(编入《清江三孔集》)。 孔武仲的作品>>

猜您喜欢

思南岳呈运判承议

孔武仲

曾逐篮舆访懒残,楼台萦转在峰峦。céng zhú lán yú fǎng lǎn cán,lóu tái yíng zhuǎn zài fēng luán。
银灯夜向猊床拜,别殿晨披贝叶看。yín dēng yè xiàng ní chuáng bài,bié diàn chén pī bèi yè kàn。
选胜危梯经巀嵲,登高馀思凭栏干。xuǎn shèng wēi tī jīng jié niè,dēng gāo yú sī píng lán gàn。
归来认是游仙梦,过尽春风料峭寒。guī lái rèn shì yóu xiān mèng,guò jǐn chūn fēng liào qiào hán。

和李时发春日见寄

孔武仲

闻道重湖路未通,悠然身在碧湘中。wén dào zhòng hú lù wèi tōng,yōu rán shēn zài bì xiāng zhōng。
崎岖水国犹千里,牢落春花已半空。qí qū shuǐ guó yóu qiān lǐ,láo luò chūn huā yǐ bàn kōng。
江浪溅寒侵小睡,岳云筛雨响疏篷。jiāng làng jiàn hán qīn xiǎo shuì,yuè yún shāi yǔ xiǎng shū péng。
君诗亦说清幽趣,便觉年来气味同。jūn shī yì shuō qīng yōu qù,biàn jué nián lái qì wèi tóng。

湘西

孔武仲

文园春晚病无聊,剩欲登临散郁陶。wén yuán chūn wǎn bìng wú liáo,shèng yù dēng lín sàn yù táo。
远野输凉来宴坐,长冈倾秀入诗毫。yuǎn yě shū liáng lái yàn zuò,zhǎng gāng qīng xiù rù shī háo。
轻明物态归仙境,咫尺城闉限海涛。qīng míng wù tài guī xiān jìng,zhǐ chǐ chéng yīn xiàn hǎi tāo。
胜事满前难记忆,戏逢香草缀离骚。shèng shì mǎn qián nán jì yì,xì féng xiāng cǎo zhuì lí sāo。

赠长沙僧守节

孔武仲

花木重重鹿苑春,萧然一室坐安贫。huā mù zhòng zhòng lù yuàn chūn,xiāo rán yī shì zuò ān pín。
真乘但要心知法,喜舍无如药济人。zhēn chéng dàn yào xīn zhī fǎ,xǐ shě wú rú yào jì rén。
增损诸方精古义,窥寻六脉妙通神。zēng sǔn zhū fāng jīng gǔ yì,kuī xún liù mài miào tōng shén。
长沙旅泊无聊赖,诗乞刀圭养病身。zhǎng shā lǚ pō wú liáo lài,shī qǐ dāo guī yǎng bìng shēn。

次韵邓慎思见寄

孔武仲

暂寄潇湘百尺船,谁论灶冷突无烟。zàn jì xiāo xiāng bǎi chǐ chuán,shuí lùn zào lěng tū wú yān。
城阴潦积朝慵出,枕底波鸣夜废眠。chéng yīn lǎo jī cháo yōng chū,zhěn dǐ bō míng yè fèi mián。
潭府更看花似锦,洞庭将泛水如天。tán fǔ gèng kàn huā shì jǐn,dòng tíng jiāng fàn shuǐ rú tiān。
相期尽校蓬山藏,不只东流酹酒仙。xiāng qī jǐn xiào péng shān cáng,bù zhǐ dōng liú lèi jiǔ xiān。

辞二

孔武仲

盘空乌鹊噪丛祠,船上行人半起时。pán kōng wū què zào cóng cí,chuán shàng xíng rén bàn qǐ shí。
残月朦朦倾岛屿,南风袅袅透旌旗。cán yuè méng méng qīng dǎo yǔ,nán fēng niǎo niǎo tòu jīng qí。
开帆便欲日千里,别庙仍浇酒一卮。kāi fān biàn yù rì qiān lǐ,bié miào réng jiāo jiǔ yī zhī。
岸芷洲兰俱可荐,新声翻入九歌词。àn zhǐ zhōu lán jù kě jiàn,xīn shēng fān rù jiǔ gē cí。

过洞庭二首

孔武仲

朝来四境宿云披,渐放扁舟入渺弥。cháo lái sì jìng sù yún pī,jiàn fàng biǎn zhōu rù miǎo mí。
漠漠衣襟凌水雾,悠悠帘幕挂天丝。mò mò yī jīn líng shuǐ wù,yōu yōu lián mù guà tiān sī。
波平自喜看书稳,风软翻愁出险迟。bō píng zì xǐ kàn shū wěn,fēng ruǎn fān chóu chū xiǎn chí。
今夜君山兴不浅,登临应及月明时。jīn yè jūn shān xīng bù qiǎn,dēng lín yīng jí yuè míng shí。

