古诗词

客有自成都来者传制帅华学尚书年丈巫山诗辄次韵奉寄

许及之

岩壑岂是钟鼎姿,出处相较黠与痴。yán hè qǐ shì zhōng dǐng zī,chū chù xiāng jiào xiá yǔ chī。
我家浙东山水窟,闲窥壶中日月迟。wǒ jiā zhè dōng shān shuǐ kū,xián kuī hú zhōng rì yuè chí。
坎蛙固守井底见,雁荡断云天下奇。kǎn wā gù shǒu jǐng dǐ jiàn,yàn dàng duàn yún tiān xià qí。
坐想天柱高突兀,便觉穹障排参差。zuò xiǎng tiān zhù gāo tū wù,biàn jué qióng zhàng pái cān chà。
归胡不归归未得,吾非故吾吾何之。guī hú bù guī guī wèi dé,wú fēi gù wú wú hé zhī。
南宦祝融常在眼,北征太行长相随。nán huàn zhù róng cháng zài yǎn,běi zhēng tài xíng zhǎng xiāng suí。
每欲拓关令混一,其奈意广怜庸疲。měi yù tuò guān lìng hùn yī,qí nài yì guǎng lián yōng pí。
故人开府镇巴蜀,大江扬舲张虹旗。gù rén kāi fǔ zhèn bā shǔ,dà jiāng yáng líng zhāng hóng qí。
纪行先要实古锦,及境始事蹇赤帷。jì xíng xiān yào shí gǔ jǐn,jí jìng shǐ shì jiǎn chì wéi。
阳侯似知公得句,吴榜娄舞下折枝。yáng hóu shì zhī gōng dé jù,wú bǎng lóu wǔ xià zhé zhī。
有客传诵巫山高,长安那复纸价低。yǒu kè chuán sòng wū shān gāo,zhǎng ān nà fù zhǐ jià dī。
襄王胡为爱文赋,宋玉大以供戏嬉。xiāng wáng hú wèi ài wén fù,sòng yù dà yǐ gōng xì xī。
山川本以灵雨祀,神明何及亵渎为。shān chuān běn yǐ líng yǔ sì,shén míng hé jí xiè dú wèi。
牵牛织女谤自古,小姑彭郎讹一时。qiān niú zhī nǚ bàng zì gǔ,xiǎo gū péng láng é yī shí。
剩喜新篇有如此,洗空遗恨从今兹。shèng xǐ xīn piān yǒu rú cǐ,xǐ kōng yí hèn cóng jīn zī。
蜀道谁云在天上,政誉已逐诗声驰。shǔ dào shuí yún zài tiān shàng,zhèng yù yǐ zhú shī shēng chí。
世情向背南北阮,人物妍丑东西施。shì qíng xiàng bèi nán běi ruǎn,rén wù yán chǒu dōng xī shī。
愿君沧溟恢宇量,听披瓶罂居井湄。yuàn jūn cāng míng huī yǔ liàng,tīng pī píng yīng jū jǐng méi。
已为下户代输额,更要全蜀俱伸眉。yǐ wèi xià hù dài shū é,gèng yào quán shǔ jù shēn méi。
西都父老久延颈,关外士卒宽张颐。xī dōu fù lǎo jiǔ yán jǐng,guān wài shì zú kuān zhāng yí。
访寻恐有玄尚白,流落宁无素染缁。fǎng xún kǒng yǒu xuán shàng bái,liú luò níng wú sù rǎn zī。
规模所至欣济济,民俗定自臻嘻嘻。guī mó suǒ zhì xīn jì jì,mín sú dìng zì zhēn xī xī。
政成化洽公何疑,无人风月镌峨嵋。zhèng chéng huà qià gōng hé yí,wú rén fēng yuè juān é méi。
归来要著浯溪颂,吾上中和宣布诗。guī lái yào zhù wú xī sòng,wú shàng zhōng hé xuān bù shī。