过洞庭二首

孔武仲

杳杳湖天极目中,波光日暮两陶镕。yǎo yǎo hú tiān jí mù zhōng,bō guāng rì mù liǎng táo róng。
舟离庙步湾环水,帆指东山缥缈峰。zhōu lí miào bù wān huán shuǐ,fān zhǐ dōng shān piāo miǎo fēng。
昔日南征期饮马,今朝北去想骑龙。xī rì nán zhēng qī yǐn mǎ,jīn cháo běi qù xiǎng qí lóng。
归来若得醉乡隐,愿化春醪万顷醲。guī lái ruò dé zuì xiāng yǐn,yuàn huà chūn láo wàn qǐng nóng。

自君山还岳阳

孔武仲

云山深处望潇湘,岩石沈沈已夕阳。yún shān shēn chù wàng xiāo xiāng,yán shí shěn shěn yǐ xī yáng。
却整舟帆凌浩渺,回看城郭似家乡。què zhěng zhōu fān líng hào miǎo,huí kàn chéng guō shì jiā xiāng。
挥戈径欲回羲驭,散发今知出吕梁。huī gē jìng yù huí xī yù,sàn fā jīn zhī chū lǚ liáng。
不是浮休动归兴,对眠犹可借禅床。bù shì fú xiū dòng guī xīng,duì mián yóu kě jiè chán chuáng。

登涵晖亭

孔武仲

常时洲岛隔波澜,故觅君山直上看。cháng shí zhōu dǎo gé bō lán,gù mì jūn shān zhí shàng kàn。
罨画园林春减色,水晶宫阙昼添寒。yǎn huà yuán lín chūn jiǎn sè,shuǐ jīng gōng quē zhòu tiān hán。
州城斜引群峰小,湖面平吞数泽宽。zhōu chéng xié yǐn qún fēng xiǎo,hú miàn píng tūn shù zé kuān。
坐久西风响乔木,扁舟思到武陵滩。zuò jiǔ xī fēng xiǎng qiáo mù,biǎn zhōu sī dào wǔ líng tān。

太一宫

孔武仲

江城南畔碧连峰,畴昔贞人寄此中。jiāng chéng nán pàn bì lián fēng,chóu xī zhēn rén jì cǐ zhōng。
琳宇邃深灵迹在,仙坛牢落杏花空。lín yǔ suì shēn líng jì zài,xiān tán láo luò xìng huā kōng。
池塘自老琴高鲤,岩谷仍回御寇风。chí táng zì lǎo qín gāo lǐ,yán gǔ réng huí yù kòu fēng。
共羡碧虚官职好,谁知阴有济民功。gòng xiàn bì xū guān zhí hǎo,shuí zhī yīn yǒu jì mín gōng。

泛清溪入齐山

孔武仲

转轿南堤大阻长,不如乘兴泛轻航。zhuǎn jiào nán dī dà zǔ zhǎng,bù rú chéng xīng fàn qīng háng。
园林荫翳清如簟,禽鸟将迎语有簧。yuán lín yīn yì qīng rú diàn,qín niǎo jiāng yíng yǔ yǒu huáng。
溪是明河天上去,山疑方丈石中藏。xī shì míng hé tiān shàng qù,shān yí fāng zhàng shí zhōng cáng。
衣巾散适心闲暇,更胜登临逐杜郎。yī jīn sàn shì xīn xián xiá,gèng shèng dēng lín zhú dù láng。

登齐山

孔武仲

路出南堤思洒然,乌藤点点破苔圆。lù chū nán dī sī sǎ rán,wū téng diǎn diǎn pò tái yuán。
山腰仄塞元无路,洞底虚无别有天。shān yāo zè sāi yuán wú lù,dòng dǐ xū wú bié yǒu tiān。
六月清风醒客醉,千丛怪石伴僧禅。liù yuè qīng fēng xǐng kè zuì,qiān cóng guài shí bàn sēng chán。
近人登览方为贵,从此匡庐不直钱。jìn rén dēng lǎn fāng wèi guì,cóng cǐ kuāng lú bù zhí qián。

九华山

孔武仲

扁舟重过九青莲,极目空明思浩然。biǎn zhōu zhòng guò jiǔ qīng lián,jí mù kōng míng sī hào rán。
可是画工烦刻画,只因山骨偶枝骈。kě shì huà gōng fán kè huà,zhǐ yīn shān gǔ ǒu zhī pián。
风高迥认龙腾海,云散初疑剑插天。fēng gāo jiǒng rèn lóng téng hǎi,yún sàn chū yí jiàn chā tiān。
剩采太湖嵌孔石,南窗排列伫飞仙。shèng cǎi tài hú qiàn kǒng shí,nán chuāng pái liè zhù fēi xiān。

铜陵县端午日寄兄弟二首寄经父

孔武仲

柳浦移舟带雨行,奔波南北是平生。liǔ pǔ yí zhōu dài yǔ xíng,bēn bō nán běi shì píng shēng。
忽惊佳节临端午,还记当年客禁城。hū jīng jiā jié lín duān wǔ,hái jì dāng nián kè jìn chéng。
丹杏饤盘深簇火,碧醪倾盏酽堆饧。dān xìng dìng pán shēn cù huǒ,bì láo qīng zhǎn yàn duī táng。
菖蒲角粽俱如旧,何事樽前醉不成。chāng pú jiǎo zòng jù rú jiù,hé shì zūn qián zuì bù chéng。