许及之

宋温州永嘉人,字深甫。孝宗隆兴元年进士。知分宜县。历官诸军审计、宗正簿、太常少卿、淮南转运判官兼淮东提点刑狱、大理少卿。宁宗立,擢吏部尚书兼给事中。因谄事韩侂胄,官至同知枢密院事、参知政事,进知枢密院事兼参政。侂胄诛,降两官,泉州居住。有《涉斋集》。 许及之的作品>>

猜您喜欢

许及之

银箸有生香,叶排元紫房。yín zhù yǒu shēng xiāng,yè pái yuán zǐ fáng。
更名歌九畹,课效万金方。gèng míng gē jiǔ wǎn,kè xiào wàn jīn fāng。

对花果子

许及之

野华复结实,同在一枝上。yě huá fù jié shí,tóng zài yī zhī shàng。
了知色即空,聊作因果相。le zhī sè jí kōng,liáo zuò yīn guǒ xiāng。

朝天李

许及之

耻为钻核种,肯向道旁生。chǐ wèi zuān hé zhǒng,kěn xiàng dào páng shēng。
中立不阿倚,惟存恋阙名。zhōng lì bù ā yǐ,wéi cún liàn quē míng。

破核李

许及之

采实傍春山,成蹊邻露井。cǎi shí bàng chūn shān,chéng qī lín lù jǐng。
和峤难责钱,计核破莫整。hé jiào nán zé qián,jì hé pò mò zhěng。

嘉庆子

许及之

名好实亦好,毡车自北来。míng hǎo shí yì hǎo,zhān chē zì běi lái。
流传今转盛,见者莫惊猜。liú chuán jīn zhuǎn shèng,jiàn zhě mò jīng cāi。

樱桃

许及之

苦笋恰相逢,匀圆得许红。kǔ sǔn qià xiāng féng,yún yuán dé xǔ hóng。
荐新存古意,驱鸟念园公。jiàn xīn cún gǔ yì,qū niǎo niàn yuán gōng。

葡萄

许及之

架竹引龙须,时攀颔下珠。jià zhú yǐn lóng xū,shí pān hàn xià zhū。
欲求西域种,北使昔同符。yù qiú xī yù zhǒng,běi shǐ xī tóng fú。

绣橘

许及之

颂橘固多品,其贤知若干。sòng jú gù duō pǐn,qí xián zhī ruò gàn。
后皇偏着意,尔许绣团团。hòu huáng piān zhe yì,ěr xǔ xiù tuán tuán。

金橘

许及之

金橘大为贵,舂陵价倍增。jīn jú dà wèi guì,chōng líng jià bèi zēng。
盘洲移得种,风味圣全能。pán zhōu yí dé zhǒng,fēng wèi shèng quán néng。

罗柑

许及之

织文充革见,雾霭入怀香。zhī wén chōng gé jiàn,wù ǎi rù huái xiāng。
亦唤罗敷种,曾闻湘水乡。yì huàn luó fū zhǒng,céng wén xiāng shuǐ xiāng。

雪梨

许及之

似雪味能珍,肌肤雪后身。shì xuě wèi néng zhēn,jī fū xuě hòu shēn。
花香还胜雪,未信雪如人。huā xiāng hái shèng xuě,wèi xìn xuě rú rén。

鹅梨

许及之

大谷固绝品,鹅梨亦遗味。dà gǔ gù jué pǐn,é lí yì yí wèi。
名园见似人,神皋花溅泪。míng yuán jiàn shì rén,shén gāo huā jiàn lèi。

绿萼梅

许及之

魂清萼绿华,望绝江南使。hún qīng è lǜ huá,wàng jué jiāng nán shǐ。
天寒倚竹时,风标略相似。tiān hán yǐ zhú shí,fēng biāo lüè xiāng shì。

红梅

许及之

梅格依然在,诗家莫认桃。méi gé yī rán zài,shī jiā mò rèn táo。
纵烦金井水,终近楚人骚。zòng fán jīn jǐng shuǐ,zhōng jìn chǔ rén sāo。

黄香梅

许及之

多叶似太繁,浅装还越样。duō yè shì tài fán,qiǎn zhuāng hái yuè yàng。
格韵细题评,远出红梅上。gé yùn xì tí píng,yuǎn chū hóng méi shàng